Rất nhiều triệu hoán sư trong lúc tu luyện bị hỗn loạn nguyên khí, chuyện này cũng không đáng lo, dùng linh d.ư.ợ.c làm thuận nguyên khí là được.
Nhưng Phong Liên Dực lại lắc lắc đầu, khó tin nói: “Trong cơ thể nàng nguyên khí cực kỳ ít, không phải nguyên khí hỗn loạn, mà tất cả mọi thứ bên trong đều hỗn loạn, kể cả mạch đập và nhịp tim, có một loại sức mạnh vô cùng lớn chạy khắp nơi!”
Chiến Dã ngây ngẩn không hiểu! Nguyên khí cực kì ít?! Đối với một cao thủ mà nói, nguyên khí làm sao có thể ít như vậy? Với thực lực của Hoàng Bắc Nguyệt thì không cần phải nói, từ lúc nàng còn là Hí Thiên, đến lúc nãy nàng chặn một chiêu của hắn, đều tỏ ra rất phi phàm!
Phong Liên Dực rút tay về, đỡ vai Hoàng Bắc Nguyệt dậy, tay đặt lên lưng muốn truyền nguyên khí cho nàng.
“Không cần!” Hoàng Bắc Nguyệt đang hôn mê đột nhiên tỉnh lại, giữ tay hắn, yếu ớt lắc đầu, “Các ngươi ra ngoài đi. . .!”
Phong Liên Dực nhìn nàng một cái, liền lập tức đứng lên, nói với Chiến Dã: “Chúng ta ra ngoài đi!.”
“Nhưng còn nàng. . .” Chiến Dã lo lắng, nàng đang suy nhược như vậy, đến mở mắt còn khó khăn, làm sao có thể tự mình chữa thương được?
“Tự nàng sẽ có chừng mực!” Phong Liên Dực không chờ hắn nói thêm lời nào, liền đẩy hắn đi ra ngoài rồi đóng cửa lại, sau đó hai người đứng ở ngoài cửa.
“Hoàng huynh?” công chúa Anh Dạ chạy đến, cũng đã quên chuyện Phong Liên Dực làm nàng khó xử, chỉ nhìn vào ca ca của mình, lo lắng cho người ở bên trong.
Chiến Dã lắc đầu, lấy tay vỗ vỗ vào vai Anh Dạ, tuy lòng hắn đang nóng như lửa đốt, nhưng vẫn từ tốn nói: “Không cần sốt ruột.”
Anh Dạ cúi đầu, hít hít mũi, lập tức cười nói: “Ta thật ngốc, một chút cũng không hề nhận ra cô ấy.” Nói xong như nhớ tới chuyện gì, bỗng nhiên quay đầu lại, trừng mắt nhìn Lạc Lạc đang từ phía sau chạy theo vào.
Lạc Lạc giật mình, lắp bắp nói: “Ta, ta cũng không biết chuyện này!”
“Hừ, dù sao hiện tại ta cũng biết rồi, các ngươi đều thấy lừa ta rất vui đúng không!” Mắt Anh Dạ đỏ lên, giận dỗi quay đầu đi.
Lạc Lạc tỏ vẻ vô tội nói thầm: “Cũng không phải ta muốn lừa ngươi, là sư phụ không cho ta nói”.
Trong phòng.
Hoàng Bắc Nguyệt ngồi dậy, dựa theo những gì mà Linh Tôn đã dạy, dẫn từng tia nguyên khí màu đen trên vạn thú vô cương tiến vào phù nguyên, phù nguyên chậm rãi xoay tròn, màu sắc năm loại nguyên khí mặc dù còn rất nhạt, nhưng vẫn có thể thấy rõ.
Nàng đang ở giai đoạn đầu của tứ nguyên thiên, từ khi ra khỏi Rừng rậm Phù Quang vẫn chưa có thời gian tu luyện đàng hoàng, cho nên bây giờ vẫn không tiến triển gì hơn. Nguyên khí màu đen xoay tròn trong phù nguyên, dung hoà với năm loại nguyên khí. Làm xong toàn bộ quá trình, trên trán Hoàng Bắc Nguyệt cũng đầm đìa mồ hôi.
Ở hắc thuỷ cấm lao bên trong cơ thể đột nhiên có chút d.a.o động, Hoàng Bắc Nguyệt nhíu mày, trầm giọng nói: “Yểm, tốt nhất ngươi đừng làm phiền ta vào lúc này!”
Yểm hắc hắc cười, nói: “Ngươi cũng quá vô dụng rồi, chỉ là một cái phong sát cùng diễm sát cũng khiến ngươi bị thương thành như vậy”.
“Tại sao lại như vậy?” Hoàng Bắc Nguyệt cũng suy nghĩ mãi mà không hiểu, đừng nói một cái phong sát cùng diễm sát, lúc trước đấu với Huyền Xà Âm Hậu mạnh như thế mà nàng đâu có sao. Với lại vừa rồi hai người bọn họ đều không muốn dồn đối phương vào chỗ c.h.ế.t nên chưa dùng toàn lực, sức mạnh như vậy cùng lắm chỉ làm nội thương nhẹ, căn bản không đủ nhét kẽ răng. Nhưng từ lúc nàng nôn ra m.á.u đã cảm thấy có điều bất thường!
Yểm cười hắc hắc, giọng điệu vô cùng nham hiểm gian ác, tiếng cười kia làm nàng nổi lên lớp lớp da gà.
“Ngươi cười cái gì?” Hoàng Bắc Nguyệt áp chế nỗi bất an và khó chịu đang dâng lên trong lòng mà hỏi.
Yểm kiêu căng nói: “Ta cười cái gì, cũng phải báo cáo cho ngươi biết sao?”
Đột nhiên cảm thấy giọng nói của con ma thú bị phong ấn này rất kiêu ngạo bất tuân, không thèm để ý tới nàng, trái tim Hoàng Bắc Nguyệt đột nhiên mất bình tĩnh đập mạnh một cái. Tại sao lại cứ phải vào lúc này khiến nàng không thể làm ngơ.
“Đáng ra không thể như thế này.” Hoàng Bắc Nguyệt nhăn mi, không giải thích được, vì sao mới đỡ có hai chiêu lại bị thương thành thế này? Hoàn toàn không đúng.
“Vật báu càng có sức mạnh lớn, lực phản phệ sẽ càng mạnh, vạn thú vô cương là dị bảo, có lẽ thân thể của ngươi vẫn chưa tiếp nhận hết được.” Yểm thong thả nói.
“Nói bậy! Nếu vạn thú vô cương có lực phản phệ, Linh Tôn sẽ không thể không biết!”
“Cái tên Quân Ly đó, hắc hắc. . . . . .” Yểm lại bất chợt cười một cách quỷ dị, “Hoàng Bắc Nguyệt, thú luôn luôn là thú, cho dù đã từng có khế ước với con người cũng không thay đổi được dòng m.á.u thú tính trong cơ thể hắn, giống như ta là rất bình thường.”
Hoàng bắc nguyệt mím môi, từng câu nói của Yểm đều có gai, không phải nàng nghe không hiểu, gã này không biết vì sao lúc nào cũng coi Linh Tôn như kẻ thù.
Kỳ thực trong lòng nàng rất tin tưởng Linh Tôn, mặc dù hắn là một sư phụ nghiêm khắc, nhưng trong năm năm qua, hắn đã hết lòng dạy dỗ và trợ giúp nàng, trong lòng nàng không muốn nghi ngờ bất kể điều gì về người đối xử tốt với nàng.
“Ta tin rằng ở chung với con người lâu, thú cũng sẽ có tính người! Điểm này, sợ rằng ma thú các ngươi mãi mãi cũng không hiểu được!” Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng nói.
Yểm hơi ngẩn ra, không quan tâm hừ một tiếng: “Ngươi nói không sai!”
Hoàng Bắc Nguyệt cúi đầu, sức lực đã không còn để cùng Yểm tranh cãi, điều khiển nguyên khí màu đen chảy vào bên trong phù nguyên, hắc khí cùng năm loại màu sắc của nguyên khí từ từ dung hợp, chậm rãi xoay tròn. Mồ hôi trên trán từng giọt rơi xuống, làm ga trải giường ướt hết một mảng.
Bên trong hắc thuỷ cấm lao, trên mặt nước vốn đang phẳng lặng đột nhiên dấy lên gợn sóng, gợn sóng dần dần khuếch đại, cuối cùng biến thành bọt nước b.ắ.n tung toé. Bọt nước cuốn qua bốn mươi chín cây cột đồng, bùa chú màu vàng vẽ bên trên liền bị bong ra từng mảng, từng tấm giấy bùa từ từ rơi xuống nước, chìm trong bọt sóng.
Yểm chậm rãi tới gần cột đồng, mắt mở to nhìn lên trên, thấy bùa chú trên cột đồng đang bị bong ra từng mảng liền cười rộ lên.
Hoàng Bắc Nguyệt vô cùng hoảng sợ, Yểm sắp thoát ra ngoài! Phong ấn của hắc thủy cấm lao sắp bị phá rồi! Chân mày nhăn lại, cơn tức giận trong lòng trào lên, nàng lập tức chuyển toàn bộ nguyên khí màu đen trên vạn thú vô cương vào hắc thủy cấm lao!
Từng đợt nguyên khí màu đen lao về phía bốn mươi chín cây cột đồng to lớn, bao vây toàn bộ bùa chú trên trụ đồng, ngăn cản không để nó tiếp tục bị bong ra!
Con mắt to lớn của Yểm lóe sắc lạnh, một trận cuồng phong cuốn qua, va chạm thật mạnh vào đám khí đen trên cột đồng!
Hoàng Bắc Nguyệt lập tức nôn ra một ngụm m.á.u, c.ắ.n răng nói: “Yểm, ngươi đừng chọc giận ta! Nếu không ta và ngươi cùng c.h.ế.t!”
“Ngươi cam lòng c.h.ế.t với ta sao?”
Hoàng Bắc Nguyệt nheo mắt lại, có phần âm hiểm nói: “Ngươi đe doạ ta?
Yểm liền ngậm miệng lại, hắn hiểu rất rõ Hoàng Bắc Nguyệt, nói được làm được, thủ đoạn vô cùng độc ác, không dám nghi ngờ lời của nàng.
“Ngươi nói xem đây là chuyện gì? Là ngươi giở trò quỷ?” Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng hỏi, giọng nói tràn ngập sự lạnh lẽo gay gắt, giống như có thể dùng một tay bóp c.h.ế.t hắn!
Rụt lại ở trong hắc thuỷ cấm lao, toàn bộ sống c.h.ế.t đều phải xem tâm trạng của nàng, Yểm biết điều hơn liền nói: “Trời đất chứng giám, ta mặc dù không phải người tài giỏi gì, nhưng cũng không đến mức ở sau lưng ngầm hại ngươi, đối với ta cũng đâu có gì tốt?”
“Tốt nhất không phải do ngươi, nếu không.. .” Một tia m.á.u lại từ khóe miệng chảy xuống.