Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 285 Phù Nguyên Vỡ Nát

Vừa rồi lấy hắc nguyên khí chuyển đến hắc thuỷ cấm lao gia tăng cấm chú nên năm loại nguyên khí bên trong phù nguyên vốn đã hoà hợp lại dần dần tách ra. Nàng đành phải tách nguyên khí màu đen chuyển lại vào trong phù nguyên, cố gắng giữ phù nguyên chuyển động.

Yểm nhìn thấy nàng vất vả như vậy, lẩm bẩm nói: “Ngươi đối xử với ta bất công, không tin ta thì thôi, tại sao lại không chút nghi ngờ con rồng đen kia? Nào có chuyện tự dưng hắn giúp ngươi mà không cần báo đáp chứ?”

“Im miệng!” Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng nói, “Việc này ta sẽ tự tìm hiểu rõ ràng, không đến lượt ngươi nghi ngờ năng lực phán đoán của ta!”

“Hừ! Xui xẻo! Vì sao ta lại là người xấu chứ!” Yểm không phục mà phàn nàn.

“Bớt lôi thôi!” Hoàng Bắc Nguyệt quát khẽ nói, “Ta phải chữa thương, ngươi đừng làm phiền ta!”

Yểm vừa quanh quẩn bên hắc thủy cấm lao, vừa tiếc rẻ cơ hội ngàn năm có một này, nói không chừng có thể thoát khỏi phong ấn ra ngoài, nhưng lại đang hoài nghi tâm địa độc ác của Hoàng Bắc Nguyệt. Nghĩ kĩ lại vẫn nên quên đi, hắn sẽ không mạo hiểm cái mạng nhỏ của mình, nhỡ nha đầu kia nổi giận, thật sự tự tìm cái c.h.ế.t, cô ta có vạn thú vô cương, lúc nguy cấp nó sẽ bảo vệ chủ nhân, nhưng hắn lại chả có cái quái gì! Lẩm bẩm hai câu, Yểm trở lại chỗ sâu nhất của hắc thuỷ cấm lao nghỉ ngơi.

Hoàng Bắc Nguyệt cũng lợi dụng lúc này huy động toàn bộ nguyên khí màu đen trên vạn thú vô cương chuyển vào phù nguyên, để năm loại nguyên khí dung hợp với nhau, xoay tròn.

Mồ hôi trên trán càng lúc càng ra nhiều, toàn bộ quần áo bị ướt hết, thậm chí ngay cả khăn trải giường cũng ướt thành một mảng. Trong lúc này nàng liên tục dùng đan d.ư.ợ.c luyện chế lúc trong Rừng rậm Phù Quang để bổ sung sức lực cho cơ thể. Sau một ngày một đêm, sắc mặt cũng phục hồi được chút hồng hào, hơi thở từ từ ổn định. Kiểm tra phù nguyên thấy đã vận chuyển ổn định, màu sắc năm loại thuộc tính tuy nhạt, nhưng hoạt động vô cùng hài hoà.

Thoáng thở phào nhẹ nhõm một hơi, Hoàng Bắc Nguyệt trấn an ba con vật nuôi trong không gian linh thú, mới thử đứng lên, đi vài bước trên mặt đất. Tuy bước chân còn yếu, bởi vì một ngày một đêm ngồi như vậy, nhưng vết thương do phong sát cùng diễm sát gây ra đã khá hơn rất nhiều, chỉ cần từ từ nghỉ ngơi chắc sẽ không có vấn đề gì.

Nàng đã học luyện d.ư.ợ.c, mọi luyện d.ư.ợ.c sư đều phải rõ kinh mạch cốt cách như trong lòng bàn tay, nàng cũng có thể kiểm tra cơ thể của chính mình, xác định không có vấn đề gì lớn.

Đi ra ngoài mở cửa, phát hiện Phong Liên Dực và Chiến Dã đều đứng ở ngoài, dáng vẻ rõ ràng là một đêm không ngủ, lo lắng đến mức mặt hốc hác đi vài phần. Nhưng vừa thấy nàng mở cửa đi ra, hai nam nhân trẻ tuổi đều lộ ra dáng vẻ vui mừng.

“Không có việc gì chứ?” Cả hai đều đồng thanh hỏi cùng một câu.

Hoàng Bắc Nguyệt cười gật gật đầu: “Cảm ơn!”

“Sư phụ!” Lạc lạc bưng một ít đồ ăn từ bên ngoài đi tới, thấy Hoàng Bắc Nguyệt, liền lập tức chạy nhanh qua.

“Sư phụ làm sao vậy? Sắp dọa c.h.ế.t chúng ta rồi”.

“Sư phụ ngươi còn có thể làm sao? Không phải đang rất khoẻ đứng ở chỗ này à?” Hoàng Bắc Nguyệt cười nói, thấy mặt Lạc Lạc cũng tiều tuỵ đi vài phần, trong lòng vẫn có chút vui mừng. Thời gian thầy trò chỉ vài ngày ngắn ngủi, nhưng thiếu niên này lại một lòng một dạ lo lắng cho nàng, khiến nàng cảm thấy tình thân ấm áp.

Lạc lạc ngượng ngùng cười cười, trên khuôn mặt anh tuấn hơi ửng đỏ.

Hoàng Bắc Nguyệt thấy hắn bưng rất nhiều đồ ăn, đúng lúc đói bụng, liền tự tay cầm một miếng bánh ngọt bỏ vào miệng.

“Thật ngọt, ăn rất ngon!” Không ăn gì một ngày một đêm, cuối cùng nàng cũng được ăn một chút đồ ngon ngọt.

Lạc Lạc ngẩn ra một chút, nhỏ giọng nói: “Sư phụ, bánh ngọt này…”

“Làm sao vậy?” Hoàng Bắc Nguyệt trong miệng nhai bánh, nói không rõ ràng hỏi.

“Là ta làm! Không cho ngươi ăn!” Theo sau Lạc Lạc, công chúa Anh Dạ bỗng nhiên mở miệng, sau đó bước lại đây.

Hoàng Bắc Nguyệt vừa nghe thấy Anh Dạ mở miệng nói chuyện, liền bị bánh ngọt làm nghẹn, ấn n.g.ự.c, vẻ mặt nhăn nhó không ngừng ho khan.

Chiến Dã cau mày, nghiêm khắc liếc Anh Dạ một cái, Anh Dạ bĩu môi nói: “Ta, ta chỉ nói đùa thôi, ngươi làm gì mà bị dọa thành như vậy?”

Hoàng Bắc Nguyệt cười khổ, nàng làm sao bị doạ được? Chỉ là bị nghẹn một chút thôi!

“Được rồi, ta sai nhà bếp chuẩn bị một bàn rượu với thức ăn, mọi người nhiều năm không gặp, cùng nhau ôn chuyện một chút.” Phong Liên Dực vừa cười nói vừa quan tâm vỗ lưng cho Hoàng Bắc Nguyệt.

Động tác rất nhỏ này rơi vào mắt Chiến Dã, trong lòng hơi cay đắng, nói vậy trong lòng Phong Liên Dực chắc chắn cũng có tình cảm với Hoàng Bắc Nguyệt, chả trách hắn lại từ chối Anh Dạ.

“Lần này ta tới là để mang Anh Dạ trở về, sẽ không làm phiền thêm”. Chiến Dã nhìn về phía Anh Dạ, nàng cũng gật gật đầu, nàng hiện tại không còn tâm trí để ngồi ôn lại chuyện cũ.

Hai ngày nay nếu không phải vì Hoàng Bắc Nguyệt, nàng cũng sẽ không ở lại chỗ này, không muốn nhìn thấy Phong Liên Dực.

“Bắc Nguyệt, ngươi tiễn ta với hoàng huynh đi.” Anh Dạ thẳng thắn, trực tiếp mở miệng nói chuyện với Hoàng Bắc Nguyệt.

Hoàng Bắc Nguyệt biết, là huynh muội bọn họ có chuyện muốn nói với nàng, nhưng không tiện để người khác nghe được, liền gật gật đầu, nói: “Ta và các ngươi cùng trở về vậy, Tề vương điện hạ, ta có chút chuyện, tối nay muốn tìm ngươi trao đổi.”

Phong Liên Dực là người khiêm tốn, vào lúc bất tiện cũng sẽ không xen vào, nhưng có chút lo lắng cho thân thể của Hoàng Bắc Nguyệt, ánh mắt sâu sắc nhìn nàng một cái, thấy sắc mặt nàng bình thường, liền cười nói: “Vậy ta cũng không tiện giữ khách.”

Cùng Chiến Dã cúi chào, Anh Dạ căn bản không nhìn hắn nữa, trực tiếp bước ra ngoài.

Ra ngoài nhảy lên ngựa, Hoàng Bắc Nguyệt lại lấy mặt nạ quỷ đội lên, bên ngoài nhiều người, nàng không muốn người ta chú ý đến, tránh sau này hành động bất tiện.

Ba người yên lặng đi, công chúa Anh Dạ đi ở giữa, nhìn sang hai bên, Chiến Dã luôn luôn trầm mặc ít nói, tính cách lạnh lùng vô vị, mà Bắc Nguyệt cũng không phải là người nói nhiều.

“Bắc Nguyệt, nhiều năm qua ngươi đi đâu vậy?” Hai người đều không nói chuyện, Anh Dạ đành mở miệng.

Hoàng Bắc Nguyệt quay sang, thản nhiên cười nói: “Đi theo sư phụ tu luyện ở trong Rừng rậm Phù Quang.”

Nghe nàng nói vậy, Chiến Dã và Anh Dạ đều có chút kinh ngạc.

Rừng rậm Phù Quang? Chỗ đó không phải người thường muốn vào là vào được, bên trong nguy hiểm trùng trùng, có thần thú chiếm giữ, các loại linh thú cấp cao nhiều không đếm xuể! Không chỉ có thú, một số thực vật cũng hết sức nguy hiểm, sư phụ của nàng là cao nhân phương nào, lại có thể mang nàng vào trong Rừng rậm Phù Quang tu luyện!

Thấy công chúa Anh Dạ tỏ vẻ nghi hoặc, Hoàng Bắc Nguyệt đành phải nói: “Sư phụ của ta là một người thần bí, không thích ta tiết lộ thân phận của hắn, cho nên…”

“Không sao, chỉ cần biết ngươi sống tốt là hoàng huynh an tâm rồi.” công chúa Anh Dạ nói xong, hơi nghiêng đầu nhìn về phía Chiến Dã. Cho dù lời nói của nàng đã rõ ràng như vậy, nhưng Chiến Dã vẫn lạnh lùng hờ hững, như không hề bị ảnh hưởng chút nào. Hoàng huynh này thật đúng là….! Rõ ràng nhiều năm qua, hắn là người lo lắng cho Bắc Nguyệt nhất, ngày mong đêm nhớ, nơi nơi tìm Bắc Nguyệt, nhưng lúc gặp mặt rồi lại lạnh như băng không nói một câu.

Chương 285 Phù Nguyên Vỡ Nát - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia