Hoàng Bắc Nguyệt cũng giả vờ không hiểu ý Anh Dạ, cười hỏi “Các ngươi thì sao?, Hoàng Thượng cùng thái hậu và Hi Hòa cô cô đều khỏe chứ.”
“Bọn họ đều tốt lắm.” công chúa Anh Dạ nói, “Ngươi chừng nào thì trở về thăm họ, bọn họ đều rất nhớ ngươi.”
“Khi nào rảnh, ta sẽ về.”
Công chúa Anh Dạ gật gật đầu: “Vậy thì tốt rồi.” Ngẩng đầu nhìn phía trước, nói: “Ta lên phía trước cho ngựa ăn, các ngươi theo sau nhé.”
Nói xong, giơ roi lên, giục ngựa chạy về phía trước. Hoàng Bắc Nguyệt âm thầm cười cười, trong lòng đương nhiên hiểu rõ mưu đồ của Anh Dạ.
“Ở Rừng rậm Phù Quang tu luyện năm năm, chắc hẳn thực lực của ngươi đã mạnh hơn rồi.” Chiến Dã tỏ vẻ tuỳ ý nói, nàng vừa rồi đỡ chiêu thức của hắn và Phong Liên Dực, thực lực chắc chắn rất mạnh.
Hoàng Bắc Nguyệt thoải mái cười nói: “Quả thật có chút tiến bộ, nhưng thực lực của ngươi chắc cũng tăng lên rất nhiều! Thật muốn tìm cơ hội cùng ngươi luận bàn một chút.”
Giọng nói cuả nàng rất thoải mái, làm Chiến Dã cũng nhếch môi cười, giống như nhiều năm trước cùng Hí Thiên kết giao bằng hữu.
“Ta cũng muốn cùng ngươi luận bàn, nhưng chờ vết thương của ngươi lành lại đã, nếu không ta thắng cũng không vẻ vang gì.”
Hoàng Bắc Nguyệt nhẹ nhàng nhấc mi, cười khẽ: “Ai thua ai thắng còn chưa biết đâu! Đến lúc đó, người thua sẽ phải mời rượu!”.
“Không thành vấn đề!” Chiến Dã nghiêng đầu nhìn nàng, thấy mặt nạ quỷ hung dữ xa lạ, khuôn mặt phía sau hắn luôn luôn không nhìn tới được.Trong lòng buồn bã nói, “Bắc Nguyệt, quay về nước Nam Dực đi, phụ hoàng rất nhớ ngươi.”
Hoàng Bắc Nguyệt hơi ngẩn ra, lập tức cười nói: “Ta vừa rời khỏi sư phụ đi lang bạt, chưa có thành tựu gì, nếu bây giờ trở về nhà rất mất mặt”.
Tâm tư Chiến Dã rung động, nàng nói là ‘về nhà’, lòng thầm hiểu rõ, đối với nàng ‘nhà’ là nơi thiêng liêng, nàng sẽ không tuỳ tiện đem bất cứ nơi nào gọi là ‘nhà’.
Mây mù trong lòng cũng tan đi một chút, Chiến Dã nói: “Ta sẽ ở lại nước Bắc Diệu một thời gian, nếu ngươi cần giúp chuyện gì thì cứ tìm ta.”
“Sắp tới nước Bắc Diệu có thể sẽ rất rối loạn, các ngươi cẩn thận một chút, không nên để lộ thân phận.” Hoàng Bắc Nguyệt quan tâm nói. “Nếu thật sự cần trợ giúp, ta sẽ không khách sáo với các ngươi.” Nàng nhàn nhạt cười lên.
Nàng với Chiến Dã không phải huynh muội, mặc dù biết rõ ràng rồi, nhưng đối với hắn cùng Anh Dạ, trong lòng nàng vẫn có một chút tình cảm, người chân thành với nàng, từ trước tới nay nàng đều đối xử với họ y như vậy.
“Quyền vương tay nắm binh quyền, lại có Nhã hoàng hậu ủng hộ, Phong Liên Dực lần này phải cẩn thận rồi.” Chiến Dã thoáng nhíu mày nói.
“Hắn là một con hồ ly, ta thấy người nên cẩn thận là Quyền vương mới đúng”. Hoàng Bắc Nguyệt sâu xa nói.
Chiến Dã nhìn về phía nàng, cách bởi mặt nạ nên không nhìn rõ biểu cảm của nàng, nhưng nghe giọng nói kia dường như hiểu rất rõ về Phong Liên Dực. Nguyên nhân bên trong, hắn không muốn hỏi tới. Thời gian năm năm, hắn cảm thấy nàng đã trưởng thành rồi, đã không còn là Bắc Nguyệt quận chúa yếu đuối nhu nhược không tài cán gì nữa, nàng sẽ tung hoành ở trên đại lục. Nàng có lẽ, sẽ không cần nhờ đến bọn họ giúp đỡ.
Chiến Dã cùng nàng nói mấy câu qua loa, rồi tiến lên đuổi kịp công chúa Anh Dạ phía trước, hai người cùng nhau trở về thành.
Hoàng Bắc Nguyệt cũng từ từ quay đầu ngựa lại, vốn định trở về doanh trại, nhưng vừa đi được vài bước liền thấy Phong Liên Dực đang chậm chạp cưỡi ngựa đi tới. Hai người cùng lúc liếc mắt nhau, sau đó liền phi ngựa vào rừng cây bên cạnh. Ánh mặt trời chiếu vào lá cây rọi xuống, tạo ra một vùng ánh sáng loang lổ, tán lạc lên cơ thể hai người.
Hoàng Bắc Nguyệt lấy mặt nạ quỷ xuống, dưới ánh sáng chiếu rọi, đôi mắt nàng sáng lóng lánh động lòng người, sóng mắt như một dòng suối. Ghìm ngựa dừng lại, roi da ở trong tay nhẹ nhàng quất vào cành cây bên cạnh.
Phong Liên Dực theo sau nàng dừng lại, nhìn thấy mặt của nàng liền giật mình nhớ ra: “Thương thế của nàng, thật sự không sao chứ?”.
“Hiện tại quả thật không có việc gì, nhưng mà….” nàng dừng một chút, trong lòng lại nổi lên cảm giác bất an, “Ta muốn đi một chuyến tới Thành Tu La.”
“Ta đi với nàng.” Hắn không hỏi vì sao nàng muốn đi Thành Tu La, chắc chắn là có lý do của nàng.
“Ở nước Bắc Diệu bây giờ đang là thời điểm quan trọng, chàng không thể đi.”
Phong Liên Dực cười nhạt: “Bây giờ việc này đối với ta mà nói không còn quan trọng .”
Hoàng Bắc Nguyệt quay đầu nghiêm túc nhìn hắn nói, “Tuy rằng ngôi vị hoàng đế kia không phải chàng muốn lấy, nhưng nếu chàng bị Quyền vương đuổi đi như vậy, cả đời này chàng sẽ cam tâm sao?”.
“Nhưng nàng một mình đi vào Thành Tu La rất nguy hiểm”. Hắn vẫn cảm thấy không ổn, hắn hiểu rõ Thành Tu La hơn ai hết, đó là nơi gần như không có tình người.
“Chàng vẫn không tin tưởng ta sao? Ta có giống loại người tự đi tìm đường c.h.ế.t một cách vô ích không?” Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên cười, quay đầu ngựa lại đối mặt với hắn, “Ta sẽ không đi trêu chọc Huyền Xà Âm Hậu, đường vào và lối ra ta đều đã đi qua, sẽ không có việc gì.”
“Nguyệt, nếu tính cách của nàng không quá độc lập tự do, thỉnh thoảng dựa dẫm vào ta như thiếu nữ bình thường thì tốt quá.” Phong Liên Dực nhìn thật kĩ mặt của nàng, có chút cảm khái nói.
Nếu nàng có một chút nũng nịu mềm mại giống thiếu nữ, hắn cũng cảm thấy là một loại hưởng thụ.
Hoàng Bắc Nguyệt giương mắt nhìn hắn, thấy hắn đang nhìn nàng liền cười rộ lên: “Chờ sau này ta không muốn làm gì, tự nhiên sẽ dựa dẫm vào chàng, đến lúc đó, chàng có hối hận cũng không kịp”.
“Ta vô cùng mong chờ ngày này!”. Đôi mắt màu tím của Phong Liên Dực nhìn nàng tha thiết, “Nguyệt, sau khi từ Thành Tu La trở lại, ta theo nàng lang bạt chân trời góc biển, nàng muốn bá nghiệp đời đời, ta giúp nàng, nàng muốn sống tự nhiên thoải mái, ta cũng cùng nàng. Tóm lại, trên thế gian này, ta và nàng cùng nhau chia sẻ, mặc kệ là khổ đau hay vui sướng”.
“Bá Nghiệp đời đời?” Hoàng Bắc Nguyệt cười khẽ, giọng nói có chút mềm mại, những lời hắn nói khiến tâm trạng cuộn trào, làm sao có thể bình tĩnh, “Phong Liên Dực, nếu chàng có thể cho ta một mái nhà, thì ta không cần đến bá nghiệp thiên thu”.
“Được, một mái nhà thì có gì khó? Nàng cứ chờ, sau khi nàng trở lại, ta nhất định cho nàng một gia đình thật sự”.
Mắt bắt đầu ngấn lệ, Hoàng Bắc Nguyệt đeo mặt nạ quỷ lên, vươn một bàn tay ra, nói: “Một lời đã định!”
Phong Liên Dực cũng vươn tay, cầm tay của nàng, “Đây là tuyên thệ, nếu làm trái lời thề, trời đất không tha, nàng Hoàng Bắc Nguyệt cũng sẽ g.i.ế.c ta!”
Hoàng Bắc Nguyệt siết c.h.ặ.t ngón tay, trong lòng xúc động dâng trào, cùng nhìn hắn cười.
Trở về doanh trại lính đ.á.n.h thuê, Cát Khắc cùng A Tát Lôi và một vài người khác thấy nàng đi một ngày một đêm không quay lại cực kì lo lắng, may mắn Tề vương là người suy nghĩ chu đáo cẩn thận, phái người đến báo cho bọn họ là nàng có việc nên không trở lại. Dù như vậy, vài người vẫn một ngày một đêm không ngủ chờ nàng trở về, thấy nàng bình an vô sự mới yên tâm.
Không phải lo lắng thực lực của nàng không bằng người ta, mà trên đời này có rất nhiều tên bỉ ổi, khó mà đề phòng hết được!
Hoàng Bắc Nguyệt kể lại ngắn gọn chuyện lúc trước, sau đó cùng bọn họ bàn bạc chuyện muốn đi Thành Tu La. Toàn bộ người nghe đều không đồng ý, vất vả lắm mới trốn ra khỏi Thành Tu La, bây giờ lại muốn đi vào?.
Tâm ý Hoàng Bắc Nguyệt đã quyết, lắc đầu nói: “Các ngươi biết không, ở bên trong ta đã gặp một người, các ngươi biết là ai không?”
A Tát Lôi và những người khác hai mặt nhìn nhau, cũng không hiểu được, cuối cùng hỏi: “Là ai?”
Hoàng Bắc Nguyệt tản ra sợi tóc màu đỏ, nhẹ nhàng vuốt, “Hắn cùng ta giống nhau”.
“Chẳng lẽ là….” A Tát Lôi rất thông minh, lúc những người khác đều chưa hiểu ra, hắn đã nảy ra ý tưởng, “Vương, người đã gặp . . . , chẳng lẽ lại là Già Dạ Vương đời trước?”