Cát Khắc mở to mắt: “Làm sao có thể…..” Thấy Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu, hắn lại càng kinh sợ, Già Dạ Vương sao lại ở Thành Tu La? Không thể nào!”
“Lúc ta nhìn thấy thì hắn chỉ là một t.h.i t.h.ể.” Hoàng Bắc Nguyệt thương tiếc nói, “Nguyên nhân thật sự thì ta không biết, nhưng ta và hắn có màu tóc đặc biệt, năng lực cũng giống nhau, ta biết chuyện này chắc chắn có liên quan đến nhau”.
“Vương, nếu vậy chúng ta cũng muốn đi vào cùng!” A Tát Lôi vỗ tay một cái, từ nhỏ hắn đã vô cùng ngưỡng mộ vị Già Dạ Vương trong truyền thuyết kia, nghe thấy tin của hắn liền kích động không ngừng.
“Ca.” A Lệ Nhã lặng lẽ giật giật quần áo của hắn, nhỏ giọng nói: “Thành Tu La nguy hiểm như vậy, huynh đi theo sẽ làm Vương phân tâm…”
Những người khác cũng muốn đi theo vào, nhưng nghe A Lệ Nhã nói vậy, liền ngậm miệng, thực lực của bọn họ chỉ là gánh nặng khi vào Thành Tu La.
Hoàng Bắc Nguyệt cười nhìn thoáng qua A Lệ Nhã, tiểu cô nương này càng ngày càng cẩn thận thông minh.
“Lần này đi, ta muốn tìm hiểu rõ ràng một số chuyện, ta cũng có chuyện giao cho các ngươi ở đây, việc quan trọng, không được làm ta thất vọng!”
Có chuyện gì? Vương cứ căn dặn! Chúng ta nhất định sẽ làm thật tốt!” A Tát Lôi lớn tiếng nói.
Hoàng Bắc Nguyệt vẫy tay, ý bảo bọn hắn sát lại gần nàng, khẽ dặn vài câu, Cát Khắc ngẩng đầu, phân vân nhìn nàng: “Vương, thật sự quyết định như vậy?”
Hoàng Bắc Nguyệt gật gật đầu, mắt đảo một lượt nhìn từng người, cổ vũ nói: “Làm cho thật tốt!”
“Vâng!” Tiếng trả lời mạnh mẽ vang lên từ lều trại.
“Có chuyện gì mà vui vẻ như vậy, liệu có thể để người ta chung vui một chút hay không.”
Ngoài cửa bất ngờ vang lên một giọng nói mềm mại quyến rũ, mọi người lập tức đề phòng quay đầu lại nhìn, chỉ thấy một mình Nguỵ Yên Nhiên chậm chạp đi vào, lắc mình vài cái, sắc đẹp mị hoặc tận xương tuỷ.
Những thiếu niên dồi dào tinh lực này, làm sao có thể chống lại sự quyến rũ của nàng, vài người lập tức hiện ra vẻ mặt hoảng hốt mù mịt. Chắc hẳn nàng cũng đối phó với người trông giữ bên ngoài như vậy mới có thể thuận lợi đi vào.
Hoàng Bắc Nguyệt trong nháy mắt liền cảm thấy đau đầu, yêu nữ này đến đây là muốn làm cái gì?
Vì không muốn linh hồn nhỏ bé của nàng bị câu đi, Hoàng Bắc Nguyệt đành bảo mọi người lui ra ngoài, sau đó mời Nguỵ Yên Nhiên ngồi xuống, bảo A Lệ Nhã đem trà cùng điểm tâm đi lên.
Nguỵ Yên Nhiên liếc mắt nhìn khuôn mặt đáng yêu xinh xắn của A Lệ Nhã, mím môi đỏ mọng cười nói: “Đúng là một nha đầu rất xinh đẹp!”
A Lệ Nhã có chút lúng túng hoảng loạn nhìn thoáng qua Hoàng Bắc Nguyệt, Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu cười với nàng, lúc này A Lệ Nhã mới ngại ngùng cúi đầu, hơi nhún đầu gối, liền trốn ra ngoài.
“Hoá ra công t.ử thích nữ nhân như vậy, chẳng trách lại lạnh nhạt với Yên Nhiên như thế.” Ngụy Yên Nhiên có chút oán giận nói, nhìn thấy chén trà mà A Lệ Nhã đưa tới không muốn uống, mắt đưa đẩy nhìn thẳng vào Hoàng Bắc Nguyệt, than vãn giống như một nữ t.ử bị người ta vứt bỏ.
Hoàng Bắc Nguyệt có chút không chịu nổi loại nữ nhân đầy mê hoặc như vậy, trong lòng thầm nghĩ: ta làm sao có thể thích nữ t.ử chứ! Đối với thân phận này, nàng đắn đo suy nghĩ, cảm thấy thật sự không nên lừa Nguỵ Yên Nhiên, nữ nhân này tuy là người của Nguỵ Võ Thần phái đến cạnh Quyền vương, nhưng bản tính của cô ta không xấu, vì mẫu thân nên mới chịu trở thành một công cụ. Hơn nữa Nguỵ Yên Nhiên đối với nàng có thể coi là có tình có nghĩa, ở phủ Quyền vương, chuyện lấy m.á.u nhận thân, cô ta không lật tẩy mình, trong lòng Hoàng Bắc Nguyệt càng thêm một phần thiện cảm. Cô ta là một nữ t.ử đáng thương, không nên bị đối xử bất công như vậy.
“Yên Nhiên tiểu thư, có chuyện này, ta….”
“Công t.ử không cần nhiều lời, Yên Nhiên không muốn nghe giải thích”. Ngụy Yên Nhiên mềm mại cắt đứt lời nàng, đôi mắt đẹp như hồ nước mùa thu nhìn nàng “Lần này, là quyền vương phái ta tới”.
Nghe vậy, sắc mặt Hoàng Bắc Nguyệt lập tức có vài phần lạnh lẽo: “Quyền vương?”
“Yên Nhiên một lòng đều hướng về công t.ử, đương nhiên sẽ không làm hại ngươi”. Ngụy Yên Nhiên nhìn chăm chú vào khuôn mặt tuấn tú tinh tế kia, Nguyệt Dạ này đường nét khuôn mặt không rắn rỏi như đàn ông bình thường, cũng không quá mức yêu nghiệt như Tề vương. Trong vẻ tuấn tú của Nguyệt Dạ mang theo khí phách lạnh lùng, thu hút lòng người, trong lòng nàng, hắn khí khái hơn ai hết, làm nàng rung động không ngừng.
Ngụy Yên Nhiên đứng lên, đi đến trước mặt Hoàng Bắc Nguyệt, không tới quá gần mà giữ một khoảng cách vừa phải, ngón tay như ngọc từ trên vai Hoàng Bắc Nguyệt trượt xuống cánh tay.
Cảm giác tê dại, làm Hoàng Bắc Nguyệt nổi lên một tầng da gà, vội vàng nghiêng về một bên, né tránh nàng.
Ngụy Yên Nhiên che môi đỏ mọng cười khẽ: “Công t.ử đừng sợ, Yên Nhiên sẽ không dùng mị thuật đối với công t.ử.”
Hoàng Bắc Nguyệt xấu hổ cười cười, nói: “Vậy Quyền vương phái ngươi tới…”
“Quyền vương bảo Yên Nhiên đến, sử dụng mị thuật với công t.ử, nếu bị mê hoặc thì thuyết phục công t.ử gia nhập với hắn cùng giúp đỡ thập nhất hoàng t.ử.” Ngụy Yên Nhiên không thèm che giấu điều gì, đem tất cả mọi chuyện mà hắn sai bảo nàng nói ra. “Nếu định lực của công t.ử không giống người thường, không bị Yên Nhiên mê hoặc thì phải phải cưỡng ép, sau đó lấy bằng chứng ép công t.ử quy phục Quyền vương”.
Nghe xong lời nói của Nguỵ Yên Nhiên, vẻ mặt Hoàng Bắc Nguyệt càng ngày càng lãnh khốc, cuối cùng lạnh lùng cười: “Lợi dụng nữ nhân tới làm việc, hắn có thể gọi là nam nhân sao!”
Nguỵ Yên Nhiên nở một nụ cười chua xót: “Yên Nhiên chỉ là một công cụ trong tay bọn hắn, không có cách nào chống lại, chỉ có thể đến đây.”
“Ngươi tại sao lại có thể để bản thân trở thành công cụ?”.
“Ở trong lòng công t.ử, Yên Nhiên được xem là gì?” Ngụy Yên Nhiên chớp một đôi mắt đẹp, chất chứa kì vọng nhìn nàng.
Hoàng Bắc Nguyệt lại cảm thấy đau đầu, câu hỏi này thật sự là…
“Nói chung ngươi là một nữ nhân tốt, không nên tự làm hại bản thân mình.”
Ngụy Yên Nhiên nhìn nàng chăm chú, sau đó cơ thể hơi nghiêng, tựa vào l.ồ.ng n.g.ự.c nàng, Hoàng Bắc Nguyệt vội vã tránh ra một bước, đưa tay ra nâng vai của cô ta lên.
“Nếu Quyền vương muốn xem kịch, vậy chúng ta cùng diễn một vở thật vui cho hắn nhìn.”
Ngụy Yên Nhiên hơi bĩu môi, bị nàng tận lực tạo khoảng cách với mình nên có chút không vui, quay người qua hỏi: “Công t.ử định diễn trò như thế nào?”
“Ngươi chỉ cần trở về nói, ta đồng ý quy phục”. Hoàng Bắc Nguyệt đầu đầy hắc ám, trong lòng đã dự định giải thích rõ ràng với Nguỵ Yên Nhiên, nhưng với tình hình trước mắt, nếu nói mình là nữ nhân, chỉ sợ Ngụy Yên Nhiên này kính trọng nhưng không gần gũi với mình nữa. Đáng lẽ sẽ không có chuyện gì, nhưng Nguỵ Yên Nhiên lại biết nàng tráo đổi bát nước thử m.á.u, hơn nữa bây giờ Quyền vương lại cử cô ta đến lôi kéo nàng, nếu không hợp tác, sau này sẽ rất phiền phức. Nghĩ tới nghĩ lui, nàng quyết định sau khi từ Thành Tu La trở về sẽ nói rõ ràng với Nguỵ Yên Nhiên về thân phận của nàng.
Ngụy Yên Nhiên nghiêng người nhìn Hoàng Bắt Nguyệt, đôi mắt sáng lấp lánh, quyến rũ đa tình: “Nhưng nếu Yên Nhiên chỉ nói suông cũng vô ích, Quyền vương sẽ không tin đâu.”
“Bây giờ ta viết một phong thư, để ngươi mang về đưa cho Quyền vương.” Hoàng Bắc Nguyệt đến trước bàn, nhấc b.út bắt đầu viết trên tờ giấy trắng.
Ngụy Yên Nhiên dựa vào bàn nhìn nàng, thản nhiên cười: “Công t.ử không cần viết, chỉ cần đưa cho Yên Nhiên tín vật để làm tin cũng được”.
“Tín vật?” Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt đưa tình kia, có chút chịu không nổi, vội vàng dời mắt đi chỗ khác.
Ngụy Yên Nhiên cười khẽ, vẫn rất tự tin vào vẻ đẹp của chính mình, Nguyệt Dạ này không dám nhìn vào mắt nàng, có phải trong lòng cũng có quỷ hay không?
“Công t.ử đưa cho ta một tín vật ước hẹn, Quyền vương chắc chắn tin tưởng.”
“Nhưng trên người ta cũng không có vật gì quý giá…” Hoàng Bắc Nguyệt nhíu mày nghĩ, nàng đưa cho Nguỵ Yên Nhiên một tín vật, chẳng qua là lừa gạt Quyền vương, cũng không phải là sự thật.
Ngụy Yên Nhiên là người thông minh, đương nhiên cũng sẽ không cho là thật.
“Công t.ử đã quên, ngày đó dưới ánh trăng, công t.ử thổi một khúc tiêu, đệm nhạc cho Yên Nhiên, cây bạch ngọc tiêu kia thì sao?”.
Hoàng Bắc Nguyệt lộ ra vẻ mặt bối rối, nói: “Cây bạch ngọc tiêu đó là di vật mẫu thân để lại, ta không thể tuỳ tiện đem tặng người ngoài”.
Ngụy Yên Nhiên cười nói: “Công t.ử yên tâm, bạch ngọc tiêu này chẳng qua là để qua mặt Quyền vương mà thôi, sau này Yên Nhiên sẽ đem trả lại. Chẳng lẽ công t.ử sợ Yên Nhiên lấy cái này để đe doạ ngươi sao?”.
“Đương nhiên không phải.” Hoàng Bắc Nguyệt từ nạp giới lấy bạch ngọc tiêu của trưởng công chúa Huệ Văn ra, cây sáo ngọc này được làm khéo léo tinh xảo, dùng loại ngọc tốt nhất, thiết kế cũng vô cùng hoàn mĩ, âm sắc chính xác tươi đẹp, là nhạc cụ tốt rất hiếm thấy.
Ngụy Yên Nhiên liếc mắt nhìn một cái đã thấy thích, nhẹ nhàng đưa tay lên nhận lấy, để bạch ngọc tiêu ở trong tay ngắm nghía, thấp giọng lẩm bẩm nói: “Thật hy vọng được nhảy múa một lần nữa dưới tiếng sáo của công t.ử”.
“Vậy sáo ngọc này ngươi đưa cho Quyền vương xem đi, bây giờ ta có chuyện cần rời khỏi đây vài ngày.”
“Ngươi đi bao lâu mới trở về?” Ngụy Yên Nhiên lập tức hỏi.
“Rất nhanh, hai ba ngày mà thôi.” Dựa vào thời gian lẻn vào lần trước, kỳ thực cũng xấp xỉ hai ba ngày.
Ngụy Yên Nhiên gật gật đầu, nói: “Ta ở đây chờ công t.ử.”