Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 288 Phù Nguyên Vỡ Nát

Sau đó, yêu nữ xinh đẹp này ở lại ‘xin chỉ dạy’ không ít về nhạc lý gì đó, học thổi được một khúc nửa vời mới đứng dậy rời đi.

Lúc này trời cũng tối, Hoàng Bắc Nguyệt ra khỏi lều trại, nhìn thấy bên ngoài đèn đuốc đốt thành một vùng, lính đ.á.n.h thuê vừa đến buổi tối đã bắt đầu tập trung lại vui vẻ ăn uống, ồn ào hỗn loạn thành một đoàn.

Quốc sư của nước Tây Nhung là Thiên Đại Mê Ly mang theo đệ t.ử Thánh Huyết Cung đến, theo thông lệ, Thiên Đại Mê Ly là quốc sư, nước Bắc Diệu  mời bà ở trong dịch quán, nhưng Thiên Đại Mê Ly là người quái gở, tuyên bố không quen ở lầu cao bên hồ mà muốn ở trong lều trại đơn giản.

Người ở nước Bắc Diệu  không biết phải làm sao, đành phải dựng mấy cái lều trại hoa lệ ở phía nam doanh trại lính đ.á.n.h thuê để nhóm người nước Tây Nhung ở. Những lều trại này khác với lều của lính đ.á.n.h thuê, canh phòng nghiêm ngặt, trong ba lớp ngoài ba vòng. Đệ t.ử của Thánh Huyết Cung là những cô nương mặc quần áo đen đeo mạng che mặt, cầm đao đứng gác, so với nam thủ vệ còn oai phong hung ác hơn vài lần.

Mà lúc này ở trong lều chủ của quốc sư Thiên Đại Mê Ly, hương khói lượn lờ, một cô nương khom người cúi đầu cung kính quỳ gối trên t.h.ả.m, không dám ngẩng mặt lên nhìn nữ nhân đang dựa trên giường nhỏ phía trước.

Nữ nhân kia trên người mặc quần áo màu trắng vô cùng đơn giản, thế nhưng màu sắc thuần khiết không thể che giấu được vẻ đẹp lộng lẫy khoan t.h.a.i trời sinh trên người bà ta. Phía trước hai gò má có một lớp lụa trắng che lại, loáng thoáng cũng có thể nhìn thấy nét mặt tuyệt thế vô song của bà, hơi thở cao cao tại thượng, khiến người khác không dám ngẩng đầu ngắm nhìn.

“Đông Nhi, nếu ngươi đã khẳng định là cô ta, tại sao không hạ thủ?”

Nữ nhân khoan t.h.a.i lộng lẫy này chính là Thiên Đại Mê Ly - quốc sư của nước Tây Nhung, cũng là cung chủ của Thánh Huyết Cung, quốc vương thấy bà đều phải nhún nhường ba phần, một nữ nhân có quyền thế cao nhất.

Cô nương đang quỳ trên mặt đất là Thiên đại Đông Nhi, lúc này nàng đã lấy khăn che mặt xuống, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp tuyệt trần.

“Đồ nhi lúc ấy đã ra tay, nhưng giữa chừng lại xuất hiện Mặc Liên của Điện Quang Diệu, đồ nhi vô dụng, không đ.á.n.h lại hắn”.

Thiên Đại Mê Ly hơi ngồi thẳng người dậy, hỏi: “Ý của ngươi là Mặc Liên bảo vệ Hoàng Bắc Nguyệt?”

“Chuyện này thật ra cũng không phải,” Thiên đại Đông Nhi lắc đầu, trong lúc nói vẻ mặt không có chút gì tỏ ra bất kính “Lúc Hoàng Bắc Nguyệt xuất hiện, là đang bị Mặc Liên truy sát, đệ t.ử vừa nhìn thấy cô ta liền ra tay, chọc giận Mặc Liên, nên hắn mới động thủ với đệ t.ử”.

“Hừ, Mặc Liên tính tình cổ quái, con mồi của hắn làm sao có thể cho người khác động vào? Ngươi không bị g.i.ế.c cũng là may mắn.” Thiên Đại Mê Ly nằm nghiêng trở lại, cứ tưởng con dã thú, thuộc hạ của Thánh Quân cũng có tình cảm.

“Sư phụ nói đúng.” Thiên đại Đông Nhi cúi đầu, trên trán toát ra một lớp mồ hôi, nhớ tới lúc đó bị Mặc Liên bắt được. Nếu không phải đúng lúc Hoàng Bắc Nguyệt ra tay, thật sự nàng sẽ bị Mặc Liên g.i.ế.c dễ như trở bàn tay.

“Về sau, vì sao Mặc Liên không g.i.ế.c Hoàng Bắc Nguyệt ?” Thiên Đại Mê Ly lại hỏi.

Thiên đại Đông Nhi vội vàng nói: “Sau đó ma thú canh giữ Thành Tu La xuất hiện, con ma thú này vô cùng lợi hại, Mặc Liên cũng có một chút hoảng sợ, mọi người tập trung đối phó, trong lúc hỗn loạn Hoàng Bắc Nguyệt lẫn vào đám đông, vì mắt Mặc Liên không nhìn thấy nên để cô ta trốn thoát.”

Vẻ mặt Đông Lăng tức giận, pha chút biểu cảm không cam lòng, làm người khác không thể nghi ngờ lời nàng nói là thật hay giả, hơn nữa hai nữ nhi cùng đi vào Thành Tu La đã c.h.ế.t. Trước đó, Đông Lăng đã hỏi qua vài lính đ.á.n.h thuê cùng tiến vào Thành Tu La, thấy bọn họ từ đầu đến cuối đều không nhớ rõ về chuyện giữa Hoàng Bắc Nguyệt và Mặc Liên, Đông Lăng liền nghĩ ngay tới Chức Mộng thú.

Hoàng Bắc Nguyệt có Chức Mộng thú có thể điều khiển trí nhớ và tạo ra ảo cảnh, tính cách của Hoàng Bắc Nguyệt luôn luôn thận trọng, chắc chắn đã sử dụng Chi Chi xoá đi kí ức của những người này.

“Hoàng Bắc Nguyệt vận khí cũng thật tốt, lại có thể thoát được một kiếp này, nhưng lần sau sẽ không thể tốt được như vậy.” Thiên Đại Mê Ly lạnh lùng hừ nói.

“Sư phụ, thực lực của Hoàng Bắc Nguyệt không đơn giản như bề ngoài, ngày đó ở Thành Tu La, nếu không phải trước đó bị Mặc Liên truy sát bị thương nặng thì đệ t.ử e là cũng không thể giao chiến được mấy chiêu với cô ta” Thiên đại Đông Nhi cúi đầu, có chút không cam lòng.

“Hừ, ta dạy dỗ ngươi nhiều năm như vậy, ngươi lại không có chút triển vọng?” Dưới khăn che mặt, nữ nhân xinh đẹp lộng lẫy kia liếc mắt nhìn thiếu nữ trẻ một cái, nhẹ nhàng nói.

Thiên đại Đông Nhi ngẩng đầu, ánh mắt loé lên, mang theo một chút nước mắt: “Đông Nhi đã suy nghĩ tất cả mọi chuyện, thật sự thấy không đủ thực lực, sư phụ, đệ t.ử…..”

“Được rồi.” Thiên Đại Mê Ly hơi nâng tay lên, ngăn nàng tiếp tục nói, “Suy nghĩ của ngươi, ta đã biết, Đông Nhi, ngươi là người mà ta lựa chọn để kế vị, sau này mọi thứ của ta đều là cho ngươi, chỉ cần ngươi có thể quên tất cả mọi chuyện quá khứ.”

“Sư phụ yên tâm, đối với Hoàng Bắc Nguyệt, đệ t.ử tuyệt đối sẽ không nương tay!” Thiên đại Đông Nhi lạnh lùng cười.

Thiên Đại Mê Ly nhìn Đông Lăng mà tán thưởng, bỗng nhiên cổ tay lật một cái, từ nạp giới lấy ra một cuốn sách màu đỏ, đưa cho Đông Lăng, “Đây là ‘Thiên Hỏa quyển trục’, cung chủ Thánh Huyết Cung các đời truyền lại, nếu học xong, ở trước mặt Mặc Liên sẽ không còn là một chiêu cũng không sử dụng được nữa”.

Thiên đại Đông Nhi ngạc nhiên, hai tay cung kính tiếp nhận ‘Thiên Hỏa quyển trục’,  nàng nhìn qua liền biết quyển này chỉ là nửa đầu, sư phụ vẫn phòng bị nàng như vậy. Nhưng mà, có thể truyền thụ lại cho nàng nửa đầu của ‘Thiên Hỏa quyển trục’ đã là rất tốt rồi, nửa quyển sau nàng nhất định sẽ lấy được.

“Sư phụ, nếu đệ t.ử học hết võ công trong nửa đầu quyển ‘Thiên Hỏa quyển trục’, nếu đ.á.n.h nhau với Hồng Liên của Điện Quang Diệu có thể thắng hay không?” Thiên đại Đông Nhi dè dặt hỏi.

“Hồng Liên?” Thiên Đại Mê Ly nhíu mày.

“Sư phụ, chẳng lẽ Thánh Huyết Cung của chúng ta phải chịu thua kém Điện Quang Diệu sao?” Thiên đại Đông Nhi không phục hỏi.

“Ở trên đại lục Tạp Nhĩ Tháp, Điện Quang Diệu hình thành từ rất lâu rồi, Thánh Huyết Cung của chúng ta xưa nay chỉ hoạt động ở nước Tây Nhung, thực lực của bọn họ mạnh hơn chúng ta.” Thiên Đại Mê Ly vốn là người tự cao tự đại cũng phải nói như vậy. Chuyện gì mà không nhìn nhận cẩn thận, phân biệt không rõ ràng thì chỉ có đường c.h.ế.t!

“Nhưng nếu chúng ta cũng có thiên tài như Mặc Liên, thì cũng rất có thể.” Mắt của Thiên Đại Mê Ly thản nhiên nhìn về phía thiếu nữ đang quỳ trên mặt đất.

Đông Nhi được uống Tẩy Tuỷ đan thay đổi toàn bộ kinh mạch, tư chất thiên bẩm người bình thường sẽ không bì kịp, bà cũng dồn rất nhiều hi vọng vào Đông Nhi, nhưng vẫn phải chú ý đến Đông Nhi nhiều hơn một chút.

Chương 288 Phù Nguyên Vỡ Nát - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia