Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 289 Phù Nguyên Vỡ Nát

Thiên đại Đông Nhi cũng hiểu được suy nghĩ của sư phụ, tay nắm thật c.h.ặ.t cuốn ‘Thiên Hỏa quyển trục’, thấp giọng nói: “Sư phụ yên tâm, sẽ có một ngày, đồ nhi nhất định sẽ khiến Thánh Huyết Cung phát triển lớn mạnh, vượt qua cả Thành Tu La và Điện Quang Diệu!”

Ánh mắt của Thiên Đại Mê Ly loé lên, khen ngợi nhìn nàng: “Tốt, sư phụ rất thích tính cách của ngươi như vậy!”

Thiên đại Đông Nhi cúi người lễ phép, sau đó yên lặng lui xuống, đi xa một đoạn mới từ nạp giới lấy ra một viên t.h.u.ố.c rất nhỏ, nhanh ch.óng nuốt vào. Quay đầu lại nhìn thoáng qua lều trại, mắt hiện lên một tia ánh sáng lạnh rất nhỏ.

Cất cuốn ‘Thiên Hoả quyển trục’, đang muốn tìm một chỗ yên lặng nghiên cứu cẩn thận, bỗng nhiên trong lòng không hiểu bị tác động cái gì, theo phản xạ ngẩng đầu lên, thấy trên bầu tời tối như mực có một bóng đen thật lớn bay vụt qua rất nhanh.

“Băng Linh Huyễn Điểu”. Đông Lăng thì thầm nói, c.ắ.n môi một cái rồi phi thân đuổi theo bóng đen.

**** Bắc Nguyệt Hoàng Triều *****

Hoàng Bắc Nguyệt đã rất quen thuộc cửa vào của Thành Tu La, ở đây có đủ loại trận pháp, mặc dù có Chi Chi, nhưng nếu làm không tốt sẽ kinh động đến Huyền Xà Âm Hậu.

Âm Hậu rất khó đối phó, nàng vẫn nên từ cửa ra đi vào thôi.

“Băng, ngươi có khỏe không.” Hoàng Bắc Nguyệt vỗ nhẹ vào đầu Băng Linh Huyễn Điểu, lần trước nó bị thương nặng như vậy, vẫn luôn ở trong không gian linh thú dưỡng thương, tình trạng cũng đã từ từ tốt hơn.

“Yên tâm đi, chủ nhân.” Băng Linh Huyễn Điểu quay đầu, cọ cọ một chút vào lòng bàn tay nàng, chỉ có đối với nàng, con băng loan điểu kiêu ngạo mới có thế dịu ngoan như vậy.

Tuy nó và Hoàng Bắc Nguyệt không kí bản mạng khế ước, nhưng ở trong không gian linh thú vẫn có thể dựa vào sức mạnh của nàng để bồi dưỡng nguyên khí, nguyên khí màu đen từ vạn thú vô cương toát ra là thức ăn bổ dưỡng nhất đối với linh thú. Đi theo Hoàng Bắc Nguyệt nhiều năm như vậy, sức mạnh của Băng Linh Huyễn Điểu cũng tăng lên gấp bội, đương nhiên trong lòng càng thêm khâm phục nàng, thề sống c.h.ế.t cũng muốn theo nàng.

“Phía trước chính là cửa ra.” Hoàng Bắc Nguyệt chỉ về phía trước, Băng Linh Huyễn Điểu từ từ bay thấp xuống.

Hoàng Bắc Nguyệt từ giữa không trung nhảy xuống, cửa ra vốn rất bí ẩn, nhưng ngày đó đám lính đ.á.n.h thuê chạy ra khiến nó bị hỏng một chút, cửa động lúc đầu có dây leo và cây cối bao quanh đều bị c.h.ặ.t đứt. Một hang động rất nhỏ liền hiện ra.

Hoàng Bắc Nguyệt bước lên phía trước vài bước, liền dừng lại, khóe miệng hơi nhếch lên: “Theo lâu như vậy không phiền sao?”

Băng Linh Huyễn Điểu lập tức gầm nhẹ một tiếng, quay đầu, hung ác nhìn một người tối đen như mực.

Bóng người phía sau hơi lay động, tiếng bước chân đến gần, dần dần hiện ra bóng dáng một thiếu nữ duyên dáng. Khi nhìn rõ mặt Đông Lăng, ánh mắt màu xanh thẫm của Băng Linh Huyễn Điểu mới giảm bớt sự hung ác, quay đầu lại nhìn thoáng qua Hoàng Bắc Nguyệt.

Hoàng Bắc Nguyệt cười cười, chưa kịp mở miệng nói chuyện thì Chi Chi từ không gian linh thú đã chạy ra, ‘chi nha chi nha’ kêu, bước chân ngắn ngủn chạy chạy trên đôi cánh rộng lớn của Băng Linh Huyễn Điểu, rồi nhảy một cái nhào vào n.g.ự.c Thiên đại Đông Nhi.

“Chi Chi chi…” mặc kệ trước mắt là một bản mặt lạnh lùng đến cực điểm, nhưng Chi Chi vẫn có thể ‘chi chi nha nha’ một lúc thật lâu, đôi mắt to tràn ngập vui mừng nhìn Thiên đại Đông Nhi.

Thiên đại Đông Nhi vốn định vứt Chi Chi ra, nhưng lại nghe thấy nó cứ ‘chi nha chi nha’, liền mặc kệ nó nói.

Chi Chi vừa nói vừa xoay người chỉ chỉ vào Hoàng Bắc Nguyệt, không biết đang nói cái gì, Thiên đại Đông Nhi chỉ nhíu mày nghe.

Hoàng Bắc Nguyệt khó hiểu nhìn nó, hoàn toàn không biết viên cầu này đang muốn nói cái gì nữa.

“Chi Chi, ngươi còn định nói tới khi nào, mau trở về.” Thấy Chi Chi có vẻ vẫn còn muốn thao thao bất tuyệt, Hoàng Bắc Nguyệt không chịu được đành gọi lại.

Chi Chi quay đầu lại, mắt chớp chớp mắt nhìn Hoàng Bắc Nguyệt, rõ ràng tỏ vẻ đáng thương.

Hoàng Bắc Nguyệt mắt nhìn đi chỗ khác, làm bộ không nhìn thấy gì, Chi Chi thất bại đành phải buông thõng vai xuống, cúi đầu, chầm chậm nhảy khỏi tay Thiên đại Đông Nhi, buồn bã chạy trở lại.

Hoàng Bắc Nguyệt nhặt Chi Chi từ trên mặt đất lên, xoa xoa đầu của nó, nói: “Thiên Đại thiếu cung chủ sao lại đến nơi này?”

“Nơi này chỉ ngươi có thể đến, còn ta không thể sao?” Thiên đại Đông Nhi có phần gượng gạo nói.

“Đương nhiên không phải.” Hoàng Bắc Nguyệt khẽ cười, nói tiếp : “Chẳng qua ta muốn vào Thành Tu La một chuyến, thời gian gấp gáp, sẽ không thể cùng thiếu cung chủ nói chuyện.”

Nghe nàng nói muốn đi Thành Tu La một mình, Thiên đại Đông Nhi lập tức ngẩng đầu lên hỏi: “Ngươi muốn vào đó làm gì?”

“Có một số nghi ngờ, ta muốn vào đó để tìm hiểu một chút.” Hoàng Bắc Nguyệt nói xong, đã xoay người đi, không muốn nói thêm nữa.

Thiên đại Đông Nhi bước lên vài bưới đuổi kịp, đi phía trước nàng “Vừa đúng lúc, ta cũng muốn đi vào.”

Hoàng Bắc Nguyệt nhìn bóng lưng của nàng, nói: “Bên trong rất nguy hiểm”.

“Ngươi nghĩ bây giờ ta vẫn còn là một phế vật không có thể tự bảo vệ bản thân sao?” Thiên đại Đông Nhi không quay đầu lại cứ đi về phía trước nói.

Hoàng Bắc Nguyệt bất đắc dĩ cười cười, nha đầu kia không còn là Đông Lăng ngày trước luôn nghe theo lời nàng nói nữa, nơi mà nàng muốn vào, bản thân cũng không có cách nào ngăn cản.

Nghĩ một chút, Hoàng Bắc Nguyệt cũng nhanh ch.óng đi theo, hai người một trước một sau, lấy cây đuốc từ nạp giới ra, đi qua hang động quanh co khúc khuỷu là tới con sông có rất nhiều chim ác chiếm giữ.

Sông này rất sâu và rộng vô cùng, trên vách núi đá có vô số hang động bao quanh bốn phía, bọn họ là từ một cái động nhỏ mà đi ra.

Trước đó không lâu sau khi trải qua trận đ.á.n.h nhau giữa thần thú của Mặc Liên và ma thú canh giữ Thành Tu La, những chim ác ở con sông này đã trốn đi rất nhiều, bây giờ cũng không còn nguy hiểm như trước nữa.

Sơn động này chắc chắn là ổ của chim ác, hai bên vách vẫn có một số chim non bị đói đang thoi thóp, bọn nó đói đến mức bắt đầu ăn những trứng chưa được ấp nở, sau khi ăn hết những quả trứng liền quay ra ăn đồng loại, tự g.i.ế.c lẫn nhau, cảnh tượng vô cùng đẫm m.á.u. Lúc bọn họ đi vào, vừa vặn thấy hai con chim ác đang đ.á.n.h nhau, muốn ăn thịt đối phương.

Nghe thấy tiếng động của bọn họ, hơn nữa cũng cảm nhận được là mùi của con người, mấy con chim non liền ngừng c.ắ.n xé lẫn nhau, quay đầu lại, mắt toả sáng nhìn hai người bọn họ, nước miếng chảy ra ngoài, một mùi hôi thối phát ra

Mùi của con người làm bọn nó thèm nhỏ dãi, đặc biệt là sau vài ngày đói bụng, lại càng không thể khống chế lòng tham của động vật. Hơi yên tĩnh lại một chút, những chim non này như phát điên, đ.á.n.h về phía hai thiếu nữ loài người đứng ở vách núi phía dưới.

Hai thiếu nữ đứng im không hề nhúc nhích, không hề hoảng sợ, càng không có vẻ muốn chạy trốn. Là bị doạ tới đơ luôn rồi sao! Con người chính là một sinh vật yếu ớt vô năng như vậy!

Chương 289 Phù Nguyên Vỡ Nát - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia