Một loạt chim non vỗ cánh làm rung động không khí, tạo một cảm giác kinh sợ khiến da dầu tê dại. Thiên đại Đông Nhi lạnh mắt nhìn đám chim non này, trong tay dần dần ngưng tụ thành một thanh trường kiếm màu đất, khinh thường nhìn đám chim non mãnh liệt chạy tới. Mấy con chim nhỏ chưa đủ lông đủ cánh mà cũng dám làm ầm ĩ trước mặt bọn họ.
Trường kiếm vừa mới nâng lên, bỗng nhiên phía sau cảm thấy nóng rực, Thiên đại Đông Nhi còn chưa kịp phản ứng lại, đã có hai ngọn lửa từ hai phía bên cạnh nàng đi qua, sau đó hợp lại một chỗ, mạnh mẽ nhắm về phía những con chim non đang gào thét kia! Chỉ chớp mắt một cái, mấy con chim non vừa xông đến liền bị đốt thành tro bụi! Những con đuổi theo đằng sau không kịp dừng lại, một số bộ phận cơ thể cũng tiếp xúc với ngọn lửa cũng bị thiêu thành tro tàn, phần còn lại của thân thể rơi trên mặt đất giãy giụa lăn qua lăn lại!
Sự việc kinh khủng này làm đám chim non phía sau dừng lại gấp, sau đó tranh nhau lùi lại phía sau, loạn thành một đoàn. Ánh mắt ban đầu còn tham lam, bây giờ đều tràn ngập sợ hãi nhìn Hoàng Bắc Nguyệt đang đứng phía sau Thiên đại Đông Nhi.
Thiên đại Đông Nhi cũng quay đầu lại, thấy trong tay Hoàng Bắc Nguyệt còn xót lại vài đốm lửa nhỏ, trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc.
“Mấy con chim nhỏ mà thôi, không cần lãng phí thời gian.” Hoàng Bắc Nguyệt đi qua Đông Lăng, những con chim non thấy nàng sợ c.h.ế.t khiếp, lẩn tránh thật xa, không con nào dám tới gần.
Đám chim non tránh ra một đường cho Hoàng Bắc Nguyệt đi qua, nàng nắm tay một chút, đầu ngón tay còn lại ít lửa liền bị dập tắt. Không biết vì sao, vừa nãy sử dụng Thuật Bùa Chú, trong lòng mơ hồ có cảm giác bất an. Chỉ là một Bùa Ngự Hỏa đơn giản, có gì đáng lo ngại chứ?
“Ngươi tạm thời đừng dùng Thuật Bùa Chú .” Yểm ở trong hắc thuỷ cấm lao lắc lư lay động đi ra nói: “Vừa rồi trong nháy mắt, ta cảm thấy rất bất an.”
“Ngươi bất an cái gì?” Hoàng Bắc Nguyệt mặt không chút thay đổi, ở trong lòng cùng Yểm nói chuyện.
“Bây giờ quan hệ giữa ta và ngươi giống như là triệu hoán sư và triệu hoán thú, một khi tính mạng của triệu hoán sư có nguy hiểm, triệu hoán thú sẽ có thể nhận ra được.” Yểm giải thích vô cùng dễ hiểu, Hoàng Bắc Nguyệt cũng nghe liền rõ ràng, nhưng mà càng là như vậy, trong lòng nàng lại thêm phần bất an. Ý của Yểm là lúc nàng sử dụng Thuật Bùa Chú, hắn cảm giác được tính mạng của bản thân bị nguy hiểm?
Từ từ điều khiển nguyên khí màu đen tiến vào bên trong phù nguyên, không phát hiện cái gì khác thường, Hoàng Bắc Nguyệt trong lòng cũng thả lỏng một chút, nhưng vẫn quyết định lúc nữa nếu gặp nguy hiểm, cố gắng không tuỳ tiện sử dụng Thuật Bùa Chú.
Thiên đại Đông Nhi chạy đuổi theo, nói: “Thật kì lạ, lần trước tuy rằng ma thú canh giữ đã từng xuất hiện, nhưng cũng không đi phá hoại khắp vực sâu này, một số chim ác trưởng thành chỉ trốn đi, vì sao bây giờ không nhìn thấy bất kỳ con nào?”
“Đi lên phía trước nhìn xem.” Hoàng Bắc Nguyệt cũng cảm giác được điều bất thường, những chim non này không có khả năng chạy trốn mới bị bỏ lại, nhưng những chim ác trưởng thành không thể toàn bộ đều bỏ trốn được.
Càng đi về phía trước, sức nóng càng tăng, dần dần, không khí như bị đốt cháy, mỗi lần hô hấp, có cảm giác như lá phổi đang bị thiêu đốt. Thiên đại Đông Nhi là triệu hoán sư thuộc tính thổ, rất nhanh chịu không nổi, vừa đi vừa ôm cổ ho khan.
Hoàng Bắc Nguyệt tốt hơn một chút, trong cơ thể có cả năm loại thuộc tính, chỉ cần dùng nguyên khí của băng thuộc tính bảo vệ bản thân, vẫn có thể chống đỡ một chút.
Đi đến nơi ngày đó ma thú canh giữ xuất hiện, cả vách núi đều bị đ.â.m thủng lộ ra một hang động thật lớn, khí nóng từ bên trong cửa động không ngừng thẩm thấu ra ngoài. Liếc mắt nhìn thấy bên kia vách núi sụp đổ bị lửa cháy sạch đỏ rực, giống như nham thạch nóng chảy của địa ngục.
Hoàng Bắc Nguyệt triệu hồi Băng Linh Huyễn Điểu, kéo Thiên đại Đông Nhi cùng nhau ngồi lên, từ từ tiến lại gần hướng vách núi bị đổ nát.
Khí lạnh trên người Băng Linh Huyễn Điểu có thể chống lại khí nóng ở xung quanh, Thiên đại Đông Nhi thấy dễ chịu hơn một chút thấp giọng nói: “Chẳng lẽ con ma thú canh giữ kia vẫn còn…..?”
Hoàng Bắc Nguyệt lấy tay ra hiệu nàng im lặng, điều khiển Băng Linh Huyễn Điểu nhẹ nhàng lén tới gần, chưa tới gần vách núi, quả nhiên thấp thoáng thấy một con mãnh thú rất lớn, trên người là những ngọn lửa bốc cháy nằm rạp xuống một bên !
Con mãnh thú to lớn đang rũ rượi quỳ rạp trên mặt đất, xem ra có chút mệt mỏi suy nhược, phía trước, một bóng người màu xám chậm rãi đi tới, mãnh thú lập tức nâng cái đầu lớn lên.
“Rút ra bài học chưa? Đói bụng vài ngày, ngươi cũng có chút thông minh đấy, động vật bên ngoài bị ngươi ăn sạch sẽ, còn để lại con non.” Người mặc đồ màu xám lạnh lùng nói.
Hoả Diễm Ma thú ở trước mặt nàng lắc lắc đầu, có chút oan ức mở miệng : “Vị Ương, bệ hạ đã hết giận chưa?”
“Hết giận? Nào có dễ dàng như vậy?” Vị Ương lạnh lùng nói.
Hoả Diễm Ma thú vẻ mặt lại tỏ ra mệt mỏi, tiếp tục quỳ rạp trên mặt đất, l.i.ế.m l.i.ế.m móng vuốt của chính mình, bộ dạng cực kì buồn bã.
Vị Ương nhìn hắn như vậy nói: “Nói thật cho ngươi biết, gần đây bệ hạ không ở Thành Tu La, cũng không biết khi nào mới quay lại. Âm Hậu đang rất lo lắng, nghĩ hết cách, nhưng không có cách làm bệ hạ trở về”.
Hoả Diễm ma thú mệt mỏi than vãn : “Bệ hạ không trở lại, ta sẽ không thể tự tiện rời đi, nếu không hậu quả thật t.h.ả.m, aiz~~~!”
Nghĩ đến bản thân phải ở nơi này một thời gian dài, Hoả Diễm ma thú không ngừng lo lắng.
Vị Ương nói: “Âm Hậu là mẫu thân của bệ hạ, vẫn có thể nói giúp ngươi một hai câu”.
Hoả Diễm ma thú lại tràn ngập hy vọng ngẩng đầu lên: “Thật vậy sao?”
“Vậy còn phải xem ngươi có thể làm cho Âm Hậu vui vẻ hay không.” Vị Ương nhếch lên tia cười nhạt nơi khóe miệng.
“Vị Ương tỉ tỉ, ngươi dạy cho ta đi.” Hoả Diễm ma thú lập tức bắt đầu nịnh nọt .
“Hừ, ai là tỉ tỉ của ngươi?” Vị Ương liếc mắt nhìn hắn, con Hoả Diễm ma thú này không biết đã sống mấy trăm năm, gọi nàng một câu tỉ tỉ, trong lòng nàng tất nhiên thấy không vui!
“Được rồi được rồi, Vị Ương tôn thượng, ngươi bảo ta nên làm thế nào bây giờ?” Hoả Diễm ma thú thấy nàng không vui đành phải chữa lại.
Vị Ương cũng không muốn lãng phí thời gian với hắn, nàng đứng ở trong ngọn lửa, mặc dù có pháp bảo hộ thân, không đến mức bị bỏng, nhưng cũng không dễ chịu.
Vị Ương lạnh lùng cười nói: “Âm Hậu bây giờ đang rất mong bệ hạ trở lại, nếu có thể mang bệ hạ về đây, ngài ấy tự nhiên sẽ giúp ngươi”.
Hoả Diễm ma thú vừa nghe nàng nói vậy, lập tức rụt cổ lại, nói: “Lần này làm bệ hạ không vui, ta cũng không dám đi rước thêm tội lần thứ hai.”
“Hừ, đúng là không có tiền đồ, vậy ngươi cứ đứng ở đây đi, tất cả động vật quanh đây đều đã bị ngươi ăn hết, ta chờ xem ngươi làm sao bây giờ!” Vị Ương lạnh lùng ném lại một câu, xoay người đi.
“Vị Ương tôn thượng!” Hoả Diễm ma thú ngẩng đầu, không cam lòng gọi nàng đứng lại, hỏi “Ngươi không còn cách nào khác nữa sao? Bảo ta đi mang bệ hạ về đây, ngài chắc chắn sẽ rất tức giận, ta làm sao dám?”.
“Ai nói bệ hạ sẽ tức giận?” Vị Ương nghiêng mặt, ngọn lửa nóng rực làm mặt của nàng có chút hồng hào, so với bình thường mất đi một chút sự trong trẻo nhưng lạnh lùng “Ngươi chỉ cần đem bệ hạ về, bất kể là dùng phương pháp gì, ta lấy danh nghĩa của Âm Hậu đảm bảo với ngươi, bệ hạ tuyệt đối sẽ không tức giận”.
Hoả Diễm ma thú chớp chớp hai con mắt thật lớn, vẻ mặt thật thà hỏi lại “Thật vậy sao?”.
“Không tin thì thôi” Lần này Vị Ương cũng lười giải thích thêm, cơ thể loạng choạng, phía dưới váy dài liền lộ ra đuôi rắn thật dài, trên mặt đất uốn lượn qua lại, rất nhanh đã đi xa.
Hoả Diễm ma thú ở tại chỗ xoay một vòng, lẩm bẩm nói: “Bệ hạ sẽ không tức giận, sẽ không tức giận…Ta còn được ra ngoài đi lại một chuyến, rất tốt.” Hoả Diễm ma thú bước lên phía trước hai bước.
Hoàng Bắc Nguyệt và Thiên đại Đông Nhi đang nấp ở bên ngoài lập tức đem thân thể dán sát vào vách đá, không dám cử động.