Nơi bọn họ ẩn núp, vách núi bị lõm vào một khối, không dễ bị phát hiện, hơn nữa dùng bùa chú dồn hết sức lực che giấu khí tức trên người, khiến Vị Ương và Hoả Diễm ma thú cũng không phát hiện được.
Nhưng vì Hoả Diễm ma thú ở đây mà vách núi trở nên rất nóng, tuy xung quanh Hoàng Bắc Nguyệt bày ra một lớp cấm chế băng nguyên khí, nhưng dựa sát vào như vậy, cũng là một loại hành hạ vô cùng đau đớn.
Trên trán hai người chảy ra rất nhiều mồ hôi, nhưng không ai dám động đậy dù chỉ một chút. Thiên đại Đông Nhi nhìn thoáng qua Hoàng Bắc Nguyệt, dùng ánh mắt hỏi nàng nên làm sao bây giờ? Hoàng Bắc Nguyệt chỉ có thể làm một động tác chớ có lên tiếng, làm cho nàng tạm thời im lặng, từ từ quan sát Hoả Diễm ma thú tiếp theo sẽ làm cái gì.
Hoả Diễm ma thú đi về phía trước hai bước liền dừng lại, nghiêng đầu suy nghĩ, rồi lại lẩm bẩm: “Thân thể của ta lớn như vậy mà đi ra ngoài, sẽ thiêu huỷ đế đô của nước Bắc Diệu thành tro mất.”
Nói xong, hắn liền lắc lư thân thể to lớn của mình, uốn éo vài cái, cơ thể khổng lồ cũng thu nhỏ lại một vòng, thêm một vòng, rồi lại thu nhỏ thêm một vòng nữa.
Mãi đến khi từ một con Hoả Diễm ma thú lớn như một cung điện biến nhỏ lại thành một con ngựa lớn, hắn nghiêng đầu nhìn dáng vẻ chính mình, có chút vừa ý, trên mặt đất vui vẻ đi lại hai vòng.
“Thực ra ta vẫn còn có chút dễ thương”. Hoả Diễm ma thú nhìn bóng hắn trên vách đá, suy nghĩ thương thân trách phận. Những lời này liền khiến Hoàng Bắc Nguyệt và Thiên đại Đông Nhi đang trốn ở bên ngoài đồng thời chảy xuống một giọt mồ hôi thật lớn!
Con ma thú này lại có thể cảm giác được nó rất dễ thương!
Hoả Diễm ma thú nghĩ như vậy, lại bắt đầu lắc lắc biến thân, lần biến thân này rất thái quá, ma thú có ngọn lửa thiêu đốt hừng hực biến nhỏ lại như con chuột bình thường.
Ma thú này nhiều sừng, đầu và mắt rất lớn, bốn chân mập mạp ngắn ngủn, cái đuôi vểnh lên, trên người là một đám lửa đang cháy, quả thật là có chút đáng yêu.
“Ha ha ha….” lúc này, Hoả Diễm ma thú mới vừa ý, đối với bóng của nó ở trên vách đá chỉnh sửa lại một lần, còn bắt chước con chuột ‘chi chi chít chít’ kêu một trận, rất hài lòng. Cuối cùng hắn cũng từ vách núi đi xuống, nhảy về phía trước, từ xa nhìn lại chỉ thấy một con chuột màu đỏ.
Thiên đại Đông Nhi nheo mắt lại, chưa từng thấy con ma thú nào kì quái như vậy, lại thích đem cơ thể biến thành động vật nhỏ dễ thương. Phải biết rằng, bất kể linh thú hay thần thú, ma thú trong hình dạng bình thường là mạnh nhất, thu nhỏ lại thì thực lực cũng giảm đi rất nhiều. Nhưng dù Hoả Diễm ma thú có biến nhỏ thành hình dáng như vậy, những chim non bên ngoài cũng không dám làm gì nó.
Trong lòng Thiên đại Đông Nhi đang mong nó mau đi, bỗng nhiên bên người một trận gió xẹt qua, không đợi nàng phản ứng lại đây, liền nhìn thấy một bóng đen nhanh như t.ử thần mạnh mẽ đ.á.n.h về phía Hoả Diễm ma thú đã thu nhỏ kia!
Thiên đại Đông Nhi lập tức ngây ngẩn cả người, chuyện gì vừa sảy ra? Chờ lúc kịp phản ứng được, bên kia đã hiện lên một trận ánh sánh vàng rực, xung quanh Hoả Diễm ma thú bị một bức tranh bùa chú kì lạ vây thành một vòng tròn, nhốt nó ở trong đó!
Hoàng Bắc Nguyệt lùi lại một bước, hai tay nhanh ch.óng kết ấn, cùng lúc đó một loạt những kí hiệu kì lạ từ tay nàng chảy xuống, tất cả mạnh mẽ đổ vào bên trong vòng vây.
Hoả Diễm ma thú là thần thú canh giữ Thành Tu La, sao có thể dễ dàng đối phó như vậy được? Nó càng lúc càng tức giận, cơ thể thiêu đốt phình ra gấp đôi, như cây gặp gió lớn, ngọn lửa trên người cũng hừng hực, mạnh mẽ bốc cháy.
“Con người!” Hắn gầm nhẹ một tiếng, cơn tức giận như cuồng phong bão táp muốn phá huỷ tất cả.
Hoàng Bắc Nguyệt buông tay đang kết ấn, động tác so với lúc nãy còn nhanh hơn, Tuyết Ảnh chiến đao lập tức hiện ra trong tay, miệng cong thành một đường lạnh lẽo, toàn thân bao phủ một lớp khí lạnh như băng!
Chiến đao ở trong tay vung lên bổ về phía cơ thể của Hoả Diễm ma thú, một đao này giáng xuống như muốn băm con mồi thành hai đoạn! Cơ thể của Hoả Diễm ma thú mới lớn gấp đôi, vừa nhấc đầu lên đã thấy khí thế hung ác của nàng, hắn càng tức giận, chỉ là một con người mà cũng muốn tìm hắn khiêu chiến? Hắn không nghĩ sẽ nương tay, muốn băm nữ nhân không biết trời cao đất dày này thành nghìn mảnh!
Ma thú mở miệng ngưng tụ cầu lửa! Một quả cầu lửa này b.ắ.n ra, đừng nói là Hoàng Bắc Nguyệt, mà ngay cả vực sâu này cũng sẽ bị hắn phá huỷ toàn bộ!
Nhưng vừa mở miệng ra, hắn mới nhớ ra tình trạng hiện giờ, đừng nói đến cầu lửa tầng cao nhất, cơ bản năng lực và sức mạnh của hắn đều đã giảm rất nhiều!
Loài người đáng c.h.ế.t này! Đã sớm biết bây giờ là lúc hắn yếu nhất nên mới đ.á.n.h lén!
“Con người hèn hạ...”
Hoả Diễm ma thú vừa nói ra vài chữ, Tuyết Ảnh chiến đao của Hoàng Bắc Nguyệt đã chĩa thẳng vào cơ thể chỉ nhỏ bằng con thỏ của hắn!
Lưỡi đao sắc bén cùng với nguyên khí màu đen ngưng tụ đối với hình dáng bình thường của Hoả Diễm ma thú chỉ như gãi ngứa. Nhưng với tình hình bây giờ của hắn ! Thì chính là một kích hung ác tàn nhẫn!
“Grao.” Hoả Diễm ma thú rống lên một tiếng đau đớn, kèm theo một vệt m.á.u tươi phun xuống! Nó muốn phản kháng, nhưng những chữ nguệch ngoạc ở xung quanh không biết là thứ gì, lại giống như một nhà giam vô hình, khiến nó không thoát ra được! Càng đáng sợ hơn là những chữ bình thường kia dường như đang hấp thụ nguyên khí ở trên người nó, nguyên khí thuộc tính hỏa không ngừng theo bùa chú thoát ra bên ngoài!
Một đao kia của Hoàng Bắc Nguyệt, quả thật làm nó bị thương không nhẹ, nhưng chỉ một chiêu sao đ.á.n.h bại một ma thú như nó chứ? Quá ngây thơ rồi!
Sau khi Hoả Diễm ma thú gầm nhẹ một tiếng, từ từ ở trên mặt đất đứng lên, trong mắt đỏ ngầu của nó hiện lên từng ngọn lửa sắc nhọn. Những ngọn lửa ấy tập trung thành hình dáng của vô số mũi tên nhỏ, xoay tròn, chậm rãi tổ hợp thành một tiễn trận hình tam giác!
Hoàng Bắc Nguyệt trong lòng căng thẳng, chưa từng thấy chiêu thức nào như vậy. Ánh sáng trong mắt cũng có thể dùng làm v.ũ k.h.í, giống như ánh mắt trên đỉnh đầu của Bách Mục Hàn Thiềm vậy, hết sức đáng sợ! Chẳng lẽ Hỏa Diễm ma thú cũng có thể làm như vậy!
Nàng không dám chắc sẽ đỡ được, lập tức lui về phía sau từng bước, vừa lui vừa mở ra thật nhiều lá chắn băng trước người. Lúc nàng lui đến vách núi bên cạnh, liền nghe thấy Hoả Diễm ma thú gầm lên giận dữ, tiễn trận hình tam giác trong mắt nhanh ch.óng nổ tung b.ắ.n ra!
Phải nói, tiễn trận kia lợi hại hơn rất nhiều so với sức mạnh trong mắt Bách Mục Hàn Thiềm! Với thực lực hiện tại của nàng mở ra lá chắn băng mà cũng không ngăn cản được, trong nháy mắt mấy chục khối băng đều bị phá tan! Thế nhưng, lá chắn băng vẫn ngăn cản được một chút sức mạnh của tiễn trận, để nàng có thể phân biệt nơi mũi tên xuất hiện, và dựa vào thân pháp quỷ mị nhanh nhạy, né tránh được!
“Hừ! Con người ngu ngốc, trêu chọc ta, ngươi nghĩ sẽ còn đường sống sao?”
Hoả Diễm ma thú nhìn thấy tiễn trận của hắn bị chặn lại, trong lòng cũng âm thầm kinh ngạc, thực lực của nữ nhân này quả là khác người! Nếu đã như vậy, tăng tiễn trận lên vài lần xem cô ta còn chống đỡ được không!
Trong ánh mắt lại ngưng tụ ra rất nhiều hình dáng ngọn lửa, trong lòng đang thầm cười lưu manh, bỗng nhiên trên đỉnh đầu từng trận băng chứa hàn khí truyền tới, hắn ngẩng đầu lên, liền thấy một con băng loan điểu thật lớn từ trên không trung mạnh mẽ ập xuống!
“Một Băng Linh nho nhỏ cũng dám làm càn trước mặt ta!” Hoả Diễm ma thú khinh thường hừ lạnh, phân đám mũi tên trong một con mắt, nhắm vào Băng Linh Huyễn Điểu trên không trung.
Đúng lúc này, từ phía sau lại cảm thấy thêm một trận lửa đốt nóng bỏng đ.á.n.h tới! Nó vốn là ma thú thuộc tính hỏa, lửa cháy trên người rất khủng khiếp, nhưng nó lại cảm thấy ngọn lửa từ phía sau cũng không thua kém lửa của nó! Trình độ như vậy, không phải ma thú, cũng là thần thú!
Quả nhiên, đằng sau vang lên một tiếng hổ gầm, bên trong không khí, hai loại năng lượng thuộc tính hoả mạnh mẽ đ.á.n.h vào cùng một chỗ, lập tức nổ tung! Trong không trung móng vuốt sắc bén liền cào một cái, lập tức có năm ngọn lửa sắc bén đ.á.n.h về phía Hoả Diễm ma thú!