Băng Linh Huyễn Điểu ở bên trên vô cùng phối hợp từ trong miệng phun ra vô số mũi tên băng, vỗ cánh băng lớn một cái, tất cả mũi tên băng đều xoay tròn bay lên, từ bốn phương tám hướng b.ắ.n về phía Hoả Diễm ma thú!
Hoả Diễm ma thú bắt đầu kinh ngạc!
Trên đỉnh đầu là một trong ngũ linh Băng Linh Huyễn Điểu! Thực lực vượt qua tất cả các linh thú, mà nhìn lúc này khí thế mạnh mẽ như vậy, sợ rằng có thể giao đấu cùng thần thú cấp 1 một thời gian dài! Mà con hổ ở đằng sau có năng lực thuộc tính hoả, đã là thần thú cấp 4! Nếu là lúc bình thường, cho dù là thần thú cấp 4 đã trưởng thành nó cũng không để vào mắt, càng không nói tới con thần thú này vẫn chưa lớn! Nhưng bây giờ thật sự là nó xúi quẩy, vừa biến nhỏ đã bị nữ nhân bỉ ổi kia đ.á.n.h lén! Còn dùng mấy cái bùa chú có chữ kì quái bao vây, khiến nguyên khí ở trên người nó đều bị hút hết đi.
Vừa rồi Hoàng Bắc Nguyệt làm nó bị thương, bây giờ cả một con thần thú cấp 4 mà nó luôn coi thường không thèm để ý tới cũng trở thành mối nguy hại! Trước sau bị Băng Linh Huyễn Điểu và Xích Kim Thánh Hổ đ.á.n.h trúng, hắn ngửa đầu kêu t.h.ả.m một tiếng, mắt sáng quắc bốc cháy càng thêm đỏ rực, một đám mũi tên được ngưng tụ, nó không thèm đối phó hai linh thú, mà c.h.ặ.t chẽ đuổi theo Hoàng Bắc Nguyệt không tha!
Ma thú này thật thông minh, biết hai con triệu hoán thú này đều là của Hoàng Bắc Nguyệt, chỉ cần g.i.ế.c nàng, hai triệu hồi thú này tự nhiên sẽ vì bản mạng khế ước mà c.h.ế.t! Hơn nữa nó vốn rất hận nữ nhân kia, nhất định phải g.i.ế.c nàng!
“Chủ nhân cẩn thận!” Băng Linh Huyễn Điểu thấy động tác của Hoả Diễm ma thú, liền lập tức mở rộng cánh, bay đến phía Hoàng Bắc Nguyệt.
Tiễn trận hình tam giác b.ắ.n về phía Hoàng Bắc Nguyệt lần thứ hai, sức mạnh nhỏ đi rất nhiều so với lần đầu tiên b.ắ.n ra, xem ra khá nhiều nguyên khí trên người Hoả Diễm ma thú đã bị lá bùa hấp thụ!
Hoàng Bắc Nguyệt tiếp tục mở mấy chục khối lá chắn băng ra ngăn cản, sau đó phi thân lên lưng Băng Linh Huyễn Điểu, động tác hơi chậm một chút nên bị tiễn trận khiến chân bị thương! Vết bỏng đau nhức từ mũi tên đ.â.m vào chân lan tràn ra khắp cơ thể! Lông mày hơi nhăn lại, nàng lập tức giơ tay c.h.é.m xuống, cắt bỏ chỗ thịt bị mũi tên dính vào, động tác nhanh nhẹn lưu loát, không có nửa điểm dây dưa, giống như đối xử với kẻ địch!
Hoả Diễm ma thú ngẩng đầu lên nhìn thấy, không khỏi khâm phục tính cách kiên định cùng sự thông minh cơ trí của nữ nhân này! Trên những mũi tên kia đều mang theo ngọn lửa chứa kịch độc, nếu để nó ngấm vào da thịt thì thần tiên cũng không cứu được! Lúc nữ nhân này cảm thấy mũi tên kia bất thường thì lập tức cắt bỏ nó cùng với vùng thịt bị trúng độc!
Hoả Diễm ma thú run sợ trước hành động lãnh khốc này của nàng, nhìn thoáng qua thấy trong tay Hoàng Bắc Nguyệt đang cầm một quả cầu nho nhỏ màu trắng có mắt có mũi!
Chức Mộng thú!
“Rốt cục ngươi là ai?” Hoả Diễm ma thú kinh hãi, không nhịn được mở miệng hỏi.
Chức Mộng thú là linh thú hệ ảo thuật của Thành Tu La, chỉ nơi này mới có. Hơn nữa, từ xưa đến nay, chỉ có vương tộc mới có thể điều khiển Chức Mộng thú, những người còn lại, cho dù là Âm Hậu cũng không thể gần gũi loài động vật này!
“Ta?” Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng nhếch khóe miệng, tuỳ tiện cười rộ lên, nói: “Tu La vương của các ngươi thấy ta cũng không dám làm càn, ngươi nói xem ta là ai?”.
“Ngươi, ngươi…” Hoả Diễm ma thú nhất thời bị hai câu nói của nàng doạ, trong lòng đối với Tu La vương đã vô cùng sợ hãi, mà hiện tại nữ nhân này lại nói Vương của bọn họ thấy nàng cũng không dám làm càn!? Lập tức tưởng tượng, điều này hoàn toàn không thể! Nữ nhân này trừ khi là đ.á.n.h thắng được Tu La vương, nếu không làm sao có thể có sức mạnh lớn như vậy!
“Ngươi dám đùa giỡn ta!” Sau khi suy nghĩ thông suốt, Hoả Diễm ma thú liền giận dữ, điên cuồng hét lên một tiếng, ánh mắt giận dữ lại ngưng tụ một đám hoả tiễn!
Hoàng Bắc Nguyệt nhìn nó cười khẽ: “Ai bảo ngươi ngu ngốc?”
Giọng nói buông xuống, Chi Chi liền lay động những cọng hành trên đầu, tạo ra hàng loạt những ảo cảnh.
Hoả Diễm ma thú khinh thường hừ lạnh, nói: “Ta là thần thú canh giữ Thành Tu La, ngươi nghĩ một Chức Mộng thú nho nhỏ thì làm được gì ta?”
“Thử nhìn xem chẳng phải sẽ biết!” Hoàng Bắc Nguyệt nói xong, liền điều khiển Băng Linh Huyễn Điểu bay đến vị trí cao hơn.
Hoả Diễm ma thú lập tức nhảy dựng lên, muốn đi bắt nàng, nhưng cái đuôi phía sau lại bị Tiểu Hổ tiến lên c.ắ.n một cái, khiến hắn từ giữa không trung bị quật lại xuống dưới! Hoả Diễm ma thú quay đầu lại, điên cuồng hét lên một tiếng muốn đi c.ắ.n Tiểu Hổ, lại phát hiện phía sau không có cái gì cả, trong lòng liền lộp bộp một tiếng, thân mình ngã gục xuống dưới, nằm thở phì phò trên mặt đất.
Hôm nay nó sơ suất quá!
Phía thắt lưng của nó không ngừng chảy m.á.u, trên mặt đất bị nhiễm một màu đỏ tươi, m.á.u tươi bị lửa nóng đốt cháy rất nhanh đã bay hơi, bên cạnh cơ thể hắn, chỉ còn một bãi dấu vết màu đen, từ từ biến thành màu sắc của nham thạch.
“Chủ nhân, nó bất động.” Băng Linh Huyễn Điểu bay ở trên không lên tiếng.
Hoàng Bắc Nguyệt nhíu mày nhìn, hình như Hoả Diễm ma thú đã cảm nhận được tình hình bây giờ cả bốn phía đều bị vây kín, không thể nào phản kháng, cho nên nằm rạp trên mặt đất, không hề nhúc nhích.
Cuộc chiến với ma thú canh giữ, ngay cả Yểm trong hắc thuỷ cấm lao cũng chăm chú xem, thấy Hoả Diễm ma thú không có động tĩnh, không nhịn được mở miệng nói: “Nếu ta là nó, bị một con người ép đến nước này, không bằng tự nổ cùng c.h.ế.t”.
Hắn vừa nói như vậy, phía dưới thân thể của Hoả Diễm ma thú vốn không nhúc nhích bỗng nhiên bật một cái. Ngay sau đó, xung quanh cơ thể hắn hừng hực lửa bùng cháy lên!
Hoàng Bắc Nguyệt không do dự hợp hai hay lại, nhanh ch.óng làm ra một dấu tay quái dị, quát một tiếng: “Bùa Phong ấn Thú! Thu!”
Tiếng nói vang lên, bùa chú quay xung quanh Hoả Diễm ma thú đồng loạt hiện ra một mảng màu vàng ch.ói mắt, ánh sáng từ trên mặt đất dựng thẳng lên, gộp lại cùng một chỗ giữa không trung, sau đó nhanh ch.óng lao xuống dưới!
Hoả Diễm ma thú ngẩng đầu, trong ánh mắt tràn ngập khiếp sợ, nhìn ánh sáng màu vàng đè xuống đầu hắn, một loại sức mạnh triệu hồi từ trong bùa chú thẩm thấu ra ngoài, phản ứng đầu tiên của Hoả Diễm ma thú là quay đầu muốn chạy, nhưng chân vừa nhấc lên, trong nháy mắt màu vàng đã bao phủ nó!