Thấy hắn tới gần, Huyền Xà Âm Hậu lại càng thêm sợ hãi, bà điên cuồng lùi về phía sau, tám cái đầu rắn còn lại kia cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ nữa. Bọn chúng vội vã bò về phía giường, cố gắng tránh xa người kia, mà hành động này của bọn chúng lại khiến cả người bà đổ rạp xuống giường.
“Giáng Tuyết!” Thấy bà còn muốn đứng lên tiếp tục chạy trốn, người nọ liền lạnh lùng mở miệng: “Ta đều thấy cả rồi, ngươi không cần phải trốn nữa.”
Thân thể mềm mại của Huyền Xà Âm Hậu run lên, nàng xoay người sang hướng khác, chỉ để lại một bóng lưng run rẩy, gương mặt chôn sâu trong hai bàn tay, thấp giọng khóc nức nở: “Ngươi đừng nhìn ta, đừng nhìn ta.”
Vị Ương bị chuyện vừa rồi doạ cho sợ tới mức không nói nên lời, mà tình huống lúc này lại làm nàng cảm thấy hoang đường hơn, không thể tượng tượng nổi! Âm Hậu khóc sao? Vị Ương không dám nói lời nào, chỉ trơ mắt nhìn người kia chậm rãi đi qua, sau đó vươn tay ôm lấy cơ thể Huyền Xà Âm Hậu từ phía sau, hoàn toàn không để ý tới tám cái đầu rắn ghê tởm kia.
“Cho dù ngươi biến thành bộ dạng gì đi nữa, ngươi vẫn mãi mãi là Giáng Tuyết của ta, vĩnh viễn không thay đổi.” Giọng nói trầm thấp từ tốn vang lên bên tai Âm Hậu. Bà cảm thấy căng thẳng, sau đó đột nhiên xoay người nhào vào l.ồ.ng n.g.ự.c người kia khóc lớn: “Quân Ly ca ca!”
Trong tiếng khóc kia chứa đựng bao nhiêu nỗi khổ tâm chua xót, lo lắng không yên, nghe được chỉ thấy trong lòng rung động.
“Vì sao bây giờ huynh mới đến? Huynh đã đồng ý sẽ mang ta ra khỏi nơi này mà!”.
“Thật xin lỗi.” Hối tiếc cùng ân hận hoá thành một tiếng thở dài. Trong mắt đen hiện lên một tia đau khổ nồng đậm. “Ta đã tới chậm.” Không nghĩ tới nhoáng lên một cái đã hơn mười năm, thời gian thật sự trôi rất nhanh.
Âm Hậu từ l.ồ.ng n.g.ự.c hắn ngẩng đầu lên, tỉ mỉ nhìn hắn : “Huynh không hề thay đổi chút nào, vẫn là bộ dáng như trước kia.”
“Muội cũng không thay đổi.” Linh Tôn nghiêm túc nói.
“Ta…” vẻ mặt Âm Hậu buồn bã, một tay ra sức kéo váy của chính mình, còn một tay đen tám cái đầu rắn dữ tợn kia ngăn cản: “Ta đã thay đổi rất nhiều.”
Linh Tôn thương tiếc sờ một chút mái tóc dài của bà, thấp giọng nói: “Ta sẽ làm muội trở lại như cũ, rất nhanh thôi.”
Trong mắt Huyền Xà Âm Hậu hiện lên vẻ sợ hãi lẫn vui mừng, nếu là lời của người khác nàng sẽ hoài nghi, nhưng do Quân Ly ca ca nói ra, bà luôn luôn tin tưởng tuyệt đối! Cho dù nhiều năm hắn không tới, bà vẫn tin tưởng hắn nhất định sẽ đến! Quả nhiên, hiện tại không phải hắn đã đến rồi sao?
“Thật vậy không? Quân Ly ca ca, ta có thể quay trở lại hình dáng trước kia sao?” Âm Hậu lúc này giống như một thiếu nữ ngây thơ, ở trước mặt huynh trưởng có thể mặc sức làm nũng.
Linh Tôn gật gật đầu, khóe miệng có chút ý cười: “Ta đã bao giờ lừa gạt muội sao? Chỉ cần ta nhờ đến nàng”.
“Nàng? Là ai?” Âm Hậu có chút nghi ngờ hỏi.
Linh Tôn hơi nheo mắt lại, trong con ngươi tối đen có một tia màu đỏ nhanh ch.óng lướt qua, không ai chú ý tới.
“Hoàng Bắc Nguyệt.”
“Hoàng Bắc Nguyệt!” Huyền Xà Âm Hậu bỗng nhiên cao giọng nói.
Linh Tôn nhìn về phía nàng hỏi : “Muội đã gặp cô ta sao?”
Âm Hậu gật gật đầu, trên mặt mang theo hận ý nồng đậm, nghiến răng nghiến lợi nói: “Là con của hắn cùng tiện nhân kia!”.
“Cô ta quả nhiên đã tới Thành Tu La.” Cũng không ngoài dự đoán của Linh Tôn, năm năm ở chung, tính cách của Hoàng Bắc Nguyệt hắn còn có thể không biết sao? Thành Tu La là một nơi thần bí, chỉ cần có cơ hội, Hoàng Bắc Nguyệt chắc chắn sẽ xông vào một lần, tính cách của nàng luôn mạnh mẽ cương quyết như vậy, rất giống hắn năm đó.
Nói đến Hoàng Bắc Nguyệt, Huyền Xà Âm Hậu liền không nhịn được lửa hận trong lòng, tức giận run cả người: “Hừ! Tiểu yêu tinh này cùng với mẫu thân của nó giống nhau! Loại phụ nữ lẳng lơ chuyên đi quyến rũ nam nhân! Dực nhi của ta, lại đi cùng ả”.
“Phong Liên Dực?” Linh Tôn dường như có chút ngoài ý muốn, nhiều năm chứng kiến Hoàng Bắc Nguyệt từ một tiểu cô nương mười hai tuổi trở thành một thiếu nữ, chưa bao giờ thấy nàng có tình cảm đặc biệt với một nam nhân nào. Vẫn luôn nghĩ nàng là một người m.á.u lạnh vô tình, năm năm ở trong Rừng rậm Phù Quang, không tiếp xúc với thế giới bên ngoài, chuyện Phong Liên Dực xảy ra như thế nào?
“Nha đầu ấy cùng Dực nhi hẹn ước cả đời ở Thành Tu La, ta tuyệt đối không cho phép bọn chúng sống cùng một chỗ! Quân ly ca ca, huynh nhất định phải giúp ta! Ta không muốn đứa nhỏ của ta và nữ nhi của tiện nhân kia ở gần nhau!” Âm Hậu vẻ mặt khẩn cầu nhìn Linh Tôn.
Nghe việc Hoàng Bắc Nguyệt và Phong Liên Dực định ở lại Thành Tu La suốt đời, trong mắt Linh Tôn loé sắc lạnh, trong lòng không hiểu vì sao có chút phức tạp hiện lên.
“Đương nhiên.” Linh Tôn lạnh lùng mở miệng, màu đỏ sậm trong đáy mắt như ẩn như hiện.
Huyền Xà Âm Hậu lúc này mới chú ý màu sắc kì lạ trong mắt hắn, không khỏi tò mò hỏi: “Quân ly ca ca, mắt của huynh…”
Linh Tôn bỗng nhiên nheo lại ánh mắt, khí trên người phát ra lạnh như băng, Âm Hậu hoảng hốt, sợ sệt nhìn hắn: “Quân ly ca ca?”
“Không cần hỏi nhiều.” Linh Tôn nhắm mắt một chút, lại mở ra, con ngươi liền khôi phục về màu đen sâu thẳm, màu đỏ quỷ dị đã biến mất không thấy, giống như ảo giác.
Huyền Xà Âm Hậu lắc đầu, cảm giác điều bất thường, lo lắng nhìn hắn, nhưng cũng không dám nhiều lời nói thêm gì nữa.
“Đem Hoàng Bắc Nguyệt đến gặp ta.” Linh Tôn thấp giọng nói.
Huyền Xà Âm Hậu ngẩn ra, có chút khó xử nói: “Dực nhi nói, nếu ta làm tổn thương đến Hoàng Bắc Nguyệt, hắn sẽ…”.
“Có ta ở đây, muội sợ cái gì?” Linh Tôn thản nhiên nói.
Huyền Xà Âm Hậu khó hiểu, nhìn về phía Vị Ương, cô ts vừa rồi nói chỉ cần Ô Sát có thể mang Phong Liên Dực trở về, hắn sẽ không thể dời đi?
“Âm Hậu, xin hãy tin tưởng Quân Ly đại nhân đi.” Vị Ương xoay người, cung kính nói.
Trong lòng Âm Hậu đối với Quân Ly đương nhiên vạn phàn tin tưởng, nhìn thoáng qua vẻ mặt lạnh lẽo của Linh Tôn, Âm Hậu liền mở miệng nói: “Vị Ương, ngươi mang theo vài người ra ngoài, đem Hoàng Bắc Nguyệt đến Thành Tu La, làm ả bị thương cũng không sao, chỉ cần giữ lại cái mạng là được.”
“Vâng!” Vị Ương gật gật đầu, chuẩn bị đi xuống.
“Chờ một chút.” Linh Tôn bỗng nhiên lên tiếng, gọi Vị Ương lại, Vị Ương vội vàng cung kính cúi đầu, chờ hắn phân phó.
Đợi hồi lâu, Linh tôn mới thản nhiên nói một câu: “Cô ta đang ở ngay tại Thành Tu La.”
Vị Ương và Âm Hậu cùng nhau lắp bắp kinh hãi, Âm Hậu hung hăng nói:
“Hay cho một Hoàng Bắc Nguyệt! Thiên đường có lối ngươi không đi, địa ngục không cửa ngươi lại xông vào! Vậy cũng đừng trách ta!”
Liếc Vị Ương một cái, Vị Ương liền hiểu ý, đó là Âm Hậu muốn nàng nặng tay! Gật gật đầu rời đi, Hoàng Bắc Nguyệt bắt cóc vương của bọn họ, Vị Ương vẫn còn một bụng tức giận! Lần này sẽ không khách khí với cô ta!
Sau khi Vị Ương ra ngoài, Huyền Xà Âm Hậu mới ngồi cạnh Linh Tôn, nhẹ giọng nói: “Quân ly ca ca, huynh không hài lòng với mệnh lệnh ta vừa ban ra, huynh cũng không nhẫn tâm tổn thương Hoàng Bắc Nguyệt sao?”
“Nói bậy.” Linh Tôn cao giọng nói, vẻ mặt bất động như núi, giống như chuyện gì cũng sẽ không làm hắn lay động. Huyền Xà Âm Hậu dựa sát vào hắn, một thân rắn bị c.h.é.m kéo thật dài trên mặt đất, m.á.u tươi chảy một dòng, rất đau mà bà lại không rảnh để chú ý tới.
“Quân ly ca ca, huynh chưa bao giờ động tình, lại càng không biết gì là động lòng, nhưng vừa rồi ta cảm thấy, huynh dường như…”
“Mau chữa thương đi”. Linh Tôn bỗng nhiên đứng lên, không muốn tiếp tục nói chuyện cùng Âm Hậu, mặt lạnh lùng đi ra ngoài, “Ta phải nghỉ ngơi, đừng cho người đến quấy rầy ta.”
Huyền Xà Âm Hậu ngoan ngoãn gật đầu, nói: “Ta đã biết".