Nhìn thấy bóng dáng của hắn biến mất, bà mới hiện ra một tia chua xót, khẽ nói “Rõ ràng đã động lòng, lại không chịu thừa nhận.” Nhưng mà đối tượng lại là Hoàng Bắc Nguyệt, cho dù hắn thật sự có tình cảm, bà cũng khiến cho tiểu yêu nữ kia c.h.ế.t t.h.ả.m!
***
Theo một đường lần trước cùng Phong Liên Dực chạy trốn, rất nhanh liền tìm được hang đá kia, gần như không có vật cản nào đi vào.
Thiên đại Đông Nhi giúp Hoàng Bắc Nguyệt ngồi xuống một góc trong hang, đốt một cây đuốc, ánh lửa chiếu rõ khuông mặt nhợt nhạt của Hoàng Bắc Nguyệt.
“Ngươi có sao không.” Thiên đại Đông Nhi hỏi.
Hoàng Bắc Nguyệt lắc đầu, không muốn thời gian bị chậm trễ, liền triệu hồi ra Băng Linh Huyễn Điểu và Tiểu Hổ, mở ra lá chắn băng mà ngày trước nàng vì bảo vệ người kia mà lưu lại.
Gió lạnh buốt không biết từ nơi nào thổi đến, làm bộ xương người kia chậm rãi lộ, Thiên đại Đông Nhi hô nhỏ một tiếng.
Hoàng Bắc Nguyệt khập khiễng đi qua, đã không còn cơ quan, nàng ngồi xuống trước mặt người nọ, cùng hắn mặt đối mặt.
Vạn Thú Vô Cương thấy chủ nhân cũ, vẫn mãnh liệt cảm giác, không an phận kích động, một tia màu đen theo tay nàng tràn đến bộ xương người kia.
Hoàng Bắc Nguyệt nhắm mắt lại, lúc hắc khí đi ra ngoài, trong thân thể phù nguyên chuyển động. Năm loại nguyên khí hòa cùng một chỗ, mà lúc này, một tia màu đen cũng tiến vào giữa phù nguyên, chậm rãi lưu chuyển, vừa rồi vì phong ấn ma thú nên nguyên khí trong phù nguyên có chút nhợt nhạt. Bởi vậy, lúc nguyên khí màu đen xông vào giống như là một trận phá hoại mạnh, xoay tròn vài vòng, bao phủ toàn bộ nguyên khí không màu.
Hoàng Bắc Nguyệt nhăn mi đứng lên, điều này không đúng! Thuật Bùa Chú có năm loại nguyên khí chống đỡ! Không thể để một mình nguyên khí màu đen độc chiếm! Bình thường năm loại nguyên khí dung hợp, hắc khí tiến vào một tia cũng chậm rãi lưu động, không thể như hiện tại. Đúng lúc này, phù nguyên đang xoay tròn đột nhiên bị vỡ nát một khối!
Khối vỡ nhanh ch.óng biến thành một mảnh nhỏ ra khỏi miệng, giữa phù nguyên 5 loại nguyên khí liền đi theo ra khỏi miệng, chậm rãi chảy ra. Hoàng Bắc Nguyệt phun ra một ngụm m.á.u, nhanh ch.óng c.h.ặ.t đứt liên hệ với Vạn Thú Vô Cương.
“Sao lại thế này?” Thiên đại Đông Nhi bước qua, dìu lưng của nàng.
Hoàng Bắc Nguyệt lau khô vết m.á.u ở khóe miệng, cứng rắn dứt Vạn Thú Vô Cương ra, ném vào nạp giới. Nạp giới là một không gian khác, cùng nơi này không sinh ra ảnh hưởng gì, nên Vạn Thú Vô Cương sau khi đi vào, mặc dù không an phận động chuyển vài cái, nhưng không thể cùng người kia sinh ra liên lạc.
Hoàng Bắc Nguyệt lắc đầu, hít sâu một hơi, lẩm bẩm: “Quả nhiên có liên quan đến việc tiếp xúc với người này, chẳng lẽ là trận pháp? Hoặc là cấm chế?”
Thiên đại Đông Nhi nghe nàng thấp giọng nói chuyện, mặc dù không hiểu nàng nói gì, nhưng nhìn đến bộ xương người có tóc đỏ rực kia, vẫn có chút không ổn liên tưởng.
“Ngươi vào đây là xem cái này sao? Người kia là ai?” Nàng mở miệng hỏi.
“Cha ta.” Hoàng Bắc Nguyệt nói, ở Đông Lăng trước mặt, không có giấu diếm kĩ gì.
Thiên đại Đông Nhi ngẩn ra, nói : “Không phải Hoàng thượng...” Lập tức nàng rõ ràng, người này cùng Hoàng Bắc Nguyệt có màu tóc đỏ rực, bọn họ chắc chắn có quan hệ.
Hoàng Bắc Nguyệt dìu Thiên đại Đông Nhi tay đứng lên, nhìn thoáng qua bộ xương người, thấp giọng nói: “Nếu như ngươi còn sống, có lẽ ngươi có thể cho ta đáp án, nhưng hôm nay ngươi cũng…” Vừa nói, có chút tiếc hận lắc đầu, mục đích của nàng đã đạt được, đáp án kế tiếp phải tự tìm.
“Chúng ta đi ra ngoài đi.”
Nơi này lộ ra một luồng khí tức quỷ dị, Thiên đại Đông Nhi quả thật từ lúc vào đã cảm thấy bất an, nghe xong lời của nàng liền không nói hai lời dìu nàng xoay người.
“Còn muốn chạy sao?” Đột nhiên cửa đá chuyển động, có giọng nói vang lên, ngay sau đó cuồng phong gào thét đi vào.
Hoàng Bắc Nguyệt thân thể cứng đờ, liền buông ra bị Thiên đại Đông Nhi dìu tay, chậm rãi quay đầu nhìn thoáng qua, chỉ thấy một nữ t.ử nửa người nửa rắn chậm rãi đi tới, nếu chỉ nhìn nửa người trên, nhất định sẽ cảm giác được nữ nhân này lớn lên xinh đẹp động lòng người, mặc dù ánh mắt quá mức lãnh đạm, nhưng không hề ảnh hưởng đến vẻ phong thái lạnh lùng diễm lệ. Chỉ là quỷ dị thân rắn, coi như bề ngoài xinh đẹp cũng không át được. Theo sau người này còn có 2 người nhìn qua là biết không dễ chọc, ánh mắt hai người nhìn về phía Hoàng Bắc Nguyệt lúc, cũng mang theo một chút hung ác.
Thiên đại Đông Nhi thấp giọng hỏi: “Là ai?”
Hoàng Bắc Nguyệt chưa từng gặp Vị Ương, tuy nhiên nàng cũng từng nghe Phong Liên Dực nói qua, Vị Ương tôn thượng của Thành Tu La là một người nửa thân rắn quái dị, cùng Âm Hậu như đồng bệnh tương liên, cho nên Âm Hậu rất coi trọng cô ta.
“Nói vậy, vị này chính là Vị Ương tôn thượng của Thành Tu La.” Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên mở miệng, môi có chút tái nhợt, song ánh mắt trước sau như một tỉnh táo lạnh nhạt, không hề bận tâm.
Thành Tu La rất thần bí, bên trong cao thủ ngoại giới không người nào biết được, cho nên thực lực của Vị Ương cũng không dễ đoán, tuy nhiên cô ta được xưng là ‘tôn thượng’, liền có thể liên tưởng đến hai người Hồng Liên và Mặc Liên.
Địa vị của Vị Ương ở Thành Tu La coi như giống Hồng Liên cùng Mặc Liên ở Điện Quang Diệu, vậy thực lực, hẳn cũng không kém!
Vị Ương trên mặt dữ tợn lộ ra ý cười, tỉ mỉ chiếu sáng cây đuốc nhìn khuôn mặt Hoàng Bắc Nguyệt, khinh thường hừ lạnh nói: “Hừ, quả thật có vài phần tư sắc, nhưng lớn gan vọng tưởng vương kính trọng ngươi, đáng c.h.ế.t!”
Nghe Vị Ương nghiến răng nghiến lợi, Hoàng Bắc Nguyệt lạnh nhạt ngoéo một cái khóe môi, căn bản không để cô ta vào mắt. Điều này khiến Vị Ương càng tức giận, đuôi rắn xoay quanh nâng Vị Ương lên, trên cao nhìn xuống Hoàng Bắc Nguyệt, trong tay nắm một thanh trường kiếm, đối với nàng một ngón tay: “Cho ta xem thực lực của người có xứng với vương chúng ta không”?
Hoàng Bắc Nguyệt khóe miệng khẽ nhúc nhích, đối với bên người Thiên đại Đông Nhi hạ giọng nói: “Ngươi đi trước.”
Thiên đại Đông Nhi lập tức mặt đỏ lên nói: “Ngươi coi ta là cái gì? Cùng nhau đi vào, há có ta lại chạy trốn cho ngươi xưng anh hùng?”
Nàng xưng anh hùng? Hoàng Bắc Nguyệt khóe miệng liền lộ ra một tia khổ sáp ý cười: “Ta cho ngươi đi ra ngoài tìm cứu binh”.
Thiên đại Đông Nhi lắp bắp kinh hãi, nàng hiểu Hoàng Bắc Nguyệt là người cực độ kiêu ngạo, lòng tự trọng mãnh liệt, thực lực cũng tuyệt đối tin tưởng, nếu không sẽ không hết lần này đến lần khác để chính mình rơi vào hiểm cảnh! Người như Hoàng Bắc Nguyệt, chỉ tin tưởng chính mình, chưa bao giờ muốn dựa vào kẻ khác! Mà hiện tại Hoàng Bắc Nguyệt dĩ nhiên để Thiên đại Đông Nhi ra ngoài tìm cứu binh, đây là nàng phán đoán thế nào mới có thể quyết định như vậy? Nhớ vừa rồi Hoàng Bắc Nguyệt phun ra một ngụm m.á.u trước mặt bộ xương kia, sẽ không nghiêm trọng như vậy chứ. Lúc đối chiến với ma thú, Hoàng Bắc Nguyệt rõ ràng rất cường hãn, thực lực siêu phàm thoát tục, hiện tại biến mất rồi sao?
“Ngươi cũng đi ra ngoài đi, ta thấy Vị Ương này hận đến mức muốn lột ra róc xương ngươi rồi” Thiên đại Đông Nhi nhỏ giọng nói.
“Yên tâm, cô ta sẽ không g.i.ế.c ta”. Hoàng Bắc Nguyệt rất tự tin nói, nàng luôn luôn phỏng đoán lòng người, phán đoán thế cục, nếu xung quanh Vị Ương không tràn ngập sát khí đối với nàng, nàng cũng không ra hạ sách này.
Thiên đại Đông Nhi rất muốn hỏi tại sao, nhưng không còn thời gian nữa, Vị Ương hét lớn một tiếng xông đến. Hoàng Bắc Nguyệt từng bước lui về phía sau, cản Thiên đại Đông Nhi ra sau, thấp giọng nói: “Mau đi!”
Tình huống hung hiểm, không kịp nói nhảm, Thiên đại Đông Nhi cũng rõ ràng Hoàng Bắc Nguyệt phán đoán không sai, bởi vậy xoay người chạy về phía sau.
“Một người cũng không cho thoát!” Một giọng nói uy nghiêm vang đến, sau đó một người da tay ngăm đen đột nhiên nhảy ra, hai tay đều cầm kim la, chạm về hướng Thiên đại Đông Nhi chạy trốn, sóng âm rung chuyển nhằm phía Thiên đại Đông Nhi!