Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 297 Bị Vây Trong Lao Tù

“Độn thổ!” Thiên đại Đông Nhi một bên chạy, một bên triệu hồi ra cự tê giáp long, triệu hồi thú thuộc tính thổ nổi tiếng có tính năng phòng ngự, phía sau bọn họ dựng lên một tường đất dày! Sóng âm xông tới đụng vào tường đất nổ vang, tường đất lập tức vỡ thành bốn mảnh, sóng âm chỉ suy yếu một chút, sau đó mãnh liệt đ.á.n.h vào người cự tê giáp long.

“Grao….”

Cự tê giáp long hét lớn một tiếng, thân thể cao lớn ngã trên mặt đất làm cả thạch thất đều chấn động! Thiên đại Đông Nhi trong lòng rùng mình, thật lợi hại! Ngay cả triệu hồi thú cũng không gọi ra mà lại có uy lực như thế, người này chắc chắn cấp bậc ngoài cửu tinh, nàng mới Thất Tinh, thực lực kém rất lớn!

Hoàng Bắc Nguyệt cùng Vị Ương vừa vặn giao chiến một hiệp, tuyết ảnh chiến đao vừa đỡ kiếm vừa đẩy lui Vị Ương! Nàng rõ ràng cũng chú ý tới tình cảnh Thiên đại Đông Nhi, liền buông tha cho Vị Ương, nhảy mũi chân bay đến trước mặt người cầm kim la. Người nọ vừa nhìn thấy Hoàng Bắc Nguyệt tới gần, lập tức dùng uy lực kim la đối phó, nhưng hắn nhanh tay đến mấy cũng không nhanh bằng chân của Hoàng Bắc Nguyệt! Nàng hung hăng đảo qua chân, đá lên mặt người nọ, sau đó đá từ dưới lên, đ.á.n.h bay kim la trong tay hắn lên không trung.

Màu trắng tuyết chợt lóe, kim la liền bị tuyết ảnh chiến đao chia thành hai nửa, cùng lúc đó, người kia bị đạp bay đi, đập vào vách tường, miệng phun m.á.u tươi!

“Ghét nhất nam nhân khua chiêng gõ trống!” Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng nói, trong n.g.ự.c khí huyết cuồn cuộn, sắc mặt càng tái nhợt.

Thiên đại Đông Nhi nhìn thấy Hoàng Bắc Nguyệt vì mình mà mở chướng ngại, liền không chần chừ nữa, thân pháp thi triển chạy ra khỏi đường hầm.

“Hừ, rất lợi hại, tuy nhiên…” Giọng Vị Ương đột nhiên vang lên sau lưng, khoảng cách gần như thế, Hoàng Bắc Nguyệt thân thể cứng đờ, trên lưng ớn lạnh, nàng nhíu mày, trong miệng thì thầm: “Bùa Ngự thổ! Hãm!”.

Vị Ương không biết xảy ra chuyện gì, kiếm chỉ cách Hoàng Bắc một tấc, đột nhiên dưới chân trống rỗng, Vị Ương không phòng bị bất ngờ rơi xuống! Hoàn toàn không hiểu chuyện gì xảy ra, trên đỉnh đầu liền tối sầm, đất đá rơi xuống! Nàng…bị…chôn…sống.

Khóe miệng Hoàng Bắc Nguyệt chậm rãi chảy xuống tia m.á.u, nàng cảm giác trên Phù nguyên kia có lỗ hổng nho nhỏ đang lớn dần, không biết bao lâu nữa lỗ hổng kia sẽ hoàn toàn khuếch đại, phá hủy toàn bộ phù nguyên mà nàng thật vất vả ngưng tụ thành. Mà lúc này, nàng không dám tiếp tục liên lạc cùng Vạn Thú Vô Cương, Thuật Bùa Chú cũng không thể dùng tiếp.

Ngẩng đầu nhìn người còn lại kia, người nọ tóc dài che khuất mặt, mặc áo choàng rộng thùng thình bằng vải xám, rất giống thi nhân dạo chơi, hắn từ đầu đến cuối không nhúc nhích. Nhìn thấy Vị Ương bị chôn sống, lúc này đôi mắt sau tóc đen ngước lên, nhìn chằm chằm Hoàng Bắc Nguyệt.

Hoàng Bắc Nguyệt cũng không yếu thế, giương mắt nhìn lại hắn, đối mặt địch nhân, không thể lộ ra vẻ sợ hãi, nếu không sẽ lộ ra thực lực.

“Không ngờ vẫn có thể chứng kiến người sử dụng Thuật Bùa Chú, thật sự là mở rộng tầm mắt.” An tĩnh trong không gian, người nọ đột nhiên mở miệng nói chuyện, giọng nói khàn khàn như hàm chứa hạt cát, làm cho người ta rất không thoải mái.

Hoàng Bắc Nguyệt rùng mình, kinh ngạc nhìn về phía người nọ, người này nhìn nàng ra tay một lần là có thể nhìn ra Thuật Bùa Chú, không chỉ kiến thức rộng rãi, nói vậy tuổi cũng rất lớn .

“Hơn mười năm trước không có cơ hội cùng chú thuật sư giao thủ, hôm nay có rồi”. Người nọ nói với vẻ cảm thấy may mắn, chậm rãi ngẩng đầu lên, đẩy tóc ra, lộ ra gương mặt già nua như vỏ cây. Trên mặt nở nụ cười quỷ dị, người nọ vươn tay đến, nói : “Dùng Thuật Bùa Chú của ngươi đ.á.n.h với ta một hồi đi, có thể giao chiến với chú thuật sư, ta cuộc đời này cũng không tiếc”.

“Nguyện vọng cuộc đời này của ngươi là cùng chú thuật sư giao thủ?” Hoàng Bắc Nguyệt khóe miệng cong lên, lạnh lùng nhìn người nọ, “Như vậy đáng tiếc, ta hôm nay giao thủ cùng ngươi, tuyệt đối sẽ không sử dụng Thuật Bùa Chú”.

“Hừ, ngươi không cần Thuật Bùa Chú, có thể thắng ta sao?” Người nọ nhăn nhó mặt mũi.

Hoàng Bắc Nguyệt giơ lên một tay, nói : “Băng! Tiểu Hổ!”

Khí lạnh cùng lửa nóng đồng thời xuất hiện ở trong thạch thất, một bên tản ra khí lạnh liệt băng, một bên hừng hực vàng ròng lửa cháy! Băng cùng lửa cuồn cuộn nổi lên, cuốn mọi thứ ở trong thạch thất.

Người nọ lui từng bước, hai mắt có chút kinh ngạc: “Băng Linh cùng thần thú!”

“Đúng!” Hoàng Bắc Nguyệt nhảy lên lưng Băng Linh Huyễn Điểu, nắm tuyết ảnh chiến đao, trong nháy mắt bay lên trời cao, nhân lúc đối thủ chưa ra tay đã ném vô số d.a.o băng như mưa rền gió dữ xuống.

Vốn thấy d.a.o băng sắp bao phủ người nọ, nhưng trong nháy mắt lại nhìn thấy người đứng dưới đó chính là Thiên đại Đông Nhi!

Hoàng Bắc Nguyệt sắc mặt kịch biến, d.a.o băng ném đi không thể thu hồi, chỉ có thể hô to một tiếng: “Tiểu Hổ!”

Tiểu Hổ vốn định chạy đến phía sau người nọ, chuẩn bị phối hợp với Hoàng Bắc Nguyệt công kích, nghe tiếng của nàng liền gầm một tiếng, lửa vàng trong nháy mắt đốt hủy đám d.a.o băng!

Một mảnh lửa cháy thiêu qua, Thiên đại Đông Nhi đứng ở đó thở hồng hộc, mờ mịt luống cuống nhìn xung quanh, không biết chuyện gì xảy ra.

Hoàng Bắc Nguyệt nhìn thấy nàng, trong nháy mắt mi tâm ngưng tụ, nói: “Ngươi tại sao lại ở chỗ này? Không phải cho ngươi đi trước sao?”

“Ta…” Thiên đại Đông Nhi nhìn thoáng qua xung quanh, sợ hãi nuốt một cái nước miếng. “Tại sao ta lại ở chỗ này?”

Hoàng Bắc Nguyệt nhìn thấy bộ dáng nàng, biết người kỳ quái kia giở trò, người kia có lẽ chính là cao thủ ảo thuật, có liên quan đến thú Chức Mộng của Thành Tu La. Vẫy Thiên đại Đông Nhi lại gần, Hoàng Bắc Nguyệt triệu hồi Chi Chi ra.

Chi chi vừa xuất hiện, trong góc người nọ ‘di’ một tiếng, sau đó hắn chậm rãi đi tới, tỉ mỉ nhìn chi chi, nói: “Hóa ra ngươi ở nơi này.”

“Ảo thuật đối ảo thuật.” Hoàng Bắc Nguyệt nhẹ nhàng vuốt vuốt đầu Chi Chi, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía người kia.

Phía sau người nọ truyền đến tiếng kêu râm ran, ánh lửa chiếu tới mới nhìn thấy là mấy con thú Chức Mộng, người nọ quay đầu lại nhìn đám thú Chức Mộng, liền quay đầu nói: “Để tiểu thú lại, ta có thể thả ngươi đi”.

Nghe lời của hắn nói xong, Chi Chi khinh thường kêu ‘chi’ một tiếng, rất tin tưởng Hoàng Bắc Nguyệt sẽ không giao hắn ra.

Nhưng Hoàng Bắc Nguyệt cong khóe môi lên nói: “Nói chuyện giữ lời?”

“Đương nhiên, Mộc Thương ta ở Thành Tu La tuy chỉ là một trong mười hai Ma Thần , nhưng trọng yếu hơn nhiều so với Vị Ương, lời của ta cũng có trọng lượng hơn nhiều.”

“Như vậy là tốt, tuy nhiên ngươi có nhiều thú Chức Mộng thế, ta chỉ có một, ta không dễ tin tưởng, ngươi muốn Chi Chi thì chính mình lại đây cầm đi.” Hoàng Bắc Nguyệt cẩn thận nói.

“Ngươi tuổi còn trẻ, tâm tư lại cẩn thận kín đáo, nếu không c.h.ế.t ở Thành Tu La, sau khi ra ngoài nhất định sẽ làm nên đại sự!” Mộc Thương gật đầu, hài lòng cười nói, bước về hướng Hoàng Bắc Nguyệt. Hắn đã dùng thú Chức Mộng vây Hoàng Bắc Nguyệt trong cảnh ảo, thiếu nữ này mặc dù rất mạnh, nhưng tuổi quá nhỏ, cô ta không hiểu nhiều về thú Chức Mộng, cho dù tâm tính kiên định, có thể ngăn cản ảo cảnh cấp thấp, song cao thủ ảo thuật như hắn tạo ra cảnh ảo thì cô ta không thể chống cự.

Mắt thấy vậy Mộc Thương đến gần, Chi Chi sợ đến hồn bay phách tán, hai tay lôi kéo áo Hoàng Bắc Nguyệt, sợ đến ‘chi nha chi nha’ kêu la, mắt to ngấn đầy nước.

Tiểu Hổ ngẩng đầu, đồng tình nhìn hắn một cái, người này mỗi ngày cũng như vậy ầm ĩ, sớm rời đi cũng tốt. Chỉ có Băng Linh Huyễn Điểu chậm rãi bay cao một chút, hai mắt màu xanh có chút bí hiểm nhìn Hoàng Bắc Nguyệt.

Đi đến gần, Mộc Thương rốt cuộc thấy rõ ràng Chi Chi trong lòng Hoàng Bắc Nguyệt, coi như hắn nhiều năm đau thương, giờ nhìn thấy Chi Chi, hắn khàn khàn nói, đôi mắt già nua ánh lên vẻ tham lam: “Là của ta …”.

Hoàng Bắc Nguyệt khóe miệng chậm rãi mở rộng, mũi chân nhẹ nhàng trên mặt đất điểm một cái, trong con ngươi xẹt qua ý cười trào phúng.

Chương 297 Bị Vây Trong Lao Tù - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia