Chi Chi chạy từ đầu của Huyễn linh thú tới, nhìn thấy vết thương cùng khóe miệng đầy m.á.u của nàng, liền khoa tay múa chân kêu ‘chi chi nha nha’, lo lắng đến mức nước mắt lưng tròng.

Mặc Liên không nhìn thấy, nhưng có thể ngửi thấy mùi m.á.u tanh, trên người nàng nồng đậm mùi m.á.u tanh hắn không thể quên, bởi vậy trầm mặc một chút, liền lấy nạp giới mà trước đây Hoàng Bắc Nguyệt cho hắn, lấy ra rất nhiều chai lọ đến, hỏi: “Loại nào?”

Hoàng Bắc Nguyệt cúi đầu nhìn, khóe miệng có chút giương lên, những chai t.h.u.ố.c này là nàng để lại trong nạp giới, chỉ có một ít t.h.u.ố.c cơ bản chữa thương, đối với vết thương nhẹ thì không thành vấn đề, nhưng với vết thương nghiêm trọng như hiện tại thì không có tác dụng gì.

“Không cần.” Hoàng Bắc Nguyệt lắc đầu, “Ta đã xử lý qua vết thương, chắc không có vấn đề gì lớn.”

Vết thương chảy m.á.u đúng là không có vấn đề gì, nhưng phù nguyên bị lấy đi tạo thành thương tổn, trong khoảng thời gian ngắn rất khó khôi phục. Nàng hiện tại tương đương với năm năm trước, không có phù nguyên, thậm chí so với lúc đó càng không ổn.

“Là ai?” Mặc Liên trầm giọng hỏi.

Hoàng Bắc Nguyệt biết hắn hỏi là ai đả thương nàng thành như vậy, nhưng chuyện này nàng không muốn Mặc Liên dính dáng vào, hắn không cần phải là địch với Linh tôn. Hắn tâm tư đơn thuần, muốn vì nàng báo thù, nhưng thù này chỉ có chính mình giải quyết, nếu không, nàng sẽ không cam lòng!

“Việc này ngoài ý muốn thôi.” Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên nói, “Mặc Liên, cám ơn ngươi tới cứu ta, mệnh này là ta nợ ngươi.”

“Không cần cám ơn.” Mặc Liên tận tâm nghĩ ra một câu rồi nói: “Ngươi bị thương, ta rất khó bỏ qua.”

Hoàng Bắc Nguyệt ngẩn ra, lập tức cười nói: “Nếu như ngươi bị thương, ta cũng sẽ rất khó bỏ qua.”

Mặc Liên cũng ngẩn ra, sau đó nụ cười trên mặt nở rộ như hoa tươi, Hoàng Bắc Nguyệt nhìn hắn dễ dàng cao hứng như vậy, tâm lý cảm thán thật là một người dễ thỏa mãn, sống như vậy sẽ không thấy mệt mỏi.

Có Mặc Liên bên cạnh, thành thật mà nói nàng rất yên tâm, thiếu niên này mặc dù là người của Điện Quang Diệu, nhưng lại có cảm giác đáng tin cậy hơn bất luận kẻ nào, ít nhất hắn tuyệt đối sẽ không làm thương tổn nàng, điểm này rất rõ ràng .

Mất m.á.u quá nhiều, người rất dễ bị mơ hồ, huống chi hiện tại ở trong hoàn cảnh an toàn, dựa vào bả vai ấm áp của Mặc Liên, nàng có chút mệt nhọc.

Mặc Liên không biết nàng mệt mỏi, trong đầu đột nhiên nhảy ra một ý nghĩ, liền hỏi: “Cái gì vậy? Tình yêu?”.

“A….” Hoàng Bắc Nguyệt miễn cưỡng lên tiếng, sau đó cười nói: “Vật này không có hình tượng cụ thể, đại khái nó là một loại cảm giác.”

“Cảm giác?”

Hoàng Bắc Nguyệt mệt mỏi cười nói: “Có nghĩa là lúc không nhìn thấy một người, sẽ ngày đêm mong nhớ người đó, mất ăn mất ngủ, hình ảnh trong đầu đều là người đó, rất muốn gặp mặt, nhưng lúc ngươi nhìn thấy người đó, lại thấy sợ hãi, sợ người đó rời đi mất, tim đập rất nhanh….”

Vừa nói chậm rãi, Hoàng Bắc Nguyệt cười rộ lên, nàng nói những lời này với Mặc Liên làm gì? Hắn đầu óc đơn thuần, làm sao hiểu rõ loại cảm giác phức tạp này? Huống hồ, lời nàng nói cũng không hoàn toàn gọi là tình yêu, tình yêu là loại cảm giác nói không nên lời. Nàng cười cười, đôi mắt từ từ nhắm lại, dựa vào bờ vai của hắn trầm lắng mê man.

Mặc Liên sợ sệt nghĩ, mong nhớ, cùng trống n.g.ự.c….

Chi Chi đứng ở trên đầu gối Mặc Liên, ngẩng đầu nhìn hắn suy tư, chớp mắt và ‘chi’ một tiếng.

Mặc Liên cầm Chi Chi lên, đặt trên n.g.ự.c, để lỗ tai nó dán vào n.g.ự.c mình, Chi Chi bất ngờ không phòng ngự, cái mặt tròn bị ghì c.h.ặ.t đến méo mó, tay chân ra sức lay, không biết Mặc Liên muốn làm gì.

Một lúc lâu sau, Mặc Liên mới tách nó ra khỏi n.g.ự.c mình, Chi Chi chớp mắt to, khó hiểu nhìn hắn.

“Nhanh sao?” Mặc Liên thấp giọng hỏi.

Chi Chi suy nghĩ một chút, sau đó gật đầu thật mạnh, biết Mặc Liên không nhìn thấy, liền nhảy lên nhảy xuống trên lưng Huyễn linh thú, miệng bắt chước tiếng ‘thình thịch’ quái dị.

Được Chi Chi miêu tả, Mặc Liên cười rộ lên, trên gương mặt tái nhợt mà tươi cười có vài phần cứng nhắc cùng mất tự nhiên, hắn ít khi cười, cũng không biết bộ dáng lúc cười là như thế nào, hắn chưa từng thấy người nào cười. Tuy nhiên, đây là vẻ mặt tự nhiên, người sinh ra sẽ cười, hắn chỉ ít khi cười nên vẻ mặt này không dễ nhìn.

Chi Chi nhìn thoáng qua nụ cười của hắn, liền vươn tay kéo hai mắt của mình xếch lên, không ngừng lắc đầu, vẻ mặt khỏi nói có bao nhiêu ghét bỏ !

Nhưng Mặc Liên không nhìn thấy hắn, chỉ nhẹ nhàng ôm c.h.ặ.t Hoàng Bắc Nguyệt vào l.ồ.ng n.g.ự.c, thấp giọng thì thào nói: “Tình yêu…”

*** Bắc Nguyệt Hoàng triều***

Nước Bắc Diệu, phủ Tề vương .

Thập nhất Hoàng t.ử vội vội vàng vàng đến bái kiến, không kịp cởi áo choàng, tiến vào hậu viện, đến thư phòng nhìn thấy Vũ Văn Địch đi ra, liền quýnh quáng nói: “Vũ Văn tướng quân, hoàng huynh ta đâu?”

“Vương gia đang ở trong thư phòng… . Điện hạ!” Vũ Văn Địch chưa nói hết, Phong Nhã Ngọc đã như gió xông vào.

Hắn thân phận hoàng t.ử, Vũ Văn Địch không tiện ngăn cản, chỉ có thể đi theo sau, vừa đi vừa nói : “Điện hạ, xin cho thần đi vào thông báo một tiếng.”

Cửa thư phòng đột nhiên mở ra, Phong Liên Dực tác phong nhanh nhẹ đi ra, trên mặt tươi cười ưu nhã: “Không cần thông báo.”

Phong Nhã Ngọc đang vội bước liền hơi ngưng lại, ngẩng đầu nhìn hoàng huynh phong hoa tuyệt đại kia, nhất thời thấy hơi thở không thông, nụ cười của Phong Liên Dực như mỹ ngọc, vừa ấm áp, lại hờ hững tuyển dật không nói lên lời.

Sau một lúc sửng sốt, Phong Nhã Ngọc vội vàng đi lên, hỏi: “Hoàng huynh, đệ nghe nói huynh sắp rời khỏi nước Bắc Diệu ?”.

Phong Liên Dực ngẩng đầu, liếc mắt Vũ Văn Địch, Vũ Văn Địch trên mặt có thần sắc tiếc hận không cam lòng, song không dám nói gì, chỉ bất đắc dĩ cúi đầu.

“Trước tiến vào rồi nói.” Bên ngoài có chút lạnh, Phong Liên Dực muốn hắn tiến vào thư phòng rồi nói, Phong Nhã Ngọc luôn luôn kính nể hắn, bởi vậy liền bước đi theo hắn. Sau khi ngồi xuống, Phong Liên Dực rót trà nóng cho hắn, Phong Nhã Ngọc cầm tách trà nóng, trên áo choàng quấn một vòng lông thỏ trắng muốt, làm nổi bật gương mặt xinh đẹp tuấn nhã của hắn.

Chớp mắt một cái, Phong Nhã Ngọc cảm xúc có chút mất mát hỏi: “Hoàng huynh, sao huynh phải đi?”

“Ta đi rồi, rất nhiều thứ sẽ là của đệ, đệ có thể làm chúa tể quốc gia này”.

“Nhưng đệ chưa từng muốn mấy thứ này!” Phong Nhã Ngọc thoáng cái kích động đứng lên, “Hoàng huynh, đệ không thích ngôi vị hoàng đế, không thích vị trí cao cao tại thượng, đệ không muốn bọn họ nhìn thấy đệ liền quỳ lạy, đệ….”

Phong Liên Dực nghiêng mặt, nắm tay chống cằm, tư thế lười biếng, trong con mắt màu tím thản nhiên nói, “Mẫu hậu thích đệ ở vị trí như vậy.”

“Mẫu hậu thích có ích lợi gì? Chẳng lẽ vì mẫu hậu mà cả đời đệ cũng phải làm chuyện mà mình không thích sao?”

Phong Nhã Ngọc nắm nắm tay, vì kích động mà khuôn mặt tuấn mỹ đỏ ửng, hắn nhìn Phong Liên Dực, đột nhiên sắc mặt có chút tái nhợt.

“Hoàng huynh, huynh… chẳng lẽ huynh cũng tin lời đồn kia sao?”

“Đồn đãi?” Phong Liên Dực thản nhiên hỏi.

Phong Nhã Ngọc khó chịu nói: “Bọn họ đều nói, đệ là mẫu hậu cùng… Quyền vương sinh ra…”

“Nhã ngọc.” Phong Liên Dực chậm rãi cắt ngang lời hắn, “Lời nói bẩn thỉu của dân gian, sao đệ cũng tin được?”

“Đệ không tin, nhưng đệ biết rất nhiều người hoài nghi, nên bọn họ cũng không ủng hộ đệ là vua, vừa hay đệ cũng không muốn ở vị trí đó!” Phong Nhã Ngọc vừa nói, sùng kính nhìn Phong Liên Dực, “Hoàng huynh, đệ biết huynh mới là vương giả chân chính, phụ hoàng khi còn sống rất thích huynh, đệ tin ánh mắt của phụ hoàng tuyệt đối sẽ không sai.”

Phong Liên Dực cười nhạt lắc đầu, khuôn mặt tuyệt sắc ánh lên vẻ tươi đẹp, “Nhưng ta còn thích một thứ hơn cả ngôi vị hoàng đế.”

Chương 305 Đi Ngược Lại - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia