Phong Nhã Ngọc kinh ngạc hỏi: “Có cái gì trọng yếu hơn ngôi vị hoàng đế sao?”

“Ngôi vị hoàng đế rất trọng yếu sao?” Phong Liên Dực mỉm cười hỏi ngược lại.

Phong Nhã Ngọc sợ sệt, trên mặt tuấn tú có vẻ sáng tỏ, “Hóa ra hoàng huynh giống đệ, nhưng hoàng huynh không nguyện ý làm hoàng đế thì ai có thể làm được đây?”

Nước Bắc Diệu nhiều hoàng t.ử, không phải không có thế lực mà là tư chất bình thường, cho dù đăng cơ cũng không làm được chuyện lớn, các đại thần khôn khéo tự nhiên sẽ không ủng hộ.

Phong Liên Dực lấy thân phận huynh trưởng nói: “Nhã Ngọc, có một số việc mặc dù không muốn làm, nhưng không làm không được. Ta đã đáp ứng một người, cấp cho nàng một cái nhà, cùng nàng sống cuộc sống bình an, ta cả đời này có thể cho bất luận kẻ nào thất vọng, nhưng không thể để nàng thất vọng.”

Phong Nhã Ngọc kinh ngạc nghe, khuôn mặt tuấn tú có vẻ say mê, “Đó là người hoàng huynh yêu sao?”

Phong Liên Dực cười gật đầu, Phong Nhã Ngọc lại nói: “Nhưng nếu là nhà, ở chỗ này cũng có thể mà, hoàng huynh có thể lập nàng làm hậu, chúng ta đều là người nhà của nàng ấy.”

Phong Liên Dực chỉ thản nhiên cười, trước mắt thiếu niên này còn nhỏ tuổi, có một số việc hắn sẽ không hiểu.

“Hoàng huynh, huynh muốn cùng người đó rời đi?” Thấy Phong Liên Dực không nói lời nào, Phong Nhã Ngọc liền lo lắng hỏi.

“Ta đem gánh nặng của nước Bắc Diệu  giao cho đệ, đệ sẽ gánh sao?” Phong Liên Dực mỉm cười, không trả lời thẳng, nhưng những lời này chính là đáp án.

Phong Nhã Ngọc hốc mắt đỏ bừng, đưa tay xoa xoa khóe mắt, hút hút cái mũi.

“Nhã Ngọc, nếu như ngươi thành vua nước Bắc Diệu , sẽ không thể khóc.”

Thiếu niên cái mũi đau xót, nước mắt lã chã rơi xuống, “Đệ không nghĩ hoàng huynh rời đi, từ nhỏ đệ thầm nghĩ trợ giúp hoàng huynh bảo vệ giang sơn, hoàng huynh là vua, đệ làm Đại tướng quân trấn giữ biên giới!”.

Phong Liên Dực cười đưa một chiếc khăn qua, để hắn lau khô nước mắt, “Coi như làm Đại tướng quân, cũng không thể rơi nước mắt.”

Phong Nhã Ngọc c.ắ.n c.h.ặ.t miệng, không tiếp tục khóc nữa, nước mắt lưng tròng nhìn hắn, “Hoàng huynh, huynh đừng đi…”

“Nhã Ngọc, đệ lớn lên sẽ rõ, trên đời này sẽ có một người, cho dù đệ bị phá hủy tất cả, cũng muốn làm nàng cười.” Phong Liên Dực đứng lên, cả người quần áo trắng hơn tuyết, dáng người thon dài như cỏ lan ngọc thụ, tao nhã vô hạn.

Phong Nhã Ngọc nhất thời nhìn ngây dại vị huynh trưởng trước mặt, không thể tự chủ được.

Cho dù bị phá hủy cả toàn bộ, cũng muốn làm nàng cười.

Trong lòng nhất thời hậm hực, Phong Nhã Ngọc cũng không biết nên nói cái gì, cứ thế bưng lên chén trà nóng, chậm rãi thổi nguội đi, uống hết từng ngụm, trong thân thể cũng lan tỏa hơi ấm. Nhưng hơi ấm vừa xuất hiện, đột nhiên bị một trận gió lạnh thổi tan. Hai ngày này khí trời vốn lạnh, mắt thấy tuyết sắp rơi, mùa đông ở phía bắc khác phía nam, tuyết rơi sẽ làm mười dặm đóng băng, vạn dặm tuyết tung bay, khắp nơi đều bao phủ trong làn áo bạc.

“Cửa sổ không đóng kỹ sao?” Phong Nhã Ngọc ngẩng đầu nhìn thấy hoàng huynh mặc quần áo đơn bạc, phiêu dật ưu nhã y phục trắng, với khí trời này sẽ rất lạnh.

Hắn đặt chén trà xuống, đứng lên muốn đi xem xét cửa sổ, mới bước được vài bước, liền nghe Phong Liên Dực nghiêm khắc quát một tiếng: “Đừng nhúc nhích!”

Hoàng huynh luôn luôn ấm nhã như ngọc, chưa bao giờ nói chuyện nghiêm khắc với hắn, cho nên Phong Nhã Ngọc nhất thời sợ đến ngây ngẩn cả người, bất động đứng yên tại chỗ, đôi mắt trong suốt nhìn Phong Liên Dực.

“Hoàng, hoàng huynh?” Hắn không biết chuyện gì xảy ra.

“Đứng ở đó đừng nhúc nhích.” Phong Liên Dực đè ép tay, màu trắng y bào phất phới, sau đó chậm rãi đi lên trước vài bước.

Phong Nhã Ngọc lo lắng nhìn hắn, hoàn toàn không biết xung quanh có chuyện gì, nhưng nhìn bộ dáng hoàng huynh khẩn trương như vậy, hắn biết nhất định là có chuyện đại sự!

Tuy nhiên đây là phủ Tề vương , rất gần doanh trại quân đội, nếu có thích khách cũng không sợ, bên ngoài Vũ Văn Địch là triệu hồi sư số một số hai của nước Bắc Diệu , thích khách không có mắt mà đến, quả thực muốn c.h.ế.t! Chính nghĩ như vậy, cửa sổ liền bị một trận gió mạnh đẩy mở ra, nặng nề một tiếng, nện ở trên vách tường!

Phong Nhã Ngọc hoảng sợ, nhưng thân là hoàng t.ử không thể khiếp đảm, liền cao giọng nói: “Là ai? Cút ra đây!”

Vừa dứt lời, bóng người màu đen như tia chớp từ cửa sổ xông tới, đ.á.n.h thẳng về phía Phong Nhã Ngọc, mơ hồ có thể nhìn thấy bóng đen vươn tay ra, đầu ngón tay có móng đen nhọn hoắt tiến đến.

Đôi mắt Phong Liên Dực ngưng lại, thân hình chợt lóe, gắt gao đuổi theo bóng đen, vội vàng nói: “Không nên thương tổn hắn!”

Ngón tay bóng đen gần tới cổ Phong Nhã Ngọc, khó khăn lắm mới ngừng lại, Phong Nhã Ngọc sợ trợn tròn mắt, hoàn toàn không có thời gian phản kháng cùng đường sống, trên trán từng giọt mồ hôi lớn chảy xuống. Lòng vẫn còn sợ hãi liếc bóng đen một cái, lúc này bóng đen kia đã dừng lại, trên người phát ra hơi thở màu đen như nước suối cuồn cuộn bốc lên, hoàn toàn che khuất dáng người của hắn. Nhưng vẫn nhìn ra được, hình thái hắn đích thực không phải là nhân loại! Bởi vì hắn có móng vuốt sắc bén đen sì vươn ra khỏi khí đen, tản ra từng đợt khí lạnh.

Nếu nhìn kỹ, sẽ thấy đây giống như một con quái vật rồng, thân thể thật dài, có sáu móng vuốt, trên trán giống như sừng hươu, cái đuôi đặt trên mặt đất, toàn thân hơi thở lạnh lẽo, hết sức đáng sợ!

Phong Nhã Ngọc chưa từng thấy qua loại quái vật này, hắn làm hoàng t.ử nước Bắc Diệu  gặp qua vô số linh thú, thậm chí từng may mắn gặp cả thần thú. Loại này đen sì một mảnh này vừa nhìn hết sức quỷ dị, như là quỷ quái từ Địa ngục bò lên, căn bản không giống vật thuộc về thế giới này. Hung hăng nuốt nước miếng, vừa rồi mạo hiểm một màn khiến trống n.g.ự.c của hắn đập nhanh!

“Ngươi, ngươi…” Phong Nhã Ngọc mở miệng, muốn nói nhưng không nói nên một câu nào. Loại này làm người ta cảm giác được e ngại năng lượng thật sự quá cường đại! Nhìn thấy quái vật kia động tác dừng lại, nhưng móng vuốt màu đen vẫn ở bên cổ Phong Nhã Ngọc, móng vuốt sắc bén lạnh buốt, làm người ta dựng cả tóc gáy, tựa hồ chỉ cần hắn hơi động liền có thể bẻ gãy cổ thiếu niên này!

Phong Liên Dực thoáng thở một hơi nhẹ nhõm, song tâm tình vẫn vô cùng ngưng trọng, ánh mắt âm trầm nhìn về phía quái vật kia, không giống vẻ ưu nhã ôn nhuận bình thường.

“Minh.” Hắn trầm thấp mở miệng, giọng nói tuyến lạnh như băng, so với hơi thở quái vật kia càng khiến lòng người giá lạnh!

Phong Nhã Ngọc sợ hãi mở miệng: “Hoàng, hoàng huynh, huynh biết người này….”

Lời còn chưa nói hết, quái vật gọi là Minh đột nhiên nhào về phía hai gò má Phong Nhã Ngọc! Phong Liên Dực ánh mắt ngưng trọng, chớp mắt thấy Phong Nhã Ngọc như bùn nhão mà mềm nhũn ngã xuống.

“Nhã Ngọc!” Phong Liên Dực tiến lên, duỗi tay đỡ lấy thân thể thiếu niên, ánh mắt màu tím mặc dù lãnh đạm, nhưng vẫn có một tia rất nhỏ vẻ ân cần.

“Bệ hạ yên tâm, hắn sẽ không c.h.ế.t.” Minh chậm rãi nói, giọng nói có chút ngạo mạn, cuối cùng lại bổ sung một câu, “Tuy nhiên chỉ là tạm thời mà thôi.”

Phong Liên Dực híp mắt lại, vẻ âm độc ánh lên trong đáy mắt màu tím nhạt, “Ngươi muốn làm gì? Minh, không có lệnh của Tu La vương, ngươi không được rời khỏi Thành Tu La một bước!”.

“Tất nhiên thuộc hạ biết.” Thân thể dài của Minh quấn quanh một cây cột trong thư phòng, cây cột quá nhỏ đối với hắn, không thích hợp lắm, nhưng hắn vẫn quỷ khí âm trầm, uy phong lẫm liệt.

“Có điều hiện tại bệ hạ chưa đăng cơ, không thể coi là Tu La vương, không có Tu La vương, liền không tồn tại mệnh lệnh.” Minh xoay quanh một vòng, đầu dò xét nhìn Phong Liên Dực, thở dài nói: “Bệ hạ phải trở về, ngày đăng cơ đã đến.”

“Ta nói bao nhiêu lần rồi, ta sẽ không trở về, cũng sẽ không đăng cơ.” Phong Liên Dực lạnh nhạt liếc nhìn hắn, cho dù trong thành Tu La mỗi người đều biến sắc khi đối mặt với Ma thú Trừng phạt, Phong Liên Dực cũng không có cực nhỏ vẻ mặt dư thừa. Dung nhan yêu nghiệt khuynh thành, nhưng lại lãnh đạm như băng!

Chương 306 Đi Ngược Lại - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia