Hắn dìu Phong Nhã Ngọc ngồi dựa lưng vào ghế, dò xét mạch đập, xác định hết thảy đều bình thường mới tạm yên tâm.
Minh vẫn đi theo sau, nhìn hắn nhất cử nhất động quan tâm lo lắng cho một thiếu niên nhân loại như thế, không nghĩ đó là người trong thành Tu La! Đoạn tuyệt tình ái là tiêu chuẩn trước sau như một của Thành Tu La! Nhưng vương của bọn hắn quả thật không có cực nhỏ bộ dáng huyết thống với người của Thành Tu La, kể cả so với nhân loại, không chỉ có dung mạo tuyệt sắc, còn có cảm tình phức tạp nan giải. Chẳng lẽ sinh tồn ở thế giới nhân loại nhiều năm, dòng m.á.u Tu La trên người hắn bị áp chế sao?
Minh bất mãn ‘hự’ một tiếng, khí đen tuôn ra, không nhìn thấy vẻ mặt cùng ánh mắt của ma thú này, tuy nhiên, có thể thấy hắn cực kỳ không hài lòng.
“Sứ mạng trời sinh làm Vua, bệ hạ không định thực hiện sao?” Minh hỏi.
Phong Liên Dực không thèm ngẩng đầu để ý hắn, nói: “Trời sinh sứ mạng? Ta trời sinh sứ mạng chính là thích làm gì, người khác đừng mơ tưởng can thiệp!”
“Vương có thể khiến Âm Hậu thương tâm, không để ý mọi người trong Thành Tu La sao?” Minh uy nghiêm nói, làm Ma thú Trừng phạt của Thành Tu La, hắn đời đời kiếp kiếp sinh hoạt trong thành Tu La, không biết bao nhiêu tuổi, chỉ biết trong Thành Tu La, hắn luôn luôn có địa vị, các đời vua chúa đều rất tôn trọng hắn.
Hắn phụ trách hết thảy hình phạt trong Thành Tu La, kể cả vương tộc phạm sai lầm, hắn cũng có tư cách trừng phạt!
“Ta đã nói rồi, ta chỉ làm việc ta thích, người khác đừng mơ tưởng can thiệp!” Phong Liên Dực ánh mắt chợt đông lạnh lại, trên người dần dần tản mát ra một trận sát khí giá lạnh.
Minh từ trên cao nhìn xuống hắn: “Vương đã nói như vậy, thuộc hạ chỉ có thể…đắc tội!”
“Ngươi?” Phong Liên Dực thản nhiên cười hỏi, khẩu khí lạnh nhạt, mang theo một chút khí chất ngạo mạn.
Thân thể Minh chậm rãi quấn quanh cây cột, nhìn về phía cửa trước khẩu, âm u nói: “Vào đi.”
Cửa thư phòng đóng c.h.ặ.t, đột nhiên ‘chi nha’ một tiếng bị đẩy ra, gió đêm rét lạnh nhanh ch.óng lùa vào. Không nhìn thấy người nào, chỉ nghe một tiếng lạnh lùng nói: “Không gian phong ấn.”
Phong Liên Dực lập tức lui vài bước về phía sau, ánh sáng màu tím nhạt sâu trong đáy mắt lưu chuyển, lạnh lùng nhìn về phía cửa, “Ngươi là ai?”
Minh trên cây cột thượng cười một tiếng, nói : “Vương, trở về Thành Tu La đi, nghi thức đăng cơ đã chuẩn bị tốt, qua buổi tối ngày mai, ngài chân chính trở thành vua của Thành Tu La!”
Phong Liên Dực lạnh lùng híp con ngươi, đáy mắt thoáng hiện sắc lạnh, giơ tay lên ngưng tụ gió, đột nhiên toàn bộ gió ở bên ngoài dũng mãnh gào thét hướng về phía hắn, chậm rãi hình thành một thanh kiếm bằng gió!
“Đã có thể tùy ý điều khiển gió, không hổ là huyết mạch của Thành Tu La.” Minh nhìn thấy động tác của hắn liền than thở nói.
Mắt lóe sắc lạnh, giơ lên Kiếm Phong nhẹ nhàng quét về phía trước, bích chướng không gian vô hình liền lập tức bị rách ra một cái cái khe thật dài, sau đó ầm ầm sụp đổ!
Hắn thoát khỏi phong ấn không gian, cầm kiếm đi thẳng ra ngoài cửa, gió lạnh nổi lên trên người hắn, y bào màu trắng tuyệt mỹ nhưng hơi thở lại xơ xác tiêu điều! Vừa đi được nửa bước, đột nhiên lúc đó một bóng người bay vào, ngã bên chân hắn, trên người m.á.u cuồn cuộn chảy xuống, trong nháy mắt nhiễm đỏ sàn nhà.
Phong Liên Dực cúi đầu, nhìn thấy người kia, trong mắt chợt lóe sắc lạnh, “Địch?”
“Vương, Vương gia, mau đi…” Vũ Văn Địch thổ ra m.á.u đen, ra sức giơ tay đẩy hắn một chút.
Vũ Văn Địch luôn là người khôn khéo, nhiều năm đi theo Phong Liên Dực, biết thực lực cùng bối cảnh của hắn, hơn nữa cực kỳ sùng kính Phong Liên Dực, lúc này phán đoán tình thế, nếu người bên ngoài kia thực lực tương đương với hắn, hắn sẽ không nói ra lời như thế!
Ở trong chiến đấu, giữa hai bên mà có một bên rời đi đều là sỉ nhục lớn! Vũ Văn Địch biết rõ điểm này, nhưng vẫn muốn Phong Liên Dực đi nhanh một chút, như vậy đối thủ kia cường đại đến như vậy sao?
Phong Liên Dực bị hắn đẩy một chút, nhưng lại không nhúc nhích, lạnh lùng liếc mắt Minh, nói : “Minh, ngươi dám mang ngoại nhân để đối phó ta?”
Minh trấn định nói: “Người này là bạn của Âm Hậu, từ nay về sau cũng là người của Thành Tu La, lúc này thay Âm Hậu ra tay, đem vương về Thành Tu La.”
Mặc dù hắn có tư cách trong Thành Tu La, nhưng đối với Tu La vương tiếp theo luôn e ngại cùng tôn kính, vĩnh viễn không thay đổi, song giờ phút này Phong Liên Dực chưa chính thức đăng cơ, Vương tộc Ma thú chưa thức tỉnh, hắn vẫn có thể mang người đến cưỡng chế Vương về Thành Tu La. Chỉ khi nào Lệ Tà tỉnh dậy, mặc kệ là ai cũng không dám làm càn trước mặt Tu La vương! Mà ngay cả hắn, cũng không thể.
“Bạn của Mẫu hậu?” Phong Liên Dực trấn an nhìn thoáng qua Vũ Văn Địch, liền nói vọng ra ngoài: “Ngươi sử dụng thuật pháp, ta có bạn cũng biết, ngươi là ai?”
Bên ngoài thổi vù vù gió lạnh tận xương tủy, xen lẫn mùi m.á.u tanh hỗn loạn. Nhưng giọng nói người ngoài cửa còn lạnh gấp ba lần so với gió lạnh thấu xương bên ngoài
“Ngươi nói là Hoàng Bắc Nguyệt?”