Trái tim Phong Liên Dực chợt co rụt lại, lạnh giọng hỏi: “Làm sao ngươi biết nàng?”

Cái tên Hoàng Bắc Nguyệt ở Trên Đại lục Tạp Nhĩ Tháp cũng không nổi danh, cho dù năm đó Trưởng công chúa Huệ Văn người người tôn trọng, con gái bà không có năng lực gì nên ở trên đại lục sẽ không lan truyền danh tiếng. Huống hồ, năm năm trước Hoàng Bắc Nguyệt rời khỏi nước Nam Dực, kể cả ở nước Nam Dực, cũng ít người nhắc tới cái tên này, trừ vài người, không ai biết nàng có thân phận Hí Thiên. Nói cách khác, không ai biết thực lực của nàng! Cho dù biết nàng đúng là Hí Thiên, cũng không thể biết Thuật Bùa Chú của nàng! Mà người này, đến tột cùng là ai? Hắn không chỉ có Thuật Bùa Chú, còn biết Hoàng Bắc Nguyệt cũng có!

“Ta?” Người nọ lạnh nhạt cười rộ lên, từ từ bước đến gần cửa, tiếng bước chân tựa hồ đạp ở trên tính mạng, lạnh lẽo âm u, tràn ngập sát khí mạnh mẽ!

Minh xoay tròn thân thể, từ trên cây cột bò xuống, theo xà ngang trên phòng ốc bò tới cửa, lộ ra đầu đi, nói : “Quân Ly các hạ, lúc này chỉ cần mang vương trở về Thành Tu La là được, không cần phải ra tay”.

Bên ngoài người nọ phát ra tiếng cười trong trẻo nhưng lạnh lùng, nói : “Ta biết, không cần lo lắng.”

Vừa nói, hắn liền vượt qua khí đen quỷ dị Ma thú Minh, ngọn đèn sáng ch.ói chiếu rọi vào cặp mắt yêu dị màu đỏ sậm.

“Ma thú?” Phong Liên Dực vừa nhìn thấy hắn, liền thì thào nói, nhìn bộ dáng của hắn, lập tức lại cảm giác không đúng, “Không, không phải ma thú.”

Ma thú trời sinh sát khí cùng tà ác mà ra, nói đại khái, bọn họ rất khó hóa thành bộ dáng loài người, trừ phi cấp bậc cao dị thường, nhưng biến thành loài người cũng sẽ rất xấu.

Nam t.ử trước mắt này, dung mạo tuấn mỹ cao quý, mặc dù trong ánh mắt màu đỏ lộ ra nhè nhẹ cảm giác tà ác, cũng không thể nào che giấu khí chất thần thánh lẫm liệt không thể xâm phạm trên người hắn. Nếu đây là Ma thú, tuyệt đối là một con nghịch thiên Ma thú! Cho dù Vương tộc Ma thú của Thành Tu La đứng trước mặt hắn, sợ rằng cũng thua kém ba phần.

Tuy nhiên, rất rõ ràng người này không phải là ma thú, bình thường trên người ma thú sẽ có sát khí rất nặng, người bình thường có lẽ không nhìn thấy, nhưng hắn là huyết thống của Thành Tu La, trời sinh nhạy bén có cảm giác đối với ma thú. Người này thực lực mạnh mẽ, cho dù không phải là ma thú, cũng rất k.h.ủ.n.g b.ố”.

“Vương, vị này là Quân Ly các hạ, giữa thần thú chính là thuộc vương tộc, nếu bàn về địa vị, đại khái cao hơn Lệ Tà.” Minh ở một bên giải thích , “Cô gái gọi là Hoàng Bắc Nguyệt chính là đồ đệ của hắn, có điều, đã không còn.”

Nửa câu đầu của Minh tuy khiến Phong Liên Dực khiếp sợ, nhưng nửa câu sau mới thật sự làm hắn run rẩy!

“Có ý tứ gì?”

Linh tôn chậm rãi đi tới, đôi mắt màu đỏ sậm tà ác nhìn lướt qua Phong Liên Dực, nói: “Ở Thành Tu La, ta gặp nàng.”

Trái tim co rút nhanh giống như bị ai đó nắm c.h.ặ.t, Phong Liên Dực nắm c.h.ặ.t Kiếm Phong, giọng nói khô khốc run rẩy: “Sau đó thì sao?”

“Trên đời này không có người nào ảnh hưởng đến phán đoán của vương!” Minh đột nhiên cao giọng nói, thân thể cao cao giơ lên, trên người hắc khí đột nhiên dũng mãnh tiến ra, chỉ trong nháy mắt, hắc khí đã tràn ngập cả thư phòng!

Linh tôn đáy mắt màu đỏ sậm toát lên vẻ ác lạnh, giơ tay lên, ở trong hắc khí quất một chút, sau đó nhắm mắt lại hưởng thụ nói: “Với sức mạnh này, quần ma quấy phá, mới là nơi vận dụng bùa chú tốt nhất!”

Nhìn thấy động tác của hắn, Phong Liên Dực phản xạ có điều kiện lui về phía sau từng bước, cước bộ vừa mới vừa cử động, ánh sáng ch.ói mắt từ dưới lòng bàn chân hiện lên thành một ngôi sao sáu cánh, bao quanh hắn!

Bùa chú Lục Đạo Thiên Nguyên!

Bùa chú này hắn từng thấy Hoàng Bắc Nguyệt thi triển, nhưng Bùa chú Lục Đạo Thiên Nguyên mà Hoàng Bắc Nguyệt thi triển ra, ngôi sao sáu cánh kia rõ ràng không lớn như cái này!

Ngôi sao sáu cánh đã hoàn toàn bao phủ thư phòng, ánh sáng chiếu lên trời, tia sáng ch.ói lọi khiến người ta không mở mắt ra được.

Phong Liên Dực nhìn tia sáng kia, bên ngoài vòng sáng Minh lẳng lặng nhìn hắn, nam nhân mặc đồ đen với con mắt màu đỏ nhìn hắn cười lạnh, ánh nhìn như m.á.u ác ma chảy xuống kịch độc vậy.

“Nguyệt…” Ngực đau như cắt, nhớ tới lời nói vừa rồi Minh, Phong Liên Dực nổi giận nói : “Ngươi làm gì nàng?!”

Linh tôn thản nhiên nói: “Cô ta lựa chọn ngươi là một quyết định sai lầm.”

Sau khi nói xong, liền mím môi, không muốn nói nhảm nhiều, Linh tôn đột nhiên giơ tay lên, ánh sáng bùa chú thoáng hiện ở trong tay, miệng cũng thì thầm: “Thiên đạo, địa đạo, nhân đạo… .”

Càng ngày ánh sáng càng mãnh liệt vây xung quanh, vững vàng giam cầm hắn, không để hắn có bất cứ động tác gì.

“Minh các hạ, bắt đầu đi.” Linh tôn nhắm nửa con mắt nói.

Minh gật đầu, liền một đầu tiến vào giữa ánh sáng ch.ói mắt, nhất thời, quỷ dị nguyên khí k.h.ủ.n.g b.ố màu đen trong nháy mắt nhuộm ánh sáng thành màu đen thuần khiết! Lúc này, có Âm Hậu chuẩn bị sẵn, Minh tự ra tay, hơn nữa còn được cao thủ gọi là Quân Ly tương trợ, kế hoạch sẽ tiến hành thuận lợi, không bao giờ thất bại.

Thành Tu La, rất sẽ rất nhanh nghênh đón... Tu La vương tân nhiệm!

Chương 309 Đi Ngược Lại - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia