Con mắt thanh lạnh mở ra, ánh sáng lạnh lùng như băng giá ngàn năm chưa tan vậy! Lẳng lặng nhìn trên đỉnh đầu nhũ đá màu đen bóng loáng, trên mặt tảng đá ngưng tụ một tầng băng mỏng, một ít băng sắc bén lại rơi xuống. Miếng băng mỏng bốc lên màu khói trắng, đó là khí lạnh ngưng kết thành, nơi này hẳn rất lạnh, nhưng nàng nằm ở chỗ này lại không hề có cảm giác lạnh.

Cái mũi nhăn một chút, liền ngửi thấy một mùi quen thuộc, chậm rãi nhìn xuống, thấy trên người đắp một cái áo bào tinh xảo màu đen. Nàng rất ấn tượng với bộ đồ này, đúng là quần áo của Mặc Liên, lần trước ở Thành Tu La gặp phải Hỏa Diễm Ma thú, nếu không có bộ đồ này của Mặc Liên, nàng không biết sẽ bị nướng thành bộ dáng gì nữa. Chẳng trách nàng không có cảm giác rét lạnh, bộ đồ này rất thần kỳ, ở nơi cực nóng cũng mang lại cảm giác mát, mà ở nơi lạnh như vậy lại thật ấm áp. Bảo bối, quả thật là bảo bối!

Con mắt chậm rãi nhìn một vòng xung quanh, Hoàng Bắc Nguyệt liền ngồi xuống, nàng nằm trên một cái giường đá, dưới đá trải dày nhiều tầng lông dã thú mềm mại.

Mắt nhìn một vòng băng đá trong sơn động, ánh mắt liền bị hấp dẫn bởi ánh lửa mơ hồ bên ngoài. Hoàng Bắc Nguyệt phủ thêm quần áo của Mặc Liên, chậm rãi xuống giường, đi ra ngoài.

Bên ngoài một đống lửa cháy sáng, trong ánh lửa, Mặc Liên có vẻ đơn bạc quay bóng lưng gầy yếu về phía nàng, hắn ngồi bên đống lửa, tay chân luống cuống không biết đang làm gì.

Tiếng ‘Chi chi nha nha’ truyền đến, cúi đầu nhìn mới phát hiện là tiểu gia hỏa Chi Chi. Nó khoa tay múa chân với Mặc Liên, Chi Chi vừa kêu la, vừa đi tới dùng chân nhỏ đá cái m.ô.n.g Mặc Liên một chút.

Huyễn linh thú ở bên kia đống lửa nhìn tiểu viên cầu không sợ c.h.ế.t kia như hổ rình mồi. Nhưng Chi Chi có vẻ yên tâm với chỗ dựa vững chắc, mà Mặc Liên tính cách âm lãnh tàn khốc cũng phá lệ không so đo cùng Chi Chi, ngược lại mỗi lần bị Chi Chi đá, hắn liền rất ủy khuất sờ sờ cái m.ô.n.g của mình. Hình ảnh trước đống lửa mang lại cảm giác thật ấm áp.

Huyễn linh thú ngẩng đầu lên, là kẻ đầu tiên phát hiện sự tồn tại của Hoàng Bắc Nguyệt, biếng nhác nhìn nàng một cái, không dự định để ý nhiều.

Sau Huyễn linh thú, Mặc Liên cũng lập tức quay đầu sang, biết là nàng, trên mặt cười không giống vẻ mặt cười, rất vặn vẹo. Vẻ mặt này lại làm Chi Chi ghét bỏ, đá hắn một cước, rồi quay sang không ngừng ‘chi chi nha nha’ với Hoàng Bắc Nguyệt.

Lúc Chi Chi nói, ôm hai tay, mắt lé khinh thường nhìn Mặc Liên, vẻ mặt như vậy khỏi nói có bao nhiêu ghét bỏ.

Mặc Liên vẻ mặt vô tội ngồi nghe, mấy lần định nói, nhưng tốc độ nói của Chi Chi quá nhanh, hắn không kịp chen miệng vào.

Hoàng Bắc Nguyệt cười nói: “Chi Chi, không nên bắt nạt hắn.”

Chi Chi lúc này mới bĩu môi, xoay người chỉ đám thịt cháy nằm lung tung trên mặt đất cùng một ít nấm và thực vật các loại. Xem ra bọn họ muốn nhóm lửa nướng thịt, nhưng đã thất bại.

Nhìn tổ hợp ba kẻ kỳ quái này, một con thần thú ngạo mạn, một tiểu viên cầu bỏ túi, một thiếu niên hoàn toàn không có kỹ năng sống, Hoàng Bắc Nguyệt không thể làm gì khác là thở dài một tiếng, chậm rãi đi qua.

“Tiểu Hổ.” Nhẹ nhàng kêu một tiếng, Tiểu Hổ liền từ không gian linh thú đi ra, nhìn thấy nàng tỉnh lại không có việc gì, liền thân mật dựa vào nàng, có chút yểu điệu.

Động tác này của Tiểu Hổ bị Huyễn linh thú nhìn thấy, liền hết sức khinh thường hừ một tiếng, lỗ mũi hướng lên trời, như là trách Tiểu Hổ làm mất hết thể diện thần thú.

Nhìn thấy đồng bạn mình bị xem thường, tinh thần đồng đội mãnh liệt của Chi Chi không nhịn được, xông lên ‘chi chi nha nha’ với Huyễn linh thú, không biết nó nói gì mà khiến Huyễn linh thú ‘ngao’ một tiếng nổi giận, đứng lên muốn đập c.h.ế.t viên cầu không sợ c.h.ế.t kia!

Mặc Liên giơ tay lên, Huyễn linh thú mới không có tiến lại đây, chỉ đứng đó hung ác trừng mắt nhìn Chi Chi.

Chi Chi trốn ở trong lòng Hoàng Bắc Nguyệt, dùng y phục của nàng che giấu chính mình, chỉ lộ ra một đôi mắt to tròn nhẵn bóng.

Hoàng Bắc Nguyệt sờ soạng đầu Chi Chi, suy nghĩ một chút, liền hiểu lời nói của Chi Chi với Huyễn linh thú, không nhịn được cười rộ lên, tiểu gia hỏa này thật đúng là sẽ gặp rắc rối.

Nghe thấy tiếng cười của nàng, Mặc Liên quay đầu, có chút mê hoặc, không rõ nàng tại sao cười đến rất vui vẻ.

Hoàng Bắc Nguyệt cười nói: “Nữu Nữu nhà ngươi thật ngạo kiều.”

Nàng vừa nói ra, Huyễn linh thú vốn đang hung ác nhìn chằm chằm Chi Chi, liền chuyển hướng nhìn về phía Hoàng Bắc Nguyệt, ánh mắt như muốn ăn thịt người. Tuy nhiên, Hoàng Bắc Nguyệt không hề e ngại, nàng ngồi cạnh Mặc Liên, cô nàng kia có thể làm gì?

Quả nhiên, Huyễn linh thú chỉ hung ác trừng mắt nhìn nàng trong chốc lát, liền đập cánh bay khỏi sơn động, tiến vào trời đêm.

Nhìn Huyễn linh thú đi, Hoàng Bắc Nguyệt phất tay với Tiểu Hổ một cái, Tiểu Hổ gật đầu, vui sướng chạy vào rừng rậm.

Đống lửa cháy phát ra tiếng lách tách, ở trong sơn động tạo ra không khí ấm áp, bên ngoài gió đêm rét lạnh không thổi vào được. Mặc Liên trên người quần áo đơn bạc, nhưng có lửa sưởi ấm không thấy lạnh, hắn chính là làm bằng sắt, lạnh, nóng, đói bụng cũng không biết phải làm gì.

Từ lúc không có phù nguyên, trong thân thể rõ ràng có cảm giác rất suy yếu, không còn cảm giác mưa gió bất xâm như trước.

Mặc Liên đưa tay đến, nhẹ nhàng dò xét cổ tay nàng, nhăn mi lại, nói : “Nội thương nặng.”

“Chậm rãi có thể khôi phục.” Hoàng Bắc Nguyệt lạc quan nói, Vạn Thú Vô Cương vẫn còn trong nạp giới, thật kỳ quái, Linh tôn tại sao chỉ lấy phù nguyên mà không lấy Vạn Thú Vô Cương đi? Chẳng lẽ có phù nguyên thì không cần Vạn Thú Vô Cương sao? Mặc kệ thế nào, giữ lại được Vạn Thú Vô Cương, nàng liền rất yên tâm, khối hắc ngọc là pháp bảo của nàng sinh tồn trong dị thế này, mất cái gì cũng được, nhưng không thể đ.á.n.h mất nó.

Mặc Liên không nhìn thấy vết thương của nàng, nhưng lúc cứu được nàng mới biết vô cùng nghiêm trọng, lúc Chi Chi quan tâm nàng cũng nước mắt nước mũi dàn dụa.

“Đau không?”

Hoàng Bắc Nguyệt lắc đầu, cười nói: “Yên tâm đi, ta là cỏ dại ương ngạnh, gió xuân thổi lại nảy lộc đ.â.m chồi.”

Nhìn trên mặt hắn lo lắng cùng tiều tụy, Hoàng Bắc Nguyệt giọng điệu cũng nhu hòa một ít, nói : “Mặc, ta hôn mê bao lâu?”

“Ba ngày.” Mặc Liên nói.

Hoàng Bắc Nguyệt giật mình, trên trán tóc tai có chút bừa bộn bị gió thổi nhẹ nhàng vài cái, chậm rãi gật đầu, nói: “Ba ngày.”

“Làm sao vậy?” Cảm giác thấy nàng mất hứng, Mặc Liên liền hỏi.

“Không có gì, cảm giác thật đói.” Hoàng Bắc Nguyệt nhìn thịt trên mặt đất bị nướng cháy, cười nói.

Mặc Liên có chút áy náy cúi đầu, Chi Chi còn nói vài câu với hắn, Mặc Liên càng áy náy, vốn muốn nướng cho nàng ăn, kết quả học mãi không được.

Sau khi nướng, không chỉ ngửi mùi, phải nhìn mới có thể nắm giữ được.

Nhìn hai tên này trao đổi, Hoàng Bắc Nguyệt ngạc nhiên nói: “Mặc, ngươi hiểu tiếng nói của Chi Chi sao?”

Mặc Liên gật đầu.

“Ta tưởng chỉ có người của Thành Tu La mới hiểu ngôn ngữ của thú Chức Mộng.” Tựa như Phong Liên Dực có thể cùng cha mẹ Chi Chi trao đổi, mà nàng cũng nghe không hiểu một chữ, nhiều năm cũng chỉ có thể hơi hiểu một ít ngôn ngữ tay chân của Chi Chi mà thôi.

“Nữu Nữu là hệ ảo thuật.” Mặc Liên giải thích nói, trước sau như một không nói câu dài nào cả.

Chương 310 Đi Ngược Lại - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia