Ngày trước, ở chỗ Linh tôn, Hoàng Bắc Nguyệt từng thấy một ít sách cổ, Huyễn linh thú là thần thú hệ ảo thuật thuộc tính lôi, trời sinh có nguyên khí thuộc hệ ảo thuật, mà thần thú bình thường rất ít khi có, vì vậy mạnh hơn nhiều so với thần thú ngang cấp. Mặc Liên có thể triệu hồi ra thần thú như vậy, cùng ký kết bổn mạng khế ước, vậy thực lực của hắn cũng rất cường đại.
Nghĩ đến Huyễn linh thú cường đại có tên ‘Nữu Nữu’, Hoàng Bắc Nguyệt rất muốn cười, lúc này, Tiểu Hổ từ bên ngoài sơn động trở về, miệng ngậm mấy con mồi.
Hoàng Bắc Nguyệt giơ ngón tay cái lên về phía hắn, Tiểu Hổ đúng là kẻ giúp đỡ đắc lực, bởi vì kỹ xảo săn b.ắ.n của hắn rất lợi hại!
Hòa tan một ít nước đá, lột da con mồi sạch sẽ, bụng vét sạch, nhét vào nấm cùng gia vị thực vật mà Chi Chi tìm tới, dùng gỗ xiên lại, nướng trên đống lửa.
Loại kỹ xảo dã ngoại sinh tồn này như cơm bữa đối với nàng, nhắm mắt lại cũng có thể làm rất khá. Ngửi thấy mùi thơm, Mặc Liên cùng Chi Chi bụng đều xì xào kêu lên, ngay cả bản thân nàng đều đói bụng.
Nhìn thịt nướng đã chín tới, Hoàng Bắc Nguyệt duỗi tay với Chi Chi, Chi Chi lập tức lấy lọ gia vị từ túi nhỏ ra, ngửi mùi thấy đúng là bột tiêu!
“Ngươi quả nhiên có thứ này!” Hoàng Bắc Nguyệt cười nói.
Chi Chi như bị khích lệ, liên tiếp lấy ra mấy cái chai, nước tương, ớt cay tất cả đều có, lấy thịt nướng ra, xé một cái chân thỏ đưa cho Mặc Liên.
Hắn ngửi mùi, liền ngồm ngoàm ăn, đời này chưa từng ăn thức ăn ngon như vậy. Chỗ thịt thỏ còn lại chia cho Chi Chi cùng Tiểu Hổ, nhân tiện nói hai tên này đi sang một bên chơi.
Hoàng Bắc Nguyệt c.ắ.n một miếng thịt nướng, mùi quả nhiên rất tốt, có điều hiện tại khó nuốt trôi, bụng rất đói nhưng ăn không vô, nhìn đống lửa, mí mắt một mực nhảy khiến nàng rất bất an.
“Mặc Liên, ta mê man ba ngày, có phát sinh chuyện gì không?”.
Mặc Liên ngẩn ra, động tác c.ắ.n xé chân thỏ đột nhiên chậm lại, gương mặt tuấn tú tái nhợt lộ ra vẻ mất tự nhiên, hắn vốn là khối băng lạnh lùng, nhưng về sau không biết tại sao, cảm giác trên mặt có chút nóng.
Lúc nàng mê man, lúc nàng mê man...
Hoàng Bắc Nguyệt kinh ngạc nhìn đống lửa, không đợi được câu trả lời của hắn, thấy có chút kỳ quái, quay đầu nhìn thấy hắn mất tự nhiên, trong lòng càng khó hiểu. Nàng vốn am hiểu quan sát người khác, trên mặt người khác có động tĩnh gì cũng có thể nhìn ra tâm lý của hắn, huống chi Mặc Liên là người đơn thuần, căn bản không hiểu che giấu là gì, vừa nhìn chỉ biết hắn chột dạ!
“Mặc Liên?” Hoàng Bắc Nguyệt híp mắt, ánh mắt trong trẻo chân thực, nhìn hắn có chút khó xử.
“…Ta, ta không…” Mặc Liên thấp giọng lẩm bẩm, bộ dáng không có khí lực.
“Ngươi không có gì?” Hoàng Bắc Nguyệt hứng thú nhìn bộ dáng của hắn, rất muốn biết rốt cục hắn làm chuyện gì có lỗi với nàng mà chột dạ như vậy.
Phải biết rằng Mặc Liên không phải người bình thường, hắn tính cách thô bạo hung tàn, nhưng trước mặt nàng ngoan như con thỏ trắng, nàng đang hoài nghi hắn thừa dịp nàng hôn mê liền gây bất lợi cho người của nàng.
Mặc dù Mặc Liên là người của Điện Quang Diệu, nhưng hơn rất nhiều người, nàng cũng nguyện ý tin tưởng loại người đơn thuần này. Nhưng lần này Mặc Liên lại phá lệ không tự nhiên, mặc kệ nàng gây áp lực lớn cỡ nào, hắn chẳng chịu nói cái gì, cuối cùng cuống lên, liền ôm chân thỏ đến góc sơn động yên lặng gặm.
Hoàng Bắc Nguyệt bất đắc dĩ nhìn bóng lưng hắn, lúc Mặc Liên không muốn nói chuyện chính là một quả cân sắt, bất luận thế nào cũng không có biện pháp làm hắn mở miệng!
Nàng không thể làm gì khác là gặp Chi Chi, nàng hôn mê vài ngày, Chi Chi vẫn theo Mặc Liên cùng một chỗ. Nhưng Chi Chi rất mờ mịt, chớp mắt tỏ vẻ khó hiểu.
“Yểm, ta hôn mê vài ngày, đã xảy ra chuyện gì?” Rơi vào đường cùng, Hoàng Bắc Nguyệt liền đi hỏi Yểm trong hắc thủy cấm lao.
“Ta không biết!” - Yểm dĩ nhiên trả lời một câu mất hứng, nhưng giọng điệu nghiến răng nghiến lợi như Mặc Liên thiếu nợ hắn vài trăm triệu kim tệ vậy, phỏng chừng hắn đang nhìn chằm chằm bóng lưng Mặc Liên như hổ rình mồi!
Hoàng Bắc Nguyệt ngẩn ra, lập tức có chút giận dữ: “Ngươi giật gió lớn gì thế? Rốt cục sao lại thế này?”
Yểm rầm rì nói: “Có thể thế nào? Còn có thể thế nào? Cứ như vậy thôi!”
Hoàng Bắc Nguyệt vẻ mặt khó hiểu, “Cứ như vậy là thế nào? Sao nói chuyện với ngươi lại tốn sức thế nhỉ!”
“Tốn sức thì ngươi tìm Mặc Liên đi! Hắn không tốn sức!” Yểm hừ một tiếng, đi vào chỗ sâu nhất trong hắc thủy cấm lao.
“Ngươi cũng thật ngạo kiều?” Hoàng Bắc Nguyệt nhíu mi cười rộ lên, “Ta nói này Yểm, bộ dáng này của ngươi chẳng lẽ đang ghen tị?”
Yểm bay từ hắc thủy cấm lao vòng vèo ra, hấp tấp nói: “Ghen? Hoàng Bắc Nguyệt, ngươi đang làm trò cười sao? Bổn đại gia dựa vào cái gì ghen?”
“Vậy ngươi mất tự nhiên là cớ sao?” Hoàng Bắc Nguyệt cũng không vui, nói hồi lâu mà Yểm không chịu nói chuyện nàng muốn nghe!
“Hừ… .” Yểm trầm thấp hừ lạnh, khẩu khí không vui, “Ngươi không phát hiện ra vài ngày hôn mê, trên người đều sạch sẽ sao?”
Hoàng Bắc Nguyệt ngơ ngẩn, hồi lâu mới hồi phục lại tinh thần, ý nghĩ rất nhanh hiểu rõ ràng, nhìn về bóng lưng Mặc Liên. Lúc nàng bất tỉnh, cả người toàn m.á.u cùng nước bùn, vết thương cũng xử lý đơn giản, ở trong phòng giam của Thành Tu La rất chật vật, nhưng khi tỉnh dậy, quả thật người nhẹ nhàng khoan khoái. Hơn nữa, y phục trên người cũng đã được thay đổi…
Y phục màu đỏ của thiếu nữ, không biết Mặc Liên tìm được ở đâu mà rất đẹp, hoa văn trên quần áo giống hoa văn trên áo bào đen của Mặc Liên, phong cách cổ xưa phức tạp. Mặc dù thân phận sát thủ quen lãnh khốc vô tình, nhưng nghĩ đến lúc bản thân hôn mê, bị một người thiếu niên quan tâm cẩn thận như vậy, tâm lý có chút cảm giác khác thường. Không phải nàng ngượng ngùng, chuyện này đổi thành người khác, cảm xúc của nàng sẽ không phức tạp như vậy, nhưng Mặc Liên lại khác.
Yểm kỳ quái nói: “Hai tròng mắt không nhìn thấy, tay khẳng định sẽ sờ loạn….”
“Câm miệng!” Hoàng Bắc Nguyệt có cảm giác lúng túng, “Đồng bạn bị thương, tỉ mỉ quan tâm là chuyện đương nhiên, có gì lạ đâu?”
“Ngươi là nữ t.ử, từ xưa đến nay nam nữ thụ thụ bất thân, con cái nên trong sạch tinh khiết, không có lấy chồng trước….” Yểm bất mãn nói.
“Nực cười!” Hoàng Bắc Nguyệt châm chọc cắt ngang lời hắn, “Thứ này ta không quan tâm, ta chỉ biết hắn không giúp ta rửa sạch thân thể, vết thương sẽ chuyển biến xấu, nguy hiểm tới tánh mạng của ta, ta rất cảm kích hắn!”
Yểm á khẩu không trả lời được, trước kia chỉ biết nha đầu này tư tưởng khác người, thế tục đạo đức trói buộc chẳng là cái thá gì với nàng, hoàn toàn không bận tâm! Nói không được nàng, Yểm liền hờn dỗi đi vào chỗ sâu trong hắc thủy cấm lao, Hoàng Bắc Nguyệt cũng không muốn ngăn hắn. Hai người không ý thức được loại xấu hổ kia, cục diện cùng bầu không khí này dường như không thích hợp giữa bọn họ.
Hoàng Bắc Nguyệt thấp giọng khụ một tiếng, đi về phía Mặc Liên đang ngồi quay lưng lại.
Nhận thấy nàng tới gần, Mặc Liên kinh hoảng muốn chạy, Hoàng Bắc Nguyệt đè lại bờ vai của hắn, ngồi xuống bên cạnh.
“Cám ơn ngươi!” Hoàng Bắc Nguyệt cười nói: “Quần áo rất đẹp.”
Mặc Liên ngẩn ra, ngẩng đầu không biết làm sao, cân nhắc thật lâu mới hiểu được, mặt tái nhợt thoáng cái đỏ lên.
“Ta không thấy…”
“Ta biết.” Hoàng Bắc Nguyệt trấn an vỗ vỗ bờ vai của hắn, hắn vốn không nhìn thấy, khiến hắn kinh hoảng như vậy, nàng ngượng ngùng đứng lên. Đồng thời cũng hiểu Mặc Liên là người đơn thuần, tâm tư dĩ nhiên nhẵn nhụi, sợ nàng biết sẽ không cao hứng, nên muốn gạt nàng. Tuy nhiên hắn không thường gạt người, nên có trăm ngàn chỗ hở.
Trên người y phục của nàng được thay đổi, toàn thân sạch sẽ, vết thương băng bó cẩn thận, suy nghĩ một chút có thể hiểu được mọi chuyện. Mà Mặc Liên chỉ muốn có thể lừa gạt Chi Chi thì tốt rồi.
“Bạn bè lúc đó giúp nhau là chuyện thường tình, đổi lại ngươi bị thương, ta cũng sẽ quan tâm ngươi như vậy.” Hoàng Bắc Nguyệt nói ôn hòa, tận lực không muốn làm hắn sợ hãi lo lắng.
Rời khỏi đống lửa, gió đêm thổi lạnh, Mặc Liên trên người quần áo đơn bạc, lạnh run lên, song nghe thấy lời của nàng, liền không cảm thấy lạnh nữa.