Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 314 Tuyệt Sát Thiên Hạ

Trong đêm khuya, thành Huy Kinh bề ngoài có vẻ bình tĩnh, nhưng kì thực bên trong sóng ngầm mãnh liệt, một đội binh lính tuần tra từ trên đường cái đi qua, đèn lung lay trong gió chiếu sáng từng bính lính toàn thân võ trang, bóng dáng lạnh như băng.

Chỗ tối ẩn núp không ít ám vệ, chỉ cần có người hành động thiếu suy nghĩ, lập tức sẽ bị bắt lại!

Hoàng Bắc Nguyệt thừa lúc Băng Linh Huyễn Điểu bay qua Thành Huy Kinh, nhìn thoáng qua tình huống phía dưới, liền bay nhanh tới doanh trại lính đ.á.n.h thuê bên ngoài.

Trước đây cho dù đêm khuya cũng rất náo nhiệt, những hội lính đ.á.n.h thuê nâng cốc vui mừng, ăn uống đến bình minh cũng không phải chuyện kì quái gì, nhưng tối nay lại an tĩnh đến quỷ dị.

Ven đường chỉ có cây đuốc lặng lẽ cháy, không dám phát ra tí xíu tiếng động, tựa hồ cũng sợ kinh động không gian yên tĩnh.

Một số doanh trại của tiểu đoàn lính đ.á.n.h thuê ở bên bờ, nàng lặng yên không một tiếng động trở về cũng không làm kinh động bất luận kẻ nào, bên ngoài doanh trại theo thường lệ có hai người bắt tay, tinh thần chấn hưng, khá hơn nhiều so với mấy tiểu đoàn lính đ.á.n.h thuê bên ngoài.

Hai kẻ bắt tay nhìn thấy có người tới gần, liền cảnh giác cầm v.ũ k.h.í.

“Là ta.” Hoàng Bắc Nguyệt đi nhanh tới phía ánh lửa, khuôn mặt tinh xảo nhưng có chút tái nhợt lập tức lộ ra dưới ánh đuốc.

Hai người kia sửng sốt, lập tức vui mừng khôn xiết: “Vương, ngài rốt cuộc đã về rồi!”

Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu, làm một cái ‘xuỵt’ thủ thế, ý bảo bọn họ an tĩnh một chút, không nên kinh động các đoàn lính đ.á.n.h thuê khác.

Hai người kia lập tức ôm lấy nàng đi vào, một người khác chạy vào nơi đóng quân đi thông tri Cát Khắc cùng A Tát Lôi. Sau một lát, A Tát Lôi liền như gió lốc chạy về, nhìn thấy Hoàng Bắc Nguyệt, con mắt quả thực muốn đỏ, giống như nhìn thấy thần tiên từ trời giáng xuống, hơi kém không quỳ xuống.

“Vương!” A Tát Lôi c.ắ.n răng hô một tiếng, “Ngài có thể trở lại!”

Nhìn thấy bộ dáng của hắn, Hoàng Bắc Nguyệt liền hiểu có chút bất thường, A Tát Lôi tính tình hấp tấp, sao có thể vài ngày không phát hiện nàng thì hai con mắt đỏ được, ý thức được đúng là phát sinh chuyện đại sự, Hoàng Bắc Nguyệt cũng không hỏi, mím môi, đi tới lều vải mà A Tát Lôi vừa bước ra.

“Vương” A Tát Lôi theo sau “Ngài vừa trở về, hay là nghỉ ngơi trước đi.”

“Có chuyện gì dám gạt ta?” Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng nói, phía sau vài người cũng biết tính tình của nàng, bởi vậy không ai dám ngăn trở.

Trong lều vải chậu than sáng sủa, vừa đi vào thấy bên trong trầm mặc hào khí, còn có vị t.h.u.ố.c nồng đậm! Hoàng Bắc Nguyệt bước vào, đụng phải A Lệ Nhã đang vội vã quýnh quáng đi ra, tiểu nha đầu này cầm trong tay chiếc khăn đầy m.á.u, cố gắng giấu trong tay áo, vẻ mặt sợ hãi nói: “Vương, ngài đã về rồi.”

“Sao lại thế này?” Hoàng Bắc Nguyệt lạnh giọng hỏi, người khác có dũng khí lừa gạt nàng, nàng biết A Lệ Nhã nhất định sẽ không làm vậy!

A Lệ Nhã mắt hồng hồng, nhìn thoáng qua A Tát Lôi, thấy A Tát Lôi không ngăn cản, liền khóc nức nở nói: “Cát Khắc đại ca”

Không đợi nàng nói xong, Hoàng Bắc Nguyệt vượt qua A Lệ Nhã, so với nghe người khác nói, nàng càng muốn tự mình nhìn!

Đi qua bình phong bằng gỗ, liền nhìn thấy trên giường có nam nhân nằm thở yếu ớt, hiển nhiên vừa rồi A Lệ Nhã rửa sạch vết thương, cho nên giờ phút này Cát Khắc quần áo mở rộng, trên l.ồ.ng n.g.ự.c một lỗ thủng thật lớn, m.á.u chảy không ngừng! Nhưng càng k.h.ủ.n.g b.ố hơn là vết thương bên phải bả vai Cát Khắc, đúng là trống rỗng, một cánh tay bị c.h.é.m xuống!

Một cơn lửa giận xen lẫn đau lòng xông tới, nàng không hỏi bất luận kẻ nào là chuyện gì xảy ra, bước qua tẩm ướt khăn, lau chùi m.á.u bên cạnh vết thương, vết thương này không phải vừa tạo thành, ít nhất đã một ngày, còn đang chảy ra chút m.á.u, k.h.ủ.n.g b.ố chính là m.á.u chảy ra mang theo màu tím quỷ dị! Vết thương có chút thối rữa .

A Lệ Nhã ở sau lưng nàng khóc lóc nói: “ Đã nhiều lần bôi t.h.u.ố.c, nhưng vết thương không cải thiện được, đây đều là những loại t.h.u.ố.c tốt nhất.”

“Sợ rằng có độc tố ở trong cơ thể.” Máu màu tím tuyệt đối bất bình thường! Có điều nàng thấy đủ loại độc d.ư.ợ.c, nhưng chưa từng gặp loại màu tím quỷ dị này. Năm đó Độc Cô Dược Thánh cho nàng ‘Bách luyện Kinh’ ghi lại đủ loại đan d.ư.ợ.c cùng độc d.ư.ợ.c, không có đề cập qua loại độc tố này.

Hoàng Bắc Nguyệt vừa nghĩ, một bên lấy ra t.h.u.ố.c chữa thương, đây là t.h.u.ố.c năm đó Linh tôn giúp nàng luyện chế, rất hữu dụng.

Nhét vài viên đan d.ư.ợ.c vào miệng Cát Khắc, sau đó đem một phần đan d.ư.ợ.c nghiền thành bụi phấn, đắp vào vết thương của Cát Khắc.

“A…” lúc t.h.u.ố.c bột chiếu vào vết thương, Cát Khắc trong hôn mê lập tức cong thân lại, thống khổ kêu một tiếng.

“Kiên nhẫn một chút!” Hoàng Bắc Nguyệt thấp giọng nói.

Nghe được giọng nói của nàng, Cát Khắc mơ mơ màng màng mở to mắt, bởi vì nóng rần mà sưng đỏ mắt nhìn nàng, có vài tia sáng hắt ra, “Vương, vương?”

“Là ai đả thương thành như vậy?” Hoàng Bắc Nguyệt ngưng mi hỏi, Cát Khắc thực lực cũng không yếu, không lâu trước hấp thụ thú hạch Bách Mục Hàn Thiềm, thực lực của hắn hẳn là rất tiến bộ, mặc dù nàng không biết đạt trình độ gì, nhưng không khó tưởng tượng, một thú hạch của con thần thú cấp sáu, tuyệt đối sẽ mang đến cho hắn hiệu quả không nhỏ. Có thể đả thương Cát Khắc như vậy, cũng tuyệt đối không đơn giản!

Xác định Già Dạ Vương của bọn họ đã trở về, Cát Khắc lộ ra một chút yên tâm tươi cười, nhắm nửa con mắt nói: “Đúng là, là…”

“Là người của Thành Tu La!” A Tát Lôi ở sau bổ sung nói, “Ta cùng Cát Khắc đại ca đi ra, gặp người của Thành Tu La, ta tốc độ nhanh, tránh được một kiếp, nhưng Cát Khắc đại ca… rất đáng hận!”

Nghe được đúng là người của Thành Tu La, Hoàng Bắc Nguyệt cũng không cảm thấy ngoài ý muốn, có bản lĩnh đả thương Cát Khắc thành như vậy, không phải Điện Quang Diệu, chính là người của Thành Tu La.

Cát Khắc nhìn A Tát Lôi liếc mắt một cái, liền gật đầu, nói: “Rất mạnh ”

“Ta hiểu.” Hoàng Bắc Nguyệt ý bảo hắn không cần nhiều lời, giúp hắn xử lý tốt miệng vết thương, t.h.u.ố.c của nàng mặc dù tốt, nhưng không có biện pháp bài trừ độc tố quỷ dị màu tím, chỉ có thể tạm thời áp chế một chút độc tính lan tràn, muốn giải độc, phải tìm biện pháp khác.

Xử lý xong vết thương của Cát Khắc, Hoàng Bắc Nguyệt đứng lên, vết thương trên bụng kịch liệt đau đớn một chút, nàng cong thắt lưng, nhăn mi lại.

“Vương không sao chớ?” A Tát Lôi lập tức hỏi.

Hoàng Bắc Nguyệt lắc đầu, mang bọn họ đi, vừa đi vừa thấp giọng nói: “người đả thương Cát Khắc là ai, độc này phải từ thân thể người hại mới có biện pháp hóa giải.”

“Chuyện này…” A Tát Lôi do dự.

“Lề mề, chậm chạp! Ngươi muốn nhìn Cát Khắc trúng độc c.h.ế.t sao?” Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng nói, nàng mang những người này ra, sao có thể trơ mắt nhìn bọn họ bị thương mà mặc kệ chứ.

A Tát Lôi đỏ mặt lên, nói : “Là, là Phong Liên Dực”

Hoàng Bắc Nguyệt hít sâu một hơi, vết thương đau không dứt, nàng thấp giọng cười: “Dĩ nhiên là hắn ”

“Vương, có lẽ có hiểu lầm gì đó, ngươi không nên kích động, thương thế của ngươi”

“Thương nhỏ mà thôi.” Sắc mặt trắng bệch đáng sợ, Hoàng Bắc Nguyệt vô tình nói, “Độc của Cát Khắc, ta sẽ nghĩ biện pháp, các ngươi không được hành động thiếu suy nghĩ, đặc biệt không nên đi chọc người của Thành Tu La!”

Tát Lôi gật đầu, nói: “Cái này chúng ta rõ ràng, vương, hai ngày này thế cục nước Bắc Diệu  rung chuyển, rất khác lúc trước.”

“Ừ, lát ta sẽ đi hỏi A Lệ Nhã, các ngươi cần làm gì thì làm đi.” Hoàng Bắc Nguyệt vịn tay A Lệ Nhã, đi vào lều vải chính mình.

“Vương?” Cảm giác bước chân Hoàng Bắc Nguyệt hơi run rẩy, A Lệ Nhã lo lắng hỏi.