Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 315 Tuyệt Sát Thiên Hạ

“Không có việc gì .” Hoàng Bắc Nguyệt lắc đầu, xoa xoa mồ hôi lạnh trên trán, hỏi: “Gần đây nước Bắc Diệu  đã xảy ra chuyện gì?”

A Lệ Nhã bề bộn nói: “Từ ngày thứ hai người đi, Quyền vương liền liên hợp quân đội biên cương khởi binh, không biết quân đội tiến vào Thành Huy Kinh lúc nào, dĩ nhiên ào ào xông lên, hơn nữa trong đó cũng không thiếu lính đ.á.n.h thuê hỗ trợ!”

“Quân đội vây quanh phủ Tề vương  và phủ đệ của một số đại thần ủng hộ Tề vương, bức bách Tề vương đầu hàng, nhưng rất kỳ quái, lúc mấu chốt toàn bộ binh lính của Quyền vương đột nhiên phản chiến, bắt quyền Vương cùng vây cánh của hắn vào địa lao, mà ngay cả Thập nhất hoàng t.ử cùng Nhã hoàng hậu cũng bị giam lỏng ở trong cung.”

Hoàng Bắc Nguyệt híp mắt, thản nhiên nghe, binh lính Quyền vương phản chiến, nghe đến đó liền biết là thủ đoạn của Thành Tu La, thú Chức Mộng có thể khống chế người, làm cho quân đội phản chiến chỉ là một việc nhỏ.

“Sau khi Phong Liên Dực xuất hiện sao?” Nàng trấn định hỏi.

“Xuất hiện.” A Lệ Nhã gật đầu, nhưng vẻ mặt nhưng lại càng thêm ngưng trọng, hốc mắt đột nhiên đỏ ửng, nước mắt trong suốt tuôn ra, “Cát Khắc đại ca cùng ca ca đi phủ Tề vương , lúc trở về Cát Khắc đại ca liền….”

“Bọn họ nhìn thấy hắn?”

“Không biết.” A Lệ Nhã lắc đầu, sau khi trở về Cát Khắc không chịu mở miệng, ca ca cũng không muốn nhiều lời, tựa có cái gì khó nói.

Hoàng Bắc Nguyệt mím môi, không nói gì, mặt mày lãnh đạm có chút nhợt nhạt u buồn.

“A Lệ Nhã, ta nghĩ nghỉ ngơi một chút, ngươi cũng đi ngủ đi, khuya rồi.”

“Vương, ngươi đừng quá lo lắng, cho dù Tề vương cùng Thành Tu La có quan hệ, chúng ta cũng có thể không dính dáng, mặc dù có giao tình cùng Tề vương, nhưng nếu hắn thật sự là người của Thành Tu La, chúng ta cùng hắn chính là nước giếng không phạm nước sông.”

A Lệ Nhã nói đều là sự thật, bọn họ đời đời không dính dáng đến Thành Tu La, hiện tại cũng không cần phải dính dáng, làm cho người thống hận.

Già Dạ Vương của bọn họ quang minh chính đại, tương lai ở Trên Đại lục Tạp Nhĩ Tháp nhất định là một viên minh châu ch.ói mắt, tuyệt đối sẽ không bị Thành Tu La đen tối làm bẩn.

Suy nghĩ của A Lệ Nhã hoàn toàn là vì Hoàng Bắc Nguyệt, bởi vì nàng không biết Già Dạ Vương nhà mình cùng Tề vương giao tình sâu đậm, chỉ biết bọn họ quen biết thôi, nghe A Tát Lôi nói qua, Tề vương tựa hồ có ý tứ đối với vương của bọn họ.

Nhưng vương tựa hồ không có ý gì với Tề vương, ngược lại quan hệ không tồi với thiếu gia Lạc Lạc của Gia tộc Bố Cát Nhĩ, cho nên A Lệ Nhã liền lớn mật nói.

Hoàng Bắc Nguyệt nghe xong, trên mặt hơi hoảng hốt, tuy nhiên rất nhanh biến mất, cười gật đầu nói: “Đúng vậy.”

“Vương nghỉ ngơi cho tốt, muội ra ngoài đây” A Lệ Nhã nhìn thấy nàng cười, liền yên tâm rất nhiều, xoay người đi ra ngoài.

Doanh trướng thoáng cái an tĩnh lại, Hoàng Bắc Nguyệt nằm xuống giường, không suy nghĩ gì nữa, nhắm mắt lại ngủ. Mơ mơ màng màng một giấc mộng, mơ thấy năm năm trước ở Thành Lâm Hoài, nàng khống chế Băng Linh Huyễn Điểu bay trên không, bầu trời đêm tịch liêu trống trải, gió thổi y phục bay phất phới, sợi tóc màu đỏ như lửa cũng bay múa trong gió.

Nàng thổi ngọc tiêu, tiếng tiêu êm ái kỳ ảo giữa đêm khuya âm vang khắp trời, đột nhiên trong gió đêm có tiếng đàn tranh, hai âm thanh hòa hợp, quấn quýt triền miên. Một khúc cầm tiêu hợp tấu, bất giác đưa đẩy hai người vào cùng một chỗ. Tiếng đàn dần dần yếu, tiếng tiêu cũng đình chỉ, Băng Linh Huyễn Điểu bay qua hạt nhân phủ trên không, nàng cúi đầu, nhìn thấy phủ đệ tối tăm tĩnh lặng, một thiếu niên yêu nghiệt mặc y phục trắng đẩy cửa đi tới, áo trắng thuần khiết dưới dưới ánh trăng tựa như tuyết trắng ngưng tụ thành, ánh lên vẻ hoa lệ lóng lánh xinh đẹp.

Nàng ngây người nhìn, mặc dù đã nhìn qua vô số tiểu mỹ nhân, nhưng chưa bao giờ thấy người tuyệt sắc khuynh thành như vậy, ảm đạm cười, cả thế giới như điên đảo trước mắt.

Nàng nhếch khóe miệng, chuẩn bị cười một cái với hắn, nhưng bỗng nhiên nghe giọng nói lạnh như băng của thiếu niên kia: “Ngươi là người phương nào?”  vẻ lạnh lùng tựa như làm đau cả khớp xương.

Nụ cười Hoàng Bắc Nguyệt chưa hình thành liền chậm rãi tiêu tán, khóe môi nhếch lên tia lãnh khốc: “Ta là ai có quan hệ gì với ngươi?”.

Sau khi nói xong, nàng mỉa mai hừ lạnh một tiếng, khống chế Băng Linh Huyễn Điểu xoay người bay tít vào màn đêm.

“Ngươi chờ đã…” thiếu niên Phong Liên Dực sốt ruột kêu lên phía sau.

Bắc Nguyệt đưa lưng về phía hắn, cao ngạo nói: “Chờ? Ta chưa bao giờ phải theo ý người, có bản lĩnh thì ngươi đuổi theo đi!”

Bên môi nụ cười lạnh lẽo còn chưa tan, càng lúc càng xa, nàng đột nhiên cảm thấy trong lòng như thiếu cái gì đó, cảm giác trống rỗng rất khó chịu.

Đây là…giấc mộng. . . Chỉ có trong mộng mới khác hiện thực như vậy.

“Vương! Vương!” Mơ mơ màng màng, bên người có người nhẹ nhàng chụp tay nàng, giọng nói lo lắng gọi nàng.

“Ừ… .” Uể oải lên tiếng, Hoàng Bắc Nguyệt chậm rãi mở to mắt, nàng chưa từng ngủ sâu như vậy, tự mình cũng thấy khó tin. Mí mắt rất nặng, đầu cũng hỗn loạn , toàn thân một không có khí lực, như rã rời cả người.

A Lệ Nhã vừa gọi nàng vừa giơ đèn l.ồ.ng lên, chiếu vào mặt Hoàng Bắc Nguyệt hô nhỏ một tiếng: “Vương, người lên cơn sốt phải không?”

Sốt? Đại khái có chút nóng, nàng nhiều năm không bị bệnh, chẳng nghĩ lúc này lại đột nhiên bị bệnh. Dùng linh d.ư.ợ.c tốt nhất mà vẫn bị sốt, xem ra vết thương không thể lạc quan.

Hoàng Bắc Nguyệt đỡ tay A Lệ Nhã ngồi xuống, nghiêng tai nghe bên ngoài hình như có tiếng ồn ào và tiếng bước chân quanh quẩn, liền hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì?”

Vừa cất tiếng, liền thấy giọng khàn khàn khô khốc như tiếng cối đá xay bột. A Lệ Nhã vội vàng rót một chén trà ấm cho nàng uống, nước trà dễ chịu làm cổ họng thư thái hơn.

“Vương, chúng ta muốn nhanh ch.óng rời khỏi đây, nghe nói tân vương của Thành Tu La vừa đăng cơ đã giận giữ khi thấy lần trước liên minh đ.á.n.h thuê xông vào Thành Tu La. Hắn đã hạ lệnh g.i.ế.c sạch toàn bộ liên minh lính đ.á.n.h thuê!”

Mặc dù A Lệ Nhã rất lo lắng, nhưng giọng nói rất bằng phẳng nhu hòa, nhìn thấy Già Dạ Vương luôn luôn cường đại lại bị sốt, gương mặt hơi ửng hồng, đột nhiên ngẫm nghĩ Vương của bọn họ kỳ thực là nữ hài t.ử, sinh bệnh cũng sẽ suy yếu. Bọn họ vẫn sùng bái nàng như thần thánh, xảy ra chuyện gì đều nghĩ còn có Già Dạ Vương, kỳ thật không ai suy nghĩ qua cảm giác của nàng.

G.i.ế.c sạch!

Tay Hoàng Bắc Nguyệt đang nắm chén trà khẽ run lên, mặc kệ thân thể khó chịu, lập tức xuống giường nói: “Việc này không nên chậm trễ, ngươi thông tri bọn họ, không cần thu thập gì hết, lập tức đi! Đi ngang qua đám lính đ.á.n.h thuê khác cũng thuận tiện thông báo một tiếng!”

Lúc này là đại hội liên minh lính đ.á.n.h thuê, những đoàn lính có thực lực trên đại lục Tạp Nhĩ Tháp đều tụ tập ở đây, Thành Tu La lúc này hạ lệnh g.i.ế.c sạch, vừa vặn có thể một lưới bắt hết! Diệt trừ những đoàn lính đ.á.n.h thuê có thực lực, sau này ở Trên Đại lục Tạp Nhĩ Tháp, Thành Tu La cùng Điện Quang Diệu hoành hành ngang ngược, làm sao còn ngày bình yên?

Nghe mệnh lệnh của nàng, A Lệ Nhã lập tức gật đầu đi ra ngoài thông tri.

Hoàng Bắc Nguyệt cởi áo khoác ngoài, lấy băng gạc quấn quanh bụng, bọc c.h.ặ.t vết thương lại, bọc đến mức nếu như động thủ cũng sẽ không làm vết thương hở ra! Làm tốt hết thảy, nàng mới đeo mặt nạ quỷ đi ra lều vải, vừa ra ngoài thấy ánh lửa sáng ngời, tiếng huyên náo ồn ào phá vỡ màn đêm yên tĩnh.

Các đoàn lính đ.á.n.h thuê vừa nghe tin thành Tu La hạ lệnh g.i.ế.c sạch liền dũng mãnh tiến ra, một số đoàn lính đ.á.n.h thuê lớn hô hào mọi người cùng nhau liên hợp lại chống đỡ, tiếng người ồn ào khắp doanh trại đoàn lính đ.á.n.h thuê.

Chương 315 Tuyệt Sát Thiên Hạ - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia