Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 316 Tuyệt Sát Thiên Hạ

Thượng quan Vô Vân - thủ lĩnh Đoàn lính đ.á.n.h thuê Phệ Diễm đứng đầu Đại lục nhìn thấy Hoàng Bắc Nguyệt liền tách khỏi đám người, vội vã đi tới. Lúc trốn khỏi Thành Tu La, mặc dù bọn họ đã quên thân phận của Hoàng Bắc Nguyệt, nhưng vẫn nhớ kỹ người này chẳng những là luyện d.ư.ợ.c sư cao cấp mà còn là một cao thủ tuyệt thế! Hiện tại bọn họ rất muốn cao thủ hỗ trợ.

“Nguyệt Dạ các hạ!”

Thượng quan Vô Vân nói chuyện khá tôn kính với Hoàng Bắc Nguyệt, ở quốc gia nào thì luyện d.ư.ợ.c sư cũng rất có địa vị, vì vậy thủ lĩnh của đoàn lính đ.á.n.h thuê đệ nhất đại lục này rất muốn mượn sức vị cường giả này.

Hoàng Bắc Nguyệt khẽ gật đầu với hắn, xem như lễ phép hàn huyên. Đối với vẻ lãnh đạm của nàng, Thượng quan Vô Vân cũng không tức giận, ngược lại rất khách khí nói: “Các hạ có thể dành chút thời gian nói chuyện chứ?”

Thượng quan Vô Vân ở trên Đại lục Tạp Nhĩ Tháp cũng là nhân vật có địa vị, gặp chuyện đại sự xảy ra cũng không loạn, vẻ mặt trấn định, lần trước ở Thành Tu La rất nhiều đoàn lính đ.á.n.h thuê được hắn trợ giúp, cho nên lần này họ cũng lấy hắn làm chủ, sai đâu đ.á.n.h đó.

Nhìn hắn vẻ mặt nghiêm túc, Hoàng Bắc Nguyệt liền gật đầu, xoay người đi tới nơi vắng vẻ nói : “Thượng quan các hạ mời nói đi.”

Thượng quan Vô Vân lấy nguyên khí dò xét một chút chung quanh thấy không có ai nghe lén mới nghiêm túc nói: “Nghe nói Tề vương cấu kết cùng Thành Tu La, chuyện này không biết Nguyệt Dạ các hạ có nghe nói hay không?”

Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu, Quyền vương phái binh vây quanh phủ Tề vương , quân đội lại đồng loạt phản chiến, chuyện này không lý nào có người tin. Quân đội vây quanh phủ Tề vương  đều là thân tín của Quyền vương, làm sao có thể toàn bộ phản chiến? Trừ bỏ bị điều khiển thì không còn khả năng nào khác. Mà trên đời tuyên truyền rộng rãi rằng chỉ có thú Chức Mộng của Thành Tu La mới có thể điều khiển ý chí. Ở nơi đầu sóng ngọn gió này, việc Tề vương cùng Thành Tu La có quan hệ khiến lòng người hoang mang.

“Nếu chuyện này là thật thì quá thất vọng, người như Tề vương không nên dính dáng với Thành Tu La”. Thượng quan Vô Vân cảm thán một câu.

Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên nói: “Người đều có chí, Thượng quan các hạ không nên lưu tâm, hiện tại việc đáng cân nhắc là làm thế nào rời khỏi nơi này.”

“Không sai, chỉ là… .” Thượng quan Vô Vân do dự một chút, nói: “Các hạ đã biết lần trước ở Thành Tu La, các đoàn lính đ.á.n.h thuê lớn đều tổn thất t.h.ả.m trọng, lúc này Thành Tu La hạ lệnh g.i.ế.c sạch, muốn an toàn rời đi, sợ rằng…”

Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu nhìn thoáng qua đám lính đ.á.n.h thuê đang nhao nhao ồn ào đằng kia, nhiều người như vậy thì đi tới chỗ nào cũng là mục tiêu di động lớn.

Năng lực của nàng hiện tại không thể so với trước, cho dù muốn hỗ trợ cũng không đủ sức. Thượng quan Vô Vân muốn mượn năng lực của nàng, nhưng nàng làm sao giúp được.

“Thượng quan các hạ, không phải ta nói lời không may, tân vương của Thành Tu La đăng cơ, thực lực không biết mạnh đến mức nào, nhiều đoàn lính đ.á.n.h thuê muốn liên thủ chống lại, chỉ sợ không phải là đối thủ.”

Thượng quan Vô Vân hiển nhiên cũng nghĩ đến vấn đề này, không khỏi bất đắc dĩ nói: “Vậy nên làm thế nào đây?”

“Phân tán rời đi, ai đi đường nấy, Thành Tu La tạm thời không có nhiều nhân thủ đi tiêu diệt từng bộ phận, nhóm nào xui xẻo c.h.ế.t thì cũng còn hơn tất cả bị g.i.ế.c.” Hoàng Bắc Nguyệt bình thản nói, như chẳng hề có chút cảm tình nào.

Thượng quan Vô Vân ngẩn ra, nhìn người đeo mặt nạ quỷ mà lạnh rùng mình, nhưng không phủ nhận vị Nguyệt Dạ này nói rất có lý! C.h.ế.t vài nhóm còn hơn là c.h.ế.t toàn bộ!

Vị Nguyệt Dạ này dự định như vậy cũng không thể nói lãnh huyết vô tình, trên đại lục này, có thể sinh tồn không chỉ là cường giả, còn phải có chút may mắn mới được. Trong lòng hắn cũng muốn nói vậy nhưng không có khí phách nói ra, điều này khiên hắn bội phục người đeo mặt nạ quỷ này, tâm trí quả nhiên không phải người thường!

Nhìn Thượng quan Vô Vân không nói gì, Hoàng Bắc Nguyệt liền gật đầu một cái, xoay người rời đi. Nàng đã nói đến mức này, Thượng quan Vô Vân muốn sống hay muốn mọi người cùng nhau c.h.ế.t tùy vào lựa chọn của hắn.

“Nguyệt Dạ các hạ…” Thượng quan Vô Vân tựa hồ còn muốn nói thêm gì đó nhưng Hoàng Bắc Nguyệt khoát khoát tay nói: “Các chuyện khác ta không giúp được, xin lỗi !”

Thượng quan Vô Vân bất đắc dĩ thở dài, cũng đúng thôi, luyện d.ư.ợ.c sư vất vả tu luyện tới cấp bậc này, có mấy ai sẽ nguyện ý tình nguyện chôn vùi tánh mạng đi trợ giúp một đám người không quen biết? Nghe theo lời Nguyệt Dạ sẽ không sai.

“Vương, xảy ra chuyện gì thế?” Nhìn thấy Hoàng Bắc Nguyệt đi tới, đám người A Tát Lôi liền vây lại hỏi.

“Không có gì, mọi người còn có tước tia thảo chứ?” Hoàng Bắc Nguyệt thấp giọng hỏi.

Tước tia thảo là pháp bảo trọng yếu của bộ lạc Hách Na Lạp khi sinh sống trong Rừng rậm Phù Quang, loại mùi này khiến phù quang chán ghét mà tránh lui, rất nhiều linh thú cũng ghét cái mùi này. Thành Tu La mặc dù có ma thú, nhưng không phải toàn bộ là ma thú, cũng có một phần linh thú lợi hại, bọn họ phái người đi ra truy chắc chắn sẽ mang theo linh thú. Chỉ cần linh thú không thích mùi này sẽ cách xa bọn họ một chút.

Tước tia thảo mang ra không nhiều lắm, nếu không có thể chia cho các đám lính đ.á.n.h thuê một phần, mặc dù không thể đảm bảo cho họ an toàn, nhưng có thể giảm bớt một phần thương vong. Có điều lần này, nàng thật sự lực bất tòng tâm.

Nhóm người của bộ tộc Hách Na Lạp tự mình chuẩn bị Tước tia thảo, những thiếu niên này lớn lên trong bộ tộc luôn mang theo bên người. Bọn họ biết tác dụng của loại thảo d.ư.ợ.c này, bởi vậy rất nhanh mài mòn cành lá tước tia thảo, thoa lên người. Nhìn thấy động tác thành thạo của bọn họ, Hoàng Bắc Nguyệt an tâm, mới đi ra ngoài không lâu mà những thiếu niên này đã trưởng thành hơn rồi.

Nghiêng đầu nhìn thấy mấy cô gái mặc đồ đen che mặt vội vã đi qua, Hoàng Bắc Nguyệt trầm ngâm, đột nhiên hỏi A Tát Lôi: “Thánh Huyết Cung Thiên đại Đông Nhi, hai ngày này có động tĩnh gì sao?”

Lúc đầu Chi Chi cùng Thiên đại Đông Nhi rời đi, về sau lại chỉ có Chi Chi đi theo Mặc Liên tìm được nàng, cũng không nhắc đến Thiên đại Đông Nhi, chắc nha đầu kia không có chuyện gì.

A Tát Lôi nói : “Hai ngày này cũng không có thấy cô ta xuất hiện.”

Huynh muội A Tát Lôi không có ấn tượng tốt với Thiên đại Đông Nhi, trước đây gặp mặt cũng không thoải mái, gần đây vài ngày không thấy nữ nhân kia, bọn họ cũng thấy bất thường.

Hoàng Bắc Nguyệt tâm lý trầm xuống, có thể nói Thánh Huyết Cung có thế lực không nhỏ trong các đoàn lính đ.á.n.h thuê liên minh, thiếu cung chủ Thiên đại Đông Nhi được Quốc sư Thiên Đại Mê Ly hết sức coi trọng, thường xuyên lui tới nơi đóng quân. Hai ba ngày không thấy có chút kỳ quái.

“Vương, hôm nay Phong Liên Dực giam giữ Quyền Vương cùng vây cánh của hắn, nước Bắc Diệu  như long trời lở đất! Đáng đời Thánh Huyết Cung, hai ngày này bọn họ gần gũi qua lại với Quyền vương, nghe nói Quyền vương muốn mượn sức Quốc sư Thiên Đại Mê Ly, mượn thế lực của nước Tây Nhung áp chế Phong Liên Dực. nước Tây Nhung cũng hiểu nếu Hoàng t.ử thứ mười một đăng cơ, sẽ khống chế tốt hơn so với Phong Liên Dực, lúc này e rằng… .”

A Tát Lôi nói chuyện có chút hả hê, chứng kiến nữ nhân Thiên đại Đông Nhi kia xui xẻo, cũng có thể giúp A Lệ Nhã xả được chút giận! Nữ nhân kia quá cuồng vọng!

“Lần này không được, nước Tây Nhung muốn trở mặt với nước Bắc Diệu .” Hoàng Bắc Nguyệt thì thào nói.

“Vương, có chuyện gì không?” Nghe giọng nói ngưng trọng của nàng, A Tát Lôi liền hỏi nói.

Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu nói quyết đoán: “Các ngươi chạy ngay tới Rừng rậm Phù Quang, chờ ta ở trong đó, ta sẽ đuổi theo các ngươi sau.”

“Vương!” Vài người tất cả đồng thanh nói, “Lúc này ngài muốn đi đâu?”

Hoàng Bắc Nguyệt liếc nhìn Cát Khắc đang bị hôn mê trên cáng, nói : “Có một số việc, không thể cho các ngươi đi theo!”

“Nhưng vết thương của ngài…” A Lệ Nhã nhỏ giọng nói, lúc mới tới thấy vương đang sốt, nhất định vết thương trên người rất nghiêm trọng, sao có thể mạo hiểm đi phía sau chứ?

“Lúc ta mang các ngươi ra ngoài, đáp ứng cha mẹ các ngươi rằng sẽ bảo vệ các ngươi, ta không hy vọng bất cứ người nào gặp chuyện không may!” Hoàng Bắc Nguyệt nghiêm khắc liếc nhìn A Lệ Nhã, ngăn A Lệ Nhã tiếp tục nói. Nàng đã quyết định chuyện gì thì không ai có thể sửa đổi, đám người A Tát Lôi muốn đi theo nàng đều bị cự tuyệt, dặn dò bọn họ việc chạy trốn xong, nàng lặng lẽ ra phía sau doanh trại rời đi.

Chương 316 Tuyệt Sát Thiên Hạ - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia