Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 318 Tuyệt Sát Thiên Hạ

Vừa nói, thái giám đột nhiên bước nhanh xuống, mỗi một bước là trên người cơ thể như nở rộng, xé rách quần áo, thân thể mạnh mẽ như dã thú, hai nắm tay bốc lên lửa cháy. Hắn vung tay đ.á.n.h ra, lập tức một hố lửa to lớn ở ngay trước mặt Vũ Văn Địch. Mà Vũ Văn Địch dựa vào năng lực phản ứng của mình mà tránh ra vài bước, tuy nhiên trên người trọng thương nên sau khi tránh thoát liền ngã nhào trên đất.

“Diễm Tâm Sư ta ghét nhất kẻ không cùng ý với bệ hạ, hôm nay thu thập ngươi để những người khác coi đó làm gương!” Nhìn thấy Vũ Văn Địch bất lực, một chưởng khiến hắn sợ đến té ngã nên Diễm Tâm Sư liền cười như điên!

Vũ Văn Địch phẫn nộ đến đỏ mắt, nhìn về phía Phong Liên Dực thấy hắn vẫn giữ vẻ lạnh lùng, thậm chí không có chút biểu tình, trong lòng Vũ Văn Địch liền lạnh nhạt châm chọc cười ha hả. “Được lắm Tu La vương!”

Diễm Tâm Sư chạy nhanh tới, nắm tay lửa cháy nện xuống đầu Vũ Văn Địch, đúng lúc tưởng chừng như m.á.u thịt be bét, phơi thây tại chỗ thì đột nhiên một tiếng xé gió lạnh như băng lóe qua trước mắt. Đáy mắt màu tím lạnh lùng của Phong Liên Dực cũng ánh lên tia lạnh giá rét!

Chỉ nghe thấy Diễm Tâm Sư hét t.h.ả.m một tiếng, liền cầm nắm tay lui về phía sau, gào khóc kêu la: “Là ai? Là ai?” Một mũi tên băng nhọn hoắt xuyên qua nắm tay hắn! Mới vừa rồi còn hừng hực lửa cháy thiêu đốt, thoáng cái đã bị dập tắt, m.á.u tươi không ngừng chảy xuống. Diễm Tâm Sư phẫn nộ, vẻ mặt dữ tợn, nghiến răng nghiến lợi nhìn chung quanh. Mũi tên tốc độ quá nhanh, căn bản không thể tránh được, hơn nữa đột nhiên xuất hiện, căn bản không thể đoán được từ hướng nào phóng tới.

Chỉ có Phong Liên Dực ngước mắt lên, ánh mắt lạnh lẽo trực tiếp nhìn về phía tường cung phía trước. Sau một lát, một bóng người chậm rãi xuất hiện trên tường cung. Dưới ánh trăng là một người mặc y phục màu hồng, tóc đỏ ch.ói mắt. Bước ngược theo ánh sáng mà tới, xuất hiện trong tầm mắt là một khuôn mặt quỷ dị k.h.ủ.n.g b.ố! Ánh trăng chiếu rõ mới phát hiện đó là một mặt nạ quỷ! Hơi thở sát phạt m.á.u lạnh xung quanh người này chậm rãi tản mát ra xung quanh, như Tu La đi ra khỏi Địa ngục, mang theo mùi m.á.u tanh toàn thân. Khí tức trong trẻo nhưng lạnh lùng quỷ dị khiến ngay cả Diễm Tâm Sư - một trong mười hai Ma Thần  của Thành Tu La có cảm giác run rẩy. Nghĩ đến mũi tên vừa rồi không một tiếng động… Đáng sợ, rất đáng sợ!

“Ngươi, ngươi là ai?” Diễm Tâm Sư tiến lên, cho dù dũng mãnh không sợ nhưng cũng phải nhìn rõ đối tượng! Người nọ sát khí nặng như vậy, hắn không ngu xuẩn đến mức đi chịu c.h.ế.t. Kẻ dám can đảm một thân một mình xông vào đây, tuyệt đối không phải hạng người hời hợt!

Hắn mở miệng hỏi xong nhưng người mặt nạ quỷ lại không để ý đến hắn, chỉ chậm rãi đi tới bên cạnh Vũ Văn Địch. Vũ Văn Địch ngẩng đầu nhìn thấy nàng, nhất thời cảm giác không nói nên lời, liếc nhìn sắc mặt không chút thay đổi của Phong Liên Dực liền chua xót.

Sợ Hoàng Bắc Nguyệt chưa nắm được tình thế hiện tại mà hiểu lầm, Vũ Văn Địch thấp giọng nói: “Hắn không phải Tề vương, người đứng ở đó là Tu La vương vừa đăng cơ!”

Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu nhìn thẳng về phía Phong Liên Dực, sau mặt nạ đôi mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng không gợn sóng, thản nhiên nói: “Ngưỡng mộ Tu La vương đã lâu, tại hạ Nguyệt Dạ, đặc biệt muốn một thứ từ Tu La vương”.

Giọng nói của nàng réo rắt êm tai, mặc dù không giống âm điệu của ca cơ trời sinh uyển chuyển mềm mại đáng yêu, nhưng lại cảm giác giống như tiếng nước suối chảy trong tim, mặc dù nước suối này đúng là lạnh như băng.

“Ngươi muốn gì?” Có lẽ cảm thấy tiếng nói kia rất êm tai nên Phong Liên Dực phá lệ mở miệng, âm điệu trầm thấp bình thản, không có âm sắc nhấp nhô, toát lên khí thế sát phạt của binh khí va chạm vào nhau!

Phong Liên Dực vừa mở miệng, tất cả mọi người giật mình, Diễm Tâm Sư lại càng giật mình, ngày hôm nay hắn vừa tới, không thấy Tu La vương mở miệng nói chuyện, cái gì cũng để hắn nói. Diễm Tâm Sư là người vô cảm, lời nói cũng chưa bao giờ cân nhắc đến cảm tình con người, rất tàn nhẫn, Tu La vương cũng không hề phản đối lời của hắn. Hắn là kẻ cơ trí nhất trong mười hai Ma Thần  nên Âm Hậu mới phái hắn đến.

“Người của ta bị các ngươi đả thương, trúng một loại độc màu tím, ta muốn giải d.ư.ợ.c.” Hoàng Bắc Nguyệt trực tiếp nói thẳng vấn đề, không nghĩ khách sáo.

Phong Liên Dực mím môi môi, lạnh nhạt nói: “Là tiểu t.ử không biết sống c.h.ế.t kia.”

Nghe hắn nói xong, Hoàng Bắc Nguyệt nheo mắt lại, sau mặt nạ mặt lộ ra vẻ nguy hiểm: “Là ngươi đả thương hắn?”

Hắn không nói gì, chứng tỏ không phủ nhận. Quả nhiên, độc lợi hại như vậy, ngay cả nàng cũng không có đầu mối, người bình thường làm sao có thể có, vậy tuyệt đối bắt nguồn từ người rất lợi hại.

“Nói như vậy, thoạt nhìn ngươi sẽ không dễ dàng giao giải d.ư.ợ.c cho ta.” Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng địa cười rộ lên.

Nhận thấy mùi nguy hiểm trong miệng nàng, Phong Liên Dực không khỏi nhíu mày, nữ nhân này đủ gan dạ sáng suốt! Cũng dám khiêu chiến hắn. Cô ta muốn c.h.ế.t sao?

Trong lời nói Hoàng Bắc Nguyệt quả thật tràn đầy tính khiêu khích, những người ở đây nghe xong đều run sợ trong lòng, người này rốt cục từ đâu đến? Ở trước mặt Tu La vương mà lại có dũng khí càn rỡ như thế!

Vũ Văn Địch giãy dụa đứng lên, đến cạnh Hoàng Bắc Nguyệt thấp giọng nói: “Bắc Nguyệt quận chúa, ngươi biết rằng sau khi Tu La vương đăng cơ sẽ đoạn tuyệt tình ái, hắn đã không còn là tề vương điện hạ như trước đây, ngươi…”

“Ta biết.” Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên ngắt lời hắn, “Vũ Văn các hạ, ngươi đi trước, lát nữa nơi này không an toàn.”

“Không có việc gì, ta có thể…”

“Ngươi định kéo chân sau của ta sao?” Không đợi hắn nói xong, Hoàng Bắc Nguyệt đã vô tình ngắt lời hắn.

Vũ Văn Địch vẻ mặt rối rắm nói: “Ta, ta biết rồi”

Hắn vốn là cao thủ trẻ tuổi, rất khó lộ ra vẻ mặt đỏ lên, nếu không phải bị trọng thương, hắn sẽ không để phụ nữ chế ngạo như vậy!

Hắn vừa định rời đi, đột nhiên nhớ ra cái gì đó, liền thấp giọng nói: “Không biết ta đoán có đúng hay không, nếu người của ngươi trúng độc của Tu La vương, thì độc phải dựa theo thân người đó, ngươi thử lấy m.á.u của hắn giải độc xem sao, biết đâu thành công.”

“Ta sẽ thử xem .” Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu, nàng không có biện pháp giải độc của Cát Khắc, Vũ Văn Địch cung cấp một tin tức cho nàng, mặc kệ thế nào thì nàng cũng sẽ thử.

“Ta ở bên ngoài, sẽ tùy thời tiếp ứng cho ngươi.” Vũ Văn Địch nhỏ giọng nói xong, không nề hà liếc qua bóng dáng Phong Liên Dực xa lạ kia, khập khiễng rời đi.

“Còn muốn chạy… .” Diễm Tâm Sư nhìn thấy Vũ Văn Địch rời đi, cơn giận nuốt không trôi, muốn đuổi theo g.i.ế.c c.h.ế.t. Phong Liên Dực đưa tay ngăn trở, không cần phải đuổi tận g.i.ế.c tuyệt, ở nước Bắc Diệu , Vũ Văn Địch vẫn còn hữu dụng.

Diễm Tâm Sư mặc dù không cam lòng, nhưng Tu La vương ngăn trở, hắn cũng không dám làm càn, liền dừng lại, chớp mắt nhìn về phía người đeo mặt nạ quỷ kiêu ngạo cuồng vọng kia!

“Vương, người mặt quỷ kia khá gian xảo, vừa rồi thừa dịp thuộc hạ chưa chuẩn bị nên cô ta mới có lợi thế, lần này để thuộc hạ ra tay.”

“Ngươi không phải là đối thủ của cô ta.” Phong Liên Dực thản nhiên nói.

Diễm Tâm Sư chấn động, ý tứ của vương là thực lực của hắn kém người này sao?

“Cô ta thông minh hơn ngươi, vừa nhìn liền biết.” Phong Liên Dực chậm rãi đi về phía trước, trong giọng nói lãnh đạm mặc dù không có ý châm chọc, nhưng cũng khiến Diễm Tâm Sư uể oải không cam lòng. Tuy nhiên nhìn động thái của Phong Liên Dực, Diễm Tâm Sư không nhịn được nói: “Bệ hạ, ngài muốn tự thân động thủ?”

Nữ nhân kia vinh hạnh cỡ nào, có thể làm bệ hạ tự thân động thủ, c.h.ế.t cũng không hối tiếc!

Nhìn thấy Phong Liên Dực chậm rãi đến gần, sau mặt nạ Hoàng Bắc Nguyệt thoáng cái lạnh lùng, nắm c.h.ặ.t t.a.y, tuyết ảnh chiến đao liền xuất hiện, đầu ngón tay lưu chuyển màu tuyết trắng, khí lạnh buốt giá khuếch tán dần trong không khí.

Nàng chưa từng thấy Phong Liên Dực ra tay, không biết hắn mạnh đến mức nào, lần trước có thể bình yên vô sự rời khỏi Ma thú bảo vệ thì có thể phỏng đoán thực lực của hắn. Lúc này, nàng chưa chuẩn bị sẵn sàng dò xét thực lực của hắn, tuy nhiên không động thủ không được.

Chương 318 Tuyệt Sát Thiên Hạ - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia