Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 319 Tuyệt Sát Thiên Hạ

Gió xung quanh nổi lên bất thường, ban đầu chỉ là gió nhẹ êm ái, mà giờ đây mỗi một lần gió thổi vào người lại như một cây đao, cắt tới da tay cũng thấy đau.

“Tu La vương, chúng ta có thể thỏa thuận chứ?” Hoàng Bắc Nguyệt đột nhiên mở miệng.

“Ngươi muốn thỏa thuận gì?” Phong Liên Dực lập tức nói.

Hoàng Bắc Nguyệt cười nói: “Nếu ta thắng ngươi, ngươi giao giải d.ư.ợ.c cho ta.”

Lời của nàng nói khỏi miệng, người của Thành Tu La không khách khí cười rộ lên. Người đeo mặt nạ quỷ này điên rồi! Cô ta có biết đang nói chuyện với ai không? Trước mặt là Tu La vương đã đăng cơ, hơn nữa đã làm thức tỉnh Vương tộc Ma thú.

Không để ý đến những tiếng cười nhạo châm chọc, Hoàng Bắc Nguyệt chỉ nhìn Phong Liên Dực: “Thế nào?”

“Ta thắng thì sao?” Hắn vậy mà không cười nhạo, cũng không cự tuyệt.

“Tùy ngươi!” Hoàng Bắc Nguyệt hào sảng nói!

“Ta muốn nhìn mặt ngươi, gỡ mặt nạ xuống.”

Trong lòng có chút d.a.o động, lời nói này lạnh như băng, hay là đang trêu chọc trong lòng?

“Không thành vấn đề!” Khẽ cười một tiếng, nàng sảng khoái đáp ứng, nhìn một chút mặt mà thôi, chẳng có gì ghê gớm!

“Được.” Hắn cũng đáp ứng, giơ tay lên, gió bốn phía tuôn về phía hắn, ngưng tụ trong tay thành một thanh kiếm gió!

Người của Thành Tu La tự động lui sang hai bên, không dám đứng quá gần tránh bị vạ lây, hơn nữa hai người bắt đầu quyết đấu, người bên cạnh không thể nhúng tay. Đây là quy củ trên Đại lục Tạp Nhĩ Tháp, người của Thành Tu La mặc dù khinh thường, nhưng đây là cuộc chiến của Tu La vương, đương nhiên không thể để làm vương mất mặt!

Tất cả đôi mắt nhìn chằm chằm hai người, lần đầu tiên có người khiêu chiến Tu La vương, cũng là lần đầu tiên thấy Tu La vương ra tay, không thể bỏ lỡ sự kiện hiếm có này? Trước mắt đột nhiên hoa lên, người mặt quỷ vừa rồi còn đứng đó đột nhiên tựu biến mất! Tốc độ phi thường nhanh, những cao thủ Thành Tu La chỉ có thể nhìn thấy một bóng người bay nhanh về phía Phong Liên Dực, sau đó không thấy gì nữa!

Nhanh! Tốc độ thật nhanh!!

Phong Liên Dực thản nhiên ngước mắt, không quay đầu lại, kiếm trong tay giống như có mắt, quét về phía sau.

Vũ khí va chạm vang lên, một đoàn băng hoa vẩy ra trong không khí!

Bóng dáng màu đỏ hiển lộ ra, thân thể lui về phía sau, cúi đầu nhìn thoáng qua áo của chính mình, bị đao gió cắt ra một nút thắt lớn, nếu đao gió ở gần nửa tấc, chắc chắn đ.â.m trúng trái tim của nàng!

Nhanh! Tàn nhẫn! Chuẩn!

Kiếm pháp tốt!!

Nàng khẽ cười cười thu hồi tuyết ảnh chiến đao, triển khai tư thế cận chiến, ngoắc ngón tay về phía hắn.

Đó là động tác gì?

Người của Thành Tu La không hiểu, giữa các cao thủ đấu pháp, mặc kệ là triệu hồi sư hay cao thủ võ đạo đều chưa từng thấy tạo hình kỳ quái như vậy. Tuy nhiên không thể không thừa nhận, người mặc y phục màu hồng, tóc đỏ ch.ói mắt cùng mặt nạ quỷ dị kia có phong thái nhẹ nhàng lưu loát, rất anh tuấn!

Nàng không dùng v.ũ k.h.í, Phong Liên Dực cũng thu hồi v.ũ k.h.í, thản nhiên nhìn nàng.

Hoàng Bắc Nguyệt khẽ quát một tiếng, triển khai kỹ xảo đấu cận chiến, vừa nhanh vừa hiểm độc đ.á.n.h về phía hắn.

Năm năm trước lúc ở phủ An Quốc công, hắn có chút không địch lại, nhưng hiện tại hoàn toàn khác nhau. Nàng tàn nhẫn, hắn ác hơn! Lực đ.á.n.h hung mãnh k.h.ủ.n.g b.ố! Y phục trắng như mây bay phất phới, nhìn động tác có vẻ ưu nhã, nhưng lại ẩn chứa mười phần lực lượng!

Cận thân chiến đấu đòi hỏi kỹ xảo cùng lực lượng, nàng kỹ xảo có đủ, nhưng lực lượng lại cách hắn một khoảng lớn!

Vết thương trên bụng bị xé rách đau đớn, không cẩn thận bị đầu gối của hắn hắn đập lên, trong nháy mắt đau đớn kịch liệt suýt khiến nàng mất ý thức, vừa ngưng thần một chút liền bị hắn bắt được bả vai, tay kia đưa qua muốn gỡ mặt nạ!

“Ta chưa thua đâu!” Hoàng Bắc Nguyệt hung hăng c.ắ.n răng, nuốt toàn bộ m.á.u tươi vừa dâng lên trong cổ họng xuống, dùng tay chặn lại tay của Phong Liên Dực, đồng thời co người lại xoay tròn, chui ra phía sau cánh tay hắn!

Phong Liên Dực nhếch khóe môi cười châm chọc, có vài phần thú vị với hành động giãy dụa sắp c.h.ế.t này, nhưng lại thấy rất buồn cười. Thực lực rõ ràng chênh lệch như thế, người này vĩnh viễn không có khả năng thắng, nhưng vẫn muốn lừa mình dối người tiếp tục chiến đấu.

Muốn c.h.ế.t sao? Hắn có thể thành toàn cho nàng!

Lúc Hoàng Bắc Nguyệt tới phía sau hắn, Phong Liên Dực cũng chợt xoay người, một cước tung ra, đá trúng vết thương trên bụng, cả người Hoàng Bắc Nguyệt lập tức bay ra sau, đập mạnh vào cây cột, sau đó ngã ra đất.

Lúc này, m.á.u trong cổ họng cũng không nuốt nổi nữa, phun ra khỏi miệng, nội tạng ở bên trong như vỡ nát.

Nàng nắm tay chống mặt đất, chậm rãi đứng lên, m.á.u tươi từ dưới mặt nạ chậm rãi chảy vào trong áo.

Phong Liên Dực ánh mắt lãnh đạm, vẻ mặt như nhìn con mồi tới tay.

“Ngươi thua.” Phong Liên Dực chậm rãi đi về phía nàng, trong lúc cúi đầu nhìn thấy dưới quần áo màu trắng dính một ít vết m.á.u đỏ tươi ch.ói mắt, hắn giật mình.

Hoàng Bắc Nguyệt cười lạnh nói: “Ta thua rồi.”

“Ngươi bị thương?” Phong Liên Dực ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn theo mặt nạ quỷ dữ tợ kia, chậm rãi chuyển qua chỗ bụng vừa rồi bị hắn đá trúng.

Một vòng bụng có vết m.á.u rất rõ ràng, bởi vì quần áo màu hồng nên khi bị m.á.u tươi nhiễm đỏ trở thành vòng tròn yêu dị màu đỏ.

“Thương tổn không tính, thua chính là thua, ta nhận.” Hoàng Bắc Nguyệt quỳ một gối trên mặt đất, đã không còn khí lực đứng lên, bất đắc dĩ thê lương lắc đầu nói, “Xem ra, ta không lấy được giải d.ư.ợ.c.”

Gặp thái độ rộng rãi tiêu sái của nàng như thế, Phong Liên Dực cũng không khỏi phát sinh vài phần tán thưởng nàng.

Nàng đối mặt với Thành Tu La, hẳn biết rõ dám can đảm khiêu chiến hắn thì khi thua sẽ gặp kết quả gì. Nhưng nàng vẫn hờ hững, không có bộc lộ nửa điểm sợ hãi.

Nàng có dũng khí mang theo thương nặng như vậy mà khiêu chiến hắn, chỉ sợ sớm đã dự liệu kết quả này, nhưng tại sao nàng còn muốn đến? Nàng không sợ c.h.ế.t? Hay là nàng nhất định phải lấy được giải d.ư.ợ.c đi cứu người? Tính cách cứng cỏi cường ngạnh như thế nếu ở lại Thành Tu La tỉ mỉ bồi dưỡng nhất định sẽ rất xuất sắc.

“Có một cách để ngươi lấy được giải d.ư.ợ.c.” Phong Liên Dực phá lệ khai ân nói.

Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu nhìn hắn, “Biện pháp gì?”

“Ta thấy ngươi rất thú vị, nếu ngươi nguyện ý gia nhập Thành Tu La…”

“Không thể!” Không chờ hắn nói xong, Hoàng Bắc Nguyệt không khách khí ngắt lời, coi như là Tu La vương, nàng cũng không nể mặt, “Ta rất ghét Thành Tu La!”

Phong Liên Dực cũng không tức giận, nhưng trong con ngươi màu tím né qua một tia tàn nhẫn, “Vì sao?”

“Bởi vì Thành Tu La phá hủy nhà của ta, hắn làm ta nếm mùi vị phản bội một lần nữa!”. Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng nói, thật sự là ngã một lần, khôn hơn một chút, trải qua chuyện này, nàng sau này tuyệt đối sẽ không dễ dàng ôm kỳ vọng với bất luận kẻ nào. Sư phụ nói không sai, trên thế giới này, nàng chỉ có thể dựa vào chính mình!

Giọng điệu lạnh như băng làm Phong Liên Dực cũng cảm nhận được cảm giác rét lạnh cừu hận, hắn mím môi không mở miệng. Trận chiến đấu này kết quả không khó phân thắng bại, tuy nhiên người đeo mặt nạ quỷ kia cũng coi như rất mạnh, có thể cùng Tu La vương qua nhiều chiêu như vậy mới bại!

Diễm Tâm Sư lớn tiếng nói: “Người mặt quỷ, ngươi thua rồi, tháo mặt nạ xuống đi, để chúng ta nhìn xem ngươi xấu thế nào, đến mức phải dùng mặt nạ chống đỡ! Ha ha ha… ”

Hắn nói xong, một đám người của Thành Tu La cười rộ lên.

Hoàng Bắc Nguyệt không để ý đến bọn chúng, chỉ nhìn Phong Liên Dực nói: “Vừa rồi chiến đấu là ta với ngươi hiệp nghị, không quan hệ với bọn chúng, ngươi muốn ta gỡ mặt nạ xuống thì tiến gần đây, bộ dáng của ta quả thật khó nhìn, ta chỉ cho một mình ngươi nhìn.”

Nàng đã bị thương thành bộ dáng kia, hai tay chống giữ trên mặt đất có vẻ run rẩy, m.á.u ở giữa bụng chảy ra tựa như thấm ướt cả y phục. Có thể nhìn thấy nàng đã hoàn toàn không có năng lực chiến đấu, ngay cả phản kháng đều xa xỉ.

Phong Liên Dực chỉ muốn nhìn xem người to gan cùng ương ngạnh như vậy rốt cục có bộ dáng gì, sau khi nhìn xong sẽ mặc cho người xử trí.

Chương 319 Tuyệt Sát Thiên Hạ - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia