Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 320 Tuyệt Sát Thiên Hạ

Phong Liên Dực đi tới, ngồi xổm xuống trước mặt nàng, dựa vào nàng rất gần, đột nhiên hình như nghe thấy một tiếng khóc nức nở, hắn tưởng mình nghe lầm, người đeo mặt nạ quỷ này làm sao có thể khóc. Nhưng rất nhanh lại nghe thêm một tiếng khóc nức nở nữa, bả vai gầy yếu run rẩy, tiếng khóc kìm nén trầm thấp khiến càng ưu thương bàng hoàng.

“Phong Liên Dực” nàng đột nhiên run giọng mở miệng, “Ngươi có biết hay không…”

Chưa từng có người càn rỡ gọi thẳng tên hắn, hắn đầu tiên khiếp sợ, sau đó lại cảm nhận được giọng nói của nàng ẩn chứa cảm xúc thống khổ, muốn nghe rõ hơn nữa. Giọng nói của nàng rất nhỏ, cúi đầu, cúi lại gần mới nghe thấy.

Phong Liên Dực chậm rãi xích lại gần hơn, thấy tay nàng đặt trên mặt nạ, muốn gỡ mặt nạ quỷ xuống, nàng cũng chậm rãi ngẩng đầu lên. Đến cùng hình dạng khuôn mặt thế nào mà khiến hắn hiếu kỳ như vậy!

Ánh mắt chăm chú nhìn vào mặt nạ trên khuôn mặt nàng. Ánh mắt màu tím nhạt không chuyển động nhìn nàng, chờ đợi nàng lộ ra khuôn mặt thật. Quãng thời gian ngắn ngủi mà lại khiến hắn có cảm giác như bị kéo dài vô hạn.

“Ngươi nói cái gì?” Cho dù xích lại rất gần nhưng vẫn không nghe rõ nàng nói gì đó, Phong Liên Dực không hờn giận, vừa mở miệng, đột nhiên cảm giác n.g.ự.c mát lạnh! Tiếng đ.â.m rách da thịt truyền rõ tới bên tai.

Gần trong gang tấc, thân thể Hoàng Bắc Nguyệt vốn đang yếu ớt đột nhiên linh hoạt bay lùi nhanh về phía sau. Trong mắt Phong Liên Dực né qua một tia sắc lạnh, duỗi tay chộp một cái, nhưng chỉ bắt được một mảnh góc áo nàng.

Hoàng Bắc Nguyệt ỷ vào ưu thế, đá mạnh lên n.g.ự.c hắn, trên n.g.ự.c vừa bị đ.â.m một đao, lúc này thanh đao sắc bén theo lực của cú đá mà cắm sâu vào trong da thịt!

Tàn nhẫn!

Muốn so sự tàn nhẫn với nàng? Chê cười! Trên đời này người nào tàn nhẫn hơn nàng. Nàng cho tới bây giờ luôn bạc tình bạc nghĩa, thật vất vả mới có một chút cảm tình, vậy mà bị hắn phá hỏng!

Trên đỉnh đầu truyền đến tiếng kêu của Băng Linh Huyễn Điểu, nàng xoay người nhảy lên cười khẩy, tay kéo một cái, lôi chuôi đao màu đen đang găm trong n.g.ự.c Phong Liên Dực ra, nhất thời m.á.u tươi b.ắ.n theo! Thân thể Phong Liên Dực cũng bị nàng kéo thành quỳ một gối trên mặt đất.

Một loạt động tác chỉ trong nửa giây, nàng thân pháp nhanh, tốc độ nhanh hơn! Lúc này người của Thành Tu La mới kịp phản ứng, liền triệu hồi thú ra, chuẩn bị khai chiến!

Hoàng Bắc Nguyệt khống chế Băng Linh Huyễn Điểu bay lên trời cao, khinh thường liếc nhìn những người này, tay nắm một viên ngọc màu đỏ rực, buông tay ra, viên ngọc màu đỏ chợt lóe sáng trên không trung.

Từ trong ánh sáng, một con thú hung mãnh toàn thân bao bọc trong ngọn lửa xuất hiện. Thân thể nó cao lớn như một tòa cung điện, điên cuồng gào một tiếng, trong gió mang theo lửa cháy nóng rực, thiêu đốt không khí xung quanh làm những người kia từng bước lui về phía sau!

“Ma thú bảo vệ! Ô Sát đại nhân!” Diễm Tâm Sư vừa ngẩng đầu liền sợ ngây người, Con thú lửa này không phải là ma thú bảo vệ của Thành Tu La đã mất tích hai ngày nay sao?

Âm Hậu phái rất nhiều người đi ra ngoài tìm mà không thấy, không ngờ lại xuất hiện ở đây! Hơn nữa, nhìn tình huống có vẻ không ổn!

Sự việc phát sinh khiến không chỉ Diễm Tâm Sư cùng một đám cao thủ Thành Tu La sợ ngây người mà ngay cả Phong Liên Dực đều giật mình, ngẩng đầu nhìn thấy rõ ràng người đeo mặt nạ quỷ đứng bên cạnh Ma thú bảo vệ. Đây là Ma thú bảo vệ của Thành Tu La, vì sao lại nghe lời nàng?

Hoàng Bắc Nguyệt lấy một cái bình nhỏ trong suốt từ nạp giới ra, vừa đem m.á.u trên thanh d.a.o găm chảy từng giọt vào trong bình, vừa thản nhiên cười nói: “Đa tạ Tu La vương.”

Cảm xúc phẫn nộ lần đầu tiên tràn ngập trong l.ồ.ng n.g.ự.c vị Tu La vương vừa đăng cơ, cơn giận không kiềm chế được, như muốn xé nữ nhân kia thành từng mảnh nhỏ.

Nàng vậy mà đang cười! cười một cách đắc ý!

“Ngươi vừa rồi diễn trò?” Vẻ bất lực yếu ớt khóc lóc như thế hóa ra là diễn trò! Diễn tốt đến mức lừa được cả hắn.

Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên liếc nhìn hắn, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng cuồng ngạo, “Ta là đệ t.ử mà sư phụ đắc ý nhất, nếu không diễn kịch tốt làm sao lăn lộn trên giang hồ được? Chà chà, Tu La vương bệ hạ tôn kính, ngài chẳng lẽ bị ta lừa sao? Sao ngươi có thể khinh địch tin tưởng nữ nhân khóc vậy? Đây chính là độc d.ư.ợ.c có thể g.i.ế.c c.h.ế.t ngươi đấy.”

Nghe giọng nói càn rỡ cuồng vọng, Phong Liên Dực liền lửa giận ngút trời, trong tay ngưng tụ kiếm gió, nhưng thanh kiếm gió lại rất nhanh biến mất. Trên trán từng hạt mồ hôi lớn chảy xuống, màu tím trong mắt càng ngày càng đậm, thâm trầm đáng sợ, mà môi lại ngày càng tái nhợt. Vết thương trên n.g.ự.c chảy ra tảng m.á.u đen lớn, nhiễm đỏ y phục trắng.

“Diễn kịch tốt! Thân thủ tốt!” Phong Liên Dực không nhịn được mở miệng tán thưởng, hôm nay hắn đã nhiều lần khen ngợi người đeo mặt nạ quỷ này.

“Quá khen, chỉ là chút tài mọn, chả là gì trong mắt Tu La vương? Con người của ta trời sinh nhớ lâu thù dai ! Nếu ai đả thương ta hoặc người của ta, ta nhất định sẽ nhớ hắn cả đời, phải đòi lại gấp trăm nghìn lần”.

Toàn bộ m.á.u trên d.a.o đã chảy vào trong bình thủy tinh, Hoàng Bắc Nguyệt cất chai đi, cười tủm tỉm, xoay chuyển con d.a.o trong tay, nhìn vẻ mặt âm độc của Phong Liên Dực, trong lòng vừa thoải mái vừa buồn sầu vô cớ.

“Quên chưa nói, ta không chỉ là triệu hồi sư mà còn là thuần thú sư cùng luyện d.ư.ợ.c sư, Ma thú bảo vệ của Thành Tu La là thành quả đầu tiên của bỉ nhân. Mà độc trên n.g.ự.c Tu La vương có tên là phệ tâm đan, độc tính mạnh, hơn nữa không có giải d.ư.ợ.c, phương pháp giải độc duy nhất là mỗi ngày đổ ra một chén m.á.u từ n.g.ự.c, bảy bảy bốn mươi chín ngày sau, m.á.u đen biến thành màu đỏ tươi, độc tự nhiên giải.”

“Thật độc ác! Hèn hạ vô liêm sỉ!” Diễm Tâm Sư không nhịn được gào lên, nhưng có Ma thú bảo vệ ở đây, hắn không dám hành động thiếu suy nghĩ.

“Không dám, trước mặt người của Thành Tu La, ta ác độc hèn hạ vô sỉ thì tính là gì.”

Một câu nói của Hoàng Bắc Nguyệt làm nghẹn họng cả đám người của Thành Tu La, ai nấy mặt đỏ tai hồng, không thể phản bác. Trên Đại lục Tạp Nhĩ Tháp, nói ác độc, ai có thể so bì với Thành Tu La?

Cúi đầu liếc nhìn Phong Liên Dực, Hoàng Bắc Nguyệt cũng không muốn ở lại lâu, dù sao từ đầu đến giờ chưa thấy Vương tộc Ma thú trong truyền thuyết xuất hiện. Nàng mặc dù có Ma thú bảo vệ Ô Sát, nhưng chỉ là thả ra hù dọa những người đó, Ô Sát bị Bùa Phong ấn Thú chế ngự trong thời gian ngắn nên mối liên hệ với nàng không lớn, nàng cũng không thật sự dùng nguyên khí nuôi dưỡng hắn, có thể nói tên này bây giờ vẫn trong tình trạng suy yếu.

Huống chi Phù nguyên của nàng bị Linh tôn cầm đi, không có Thuật Bùa Chú chống đỡ, nàng rất khó khống chế loại Bùa Phong ấn Thú đẳng cấp cao này. Nếu trong chốc lát Vương tộc Ma thú xuất hiện, đ.á.n.h vỡ Bùa Phong ấn Thú, chưa nói đến việc đoạt lại Ma thú bảo vệ mà chính mình cũng gặp nạn.

Nơi đây không thích hợp ở lâu, lấy được giải d.ư.ợ.c cho Cát Khắc, nàng cũng không tính toán dừng lại thêm một chút, khống chế Băng Linh Huyễn Điểu bay lên trời cao, xoay người bay xa.

“Ô sát, còn không mau đi!” Hoàng Bắc Nguyệt gọi Ma thú bảo vệ.

Tên này ở trong Bùa Phong ấn Thú cứ mê mê hoặc hoặc, hoàn toàn không biết chuyện gì xảy ra, cúi đầu liếc nhìn người mặc y phục trắng như tuyết, rùng mình một cái, một cảm giác sợ hãi trào lên mãnh liệt hơn nhiều so với ở trong Bùa Phong ấn Thú. Hơi thở đáng sợ làm Ô Sát không dám dừng lại lâu, lập tức phi thân đuổi theo Hoàng Bắc Nguyệt, biến thành một đoàn lửa cháy nho nhỏ, tiến vào viên ngọc đỏ rực, chậm rãi biến mất.

“Bệ hạ” đám người Diễm Tâm Sư chạy đến, quỳ trên mặt đất, hung hăng nói: “Người đeo mặt nạ quỷ chạy không xa, thuộc hạ sẽ tiệu tập người đuổi theo g.i.ế.c c.h.ế.t cô ta!”

Phong Liên Dực đưa tay lên, tỏ vẻ không cần, nhắm mắt một chút, chậm rãi mở ra, đôi mắt màu tím lạnh như băng làm lòng người phát lạnh.

“Không cần các ngươi nhúng tay, nàng không thoát khỏi lòng bàn tay của Bổn vương!”

“Tuân lệnh!” Tu La vương ra lệnh, không ai dám cãi lời, Diễm Tâm Sư nói: “Bệ hạ, lệnh tuyệt sát đã bắt đầu thực hiện rồi.”

Phong Liên Dực khẽ gật đầu, duỗi tay đụng vết thương, m.á.u đen chậm rãi chảy xuôi trên ngón tay, hắn xòe tay ra, nhìn vết m.á.u trên đó, đôi mày nhíu lại. Thương thế này, sao lại đau như vậy? Vì thương ở tim nên đau sao?

Hoàng Bắc Nguyệt khống chế Băng Linh Huyễn Điểu bay xa, lập tức ngã gục xuống, gỡ mặt nạ ra, trên gương mặt tái nhợt đầy m.á.u, bộ dạng không tốt hơn Phong Liên Dực là bao.

Gỡ băng gạc trên bụng ra, vẩy lung tung một ít t.h.u.ố.c bột cầm m.á.u cùng bột sinh cơ, sau đó vội vội vàng vàng băng bó lại. Nàng trốn ở trong rừng cây rậm rạp phía nam thành. Đứng trên cây cao nhìn về phía ngọn lửa bốc cháy ngút tận trời, chính là phía doanh địa của lính đ.á.n.h thuê, hiện tại chỉ sợ cháy không còn một mảnh. Trong đêm đen, vô số bóng dáng như Tu La T.ử Thần bay nhan về bốn phương tám hướng, tiếng c.h.é.m g.i.ế.c kêu gào t.h.ả.m thiết truyền vào lỗ tai.