Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 323 Cứu Viện Hoàng Tử

Nguyệt Dạ này quả nhiên không làm người ta thất vọng, đã đáp ứng liền can đảm làm, khiến người ta bội phục!

Vũ Văn Chiến tự mình cầm một cái túi phong thư bằng da trâu đi tới, đưa cho nàng, “Đây là bản thiết kế hoàng cung lúc đầu, trải qua hơn trăm năm, trong cung tu sửa vô số lần, có nhiều chỗ có điềm xấu…”

“Không sao.” Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng tiếp nhận túi phong thư, mở ra, lấy bản vẽ hơi ố vàng nhìn vài lần, trong đầu ghi nhớ nhanh đại khái hình dáng, sau đó mới bỏ bản vẽ vào trong nạp giới, xoay người rời đi.

“Phái người ở bên ngoài tiếp ứng, bất quá ta nói trước, ta cũng không thể cam đoan bảo toàn hắn không bị thương!”

“Có thể cứuHoàng t.ử thứ mười một ra đã là vạn hạnh, chịu một chút thương không sao cả.”

Vũ Văn Địch theo ra ngoài, đi tới cửa liền không thấy bóng dáng Hoàng Bắc Nguyệt, mơ màng đứng trong chốc lát, liền xoay người trở về. Đại trưởng lão vừa rồi còn hoài nghi, lúc này đứng ở cửa có chút xấu hổ cúi đầu.

Lúc kiến tạo hoàng cung cổ kính đều đã đào các thông đạo bí mật dùng để ứng phó với các tình huống khẩn cấp. Sau này, quý tộc mỗi nước cũng ưa chuộng dùng mật đạo trong phủ đệ. Tuy nhiên, mật đạo hoàng cung luôn luôn bí mật, trừ Đế hậu đương nhiệm, không người nào biết, Gia tộc Vũ Văn năm đó đốc tạo hoàng cung len lén để lại một phần bản thiết kế, mặc dù không đủ chi tiết, nhưng bằng năng lực của nàng, mật đạo phức tạp này cũng không làm khó được nàng!

Ngoài Hoàng thành chỗ sông đào có lối vào mật đạo, được một cây cầu bảo vệ, đẩy ra vài viên gạch bò vào, một mùi ẩm mốc lâu ngày đập vào mặt. Trên mặt đất rất ướt, một bước một vũng nước, cũng may trên đỉnh giá đỡ rất rắn chắc,  trải qua hơn trăm năm vẫn không sụp đổ.

Mấy trăm năm không có ai ra vào mật đạo, Hoàng Bắc Nguyệt rất nhanh hành tẩu, hình dáng đại khái của hoàng cung đã ở trong đầu nàng, không cần nhìn kiến trúc phía trên cũng có thể chậm rãi tính tới địa phương nào rồi. Mặc dù ở trong mật đạo bí ẩn, nhưng bước chân nàng cũng rất nhẹ, loại mật đạo này bình thường đều có cửa thông gió, nếu phát ra tiếng động kéo người của Thành Tu La tới sẽ rất khó nuốt trôi.

Tính toán sắp tới Cung Phượng Nghi của Nhã hoàng hậu, trước mắt xuất hiện ngã ba đường, càng đến gần trung tâm hoàng cung, những lối rẽ lại càng nhiều, giống như dây leo quanh co khúc khuỷu, càng ngày càng không tìm được đường ra.

Hoàng Bắc Nguyệt đứng ở ngã ba đường trước mặt, ngưng mi cẩn thận nhìn, trong đầu hồi tưởng cấu tạo hoàng cung Bắc Diệu, đang muốn lấy ra bản thiết kế nghiên cứu một chút, đột nhiên phía sau truyền đến tiếng bước chân.

Tiếng bước chân đột nhiên vang lên, không hề có dấu hiệu báo trước, với năng lực của nàng cũng không phát hiện được tiếng bước chân, người này thực lực tuyệt đối ở trên nàng!

Hoàng Bắc Nguyệt bóng lưng cứng đờ, lập tức phản xạ có điều kiện lấy v.ũ k.h.í ra.

Nhưng đúng lúc này, người phía sau đã có chút bất đắc dĩ nói: “Ôi, không nghĩ ra ngươi cũng trở về, nơi này thật đúng là một cái đại mê cung a.”

Người quen sao?

Nàng thấy giọng nói này rất xa lạ, hoàn toàn không nhận ra! Nhưng chờ đã… Giọng nói này, tựa hồ có chút quen tai.

“May là không mang theo Mặc Liên đi cùng, nếu không, sợ rằng hắn cũng bị vây ở trong mê cung này vĩnh viễn.” Người kia cười lắc đầu, một đám ánh sáng chậm rãi từ phía sau đi tới đây, rõ ràng là hướng về phía nàng: “Hồng Liên tôn thượng, ngươi nói kế tiếp nên làm gì bây giờ? Không thể quanh quẩn mãi ở chỗ này?”

Ngọn đèn chậm rãi chiếu vào mặt Hoàng Bắc Nguyệt, vì không làm người khác chú ý, lúc nàng tiến vào đã gỡ mặt nạ quỷ đáng sợ xuống, hiện tại khuôn mặt chỉnh trang hoàn toàn lộ rõ dưới ngòn đèn của Mạnh Kỳ Thiên.

Tên Mạnh Kỳ Thiên này đầu óc rất thông minh, đáng tiếc thân thủ không có gì đặc biệt, thực lực bây giờ mạnh hơn nàng một chút, tuy nhiên khi đ.á.n.h nhau, thực lực mạnh mẽ không nhất định sẽ thắng. Hiện tại hắn chỉ có một mình, muốn động thủ giải quyết hắn cũng không khó, cùng lắm hao chút thời gian mà thôi.

Nếu như hắn trong chốc lát thấy mặt nàng mà nhận ra, nàng lập tức sẽ động thủ! Đánh hắn một cái bất ngờ không phòng ngự! Nàng biết mình cùng Hồng Liên lớn lên rất giống nhau, trưởng thành theo tuổi tác lại càng giống, đôi khi nhìn thấy Hồng Liên, nàng thấy tựa như mình đang soi gương vậy.

Nhưng Mạnh Kỳ Thiên vốn khác người, người này rất thông minh, lại ở chung với Hồng Liên nhiều năm, làm không tốt liếc mắt một cái sẽ khiến hắn nhận ra!

Hoàng Bắc Nguyệt khuôn mặt đông lạnh, đã chuẩn bị tùy thời động thủ, nhưng Mạnh Kỳ Thiên cầm một viên Dạ Minh Châu đi tới, ánh sáng của Dạ Minh Châu soi tỏ khuôn mặt nàng, song hắn chỉ nhìn nàng một cái, không thèm liếc thêm, liền cười nói: “Như thế nào không nói? Lúc này ngươi là người quyết định, ta không thông thạo mê cung!”.

Không nhận ra? Nàng cùng Hồng Liên không đến mức giống đến mức này chứ?

Hoàng Bắc Nguyệt cúi đầu nhìn thoáng qua trang phục của mình, lập tức liền rõ ràng, ngày đó bị thương, Mặc Liên len lén cầm quần áo Hồng Liên cho nàng mặc. Người của Điện Quang Diệu có vẻ mặc kiểu cách quần áo giống nhau, như đám người Mặc Liên, Hồng Liên, Mạnh Kỳ Thiên, trang phục không khác nhiều so với năm năm trước. Kiểu dáng trang phục của Hồng Liên cũng vậy, nàng hiện tại mặc bộ quần áo đó, chẳng trách Mạnh Kỳ Thiên không chút nghi ngờ nào.

“Hừ! Địa phương quỷ quái này nếu vẫn không đi ra được! Ta liền cho nổ chỗ này! San thành bình địa!” Khóe môi cong lên, buông ra một nụ cười gằn, Hoàng Bắc Nguyệt liền học giọng điệu của Hồng Liên mà nói.

Mạnh Kỳ Thiên có vẻ biết nàng sẽ nói như vậy, nàng luôn luôn cuồng vọng, nhưng chỉ nói thì tốt, nếu thật sự triệu hồi Thôn Thiên Hồng Mãng đã tiến hóa thành thần thú ra, san nơi này thành bình địa, vậy mới dở khóc dở cười!

“Hồng Liên tôn thượng, lần này đi làm việc cho Thánh Quân, tìm đồ vật trước, ngươi ngàn vạn lần không thể tùy hứng a!” Mạnh Kỳ Thiên bất đắc dĩ nói.

Tìm đồ vật?

Hoàng Bắc Nguyệt tâm lý d.a.o động, đột nhiên tò mò trong hoàng cung nước Bắc Diệu  có vật gì mà Hồng Liên cùng Mạnh Kỳ Thiên mạo hiểm tới tìm kiếm?

“Hiện tại bị vây ở chỗ này không ra được, tìm chỗ nào đây?” Hoàng Bắc Nguyệt tức giận nói.

Mạnh Kỳ Thiên trấn an nói: “Tỉnh táo một chút, nơi này đã gần cung Phượng Nghi của Nhã hoàng hậu, sau khi ra ngoài, lẻn vào cung Phượng Nghi bắt Hoàng t.ử thứ mười một, dùng tính mạng của hắn uy h.i.ế.p, không tin Nhã hoàng hậu không giao đồ vật ra!”

“Ngươi nói thật dễ nghe, ngay gần đây, có thể ngươi cũng phải ra” Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng liếc mắt nhìn hắn, cứ thế đi lên phía trước, nhìn từng lối rẽ, “Nhiều đường như vậy, hoa cả mắt! Mạnh Kỳ Thiên, ngươi muốn đi đường nào?”

“Đường phía trước ta đã dùng ký hiệu, chưa đi thông được, bây giờ còn lại hai cái, ta và ngươi mỗi người một cái đi.” Mạnh Kỳ Thiên chỉ chỉ vào hai cái đường nhỏ giữa mê cung.

Bọn họ đi vào mật đạo đã lâu rồi, đường như mê cung có thể tràn ngập cơ quan, tiến vào rất phiền toái. Tuy nhiên tìm gần hai ngày cũng không tính là làm không công, ít nhất còn lại hai con đường, khẳng định một cái chính là lối đi thông được. Hoàng Bắc Nguyệt vừa nghe, trong lòng mừng thầm, mình nhặt được một cái ăn may, hai con đường chọn một là có khả năng, không cần lãng phí thêm thời gian.

Nếu không có Mạnh Kỳ Thiên khổ cực đi trước, nàng cũng phải loanh quanh trong mê cung này khá lâu.

“Ta đi đường này đi.” Hoàng Bắc Nguyệt tùy tiện chỉ một cái, vẫn giữ khẩu khí cuồng vọng táo bạo, “Một lần cuối cùng, không đi ra được ta sẽ cho nổ tung nơi này!”

Mạnh Kỳ Thiên bất đắc dĩ lắc đầu, nhìn thấy nàng đi vào mật đạo, vội vàng nói: “Hồng Liên tôn thượng, nếu ngươi đi ra ngoài trước, nhớ phát tín hiệu cho ta biết, còn có, tỉnh táo một chút, chờ ta ra ngoài hội hợp cùng.”

Hoàng Bắc Nguyệt không nhịn được lắc đầu, bóng người nhanh ch.óng biến mất ở mật đạo.

Mạnh Kỳ Thiên cười đi vào một mật đạo khác, không quên lưu lại dấu hiệu đặc biệt của chính mình bên ngoài mật đạo. Đại khái là trong mê cung cũng hồ đồ, mấy ngày mấy đêm đầu óc mệt mỏi, luôn luôn thông minh tuyệt đỉnh như Mạnh Kỳ Thiên cũng không chú ý tới, người vừa rồi mà hắn nhận là ‘Hồng Liên tôn thượng’ đi vào mật đạo trước đã không để lại dấu hiệu của nàng.

Chương 323 Cứu Viện Hoàng Tử - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia