Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 324 Cứu Viện Hoàng Tử

Hai người vào mật đạo mất một thời gian dài rồi thì bóng dáng yểu điệu của Hồng Liên mới xuất hiện trở lại, khuôn mặt tinh sảo xinh đẹp không nhịn được thô bạo!

“Nơi quỷ quái! Lại không đi ra được! Ta cho nổ tung mày!” Mày liễu dựng thẳng, hung hăng đá vào trên vách tường mật đạo, trong lòng buồn bực kích động không phát tiết được.

Nàng vốn không phải người kiên nhẫn, ở nơi quỷ quái loanh quanh lâu như vậy, tâm tình đã sớm vô cùng kích động, nếu như không phải sợ phá hủy chuyện đại sự của Thánh Quân, nàng đã sớm triệu hồi Thôn Thiên Hồng Mãng ra, san nơi này thành bình địa!

Hồng Liên khinh bỉ nhìn thông đạo ngổn ngang kia, tại nơi có ký hiệu phân biệt một chút, liền “di” một tiếng.

“Không ngờ Mạnh Kỳ Thiên ra trước ta, hắn đi đường này sao? Như vậy… Chỉ còn lại một con đường!” Hồng Liên rốt cuộc thở ra một hơi, rốt cuộc chỉ có một con đường, cho dù không đi ra được, quay đầu lại đi đường của Mạnh Kỳ Thiên này, nhất định có thể ra ngoài.

Loanh quanh vài ngày, đầu óc nàng cũng u mê, hiện tại rốt cuộc chỉ còn lại một con đường !

Hồng Liên bước nhanh vào mật đạo mà Hoàng Bắc Nguyệt vừa vào, thuận tiện vung tay lên, ở cửa mật đạo lưu lại ấn ký một đóa hoa sen màu đỏ rực!

Con đường này đi tới cũng không đụng phải cơ quan, vận may khó tin, ngẫu nhiên con đường này lại chính xác! Nghe giọng nói truyền tới cửa thông gió mật đạo là của Hoàng t.ử thứ mười một Phong Nhã Ngọc, Hoàng Bắc Nguyệt thầm than vận may tốt thật, nếu để Hồng Liên biết, phỏng chừng tức c.h.ế.t rồi. Mất nhiều thời gian cùng tinh lực, cũng vì người khác làm đồ cưới!

“Các ngươi đến tột cùng là ai? Ta muốn đi gặp hoàng huynh! Tránh ra!” Giọng nói ngây ngô này, không phải là của Hoàng t.ử thứ mười một sao?

“Hỗn đản! Các ngươi điếc rồi sao? Tại sao không nói gì? Ta muốn thấy hoàng huynh! Mẫu hậu ngã bệnh, hắn vì sao không truyền ngự y đến?”

Nhìn xuyên thấu qua cửa thông gió của mật đạo, chỉ thấy cửa cung Phượng Nghi, mấy người cao lớn nhưng vẻ mặt không giống nam t.ử che trước mặt Phong Nhã Ngọc.

Phong Nhã Ngọc tuổi trẻ, hiện ra trước mặt mấy người tục tằng kia có vẻ như không chịu nổi một kích. Hắn mặt đỏ tai hồng lớn tiếng nói chuyện, mấy người kia không có một chút phản ứng nhỏ nào. Nếu không phải v.ũ k.h.í đang che trước mặt Phong Nhã Ngọc, thật khiến người ta hoài nghi đó là mấy tượng điêu khắc.

“Các ngươi, các ngươi!” Phong Nhã Ngọc tức giận đến hô hấp khó khăn. Từ góc độ này nhìn thấy Hoàng t.ử thứ mười một vốn bình thường sống trong nhung lụa, bị Nhã hoàng hậu nuông chiều, giờ đây đã gầy gò cùng chút tiều tụy.

Mỗi lần đều phí công lui lại, Hoàng t.ử thứ mười một từ nhỏ sống trong gió êm sóng lặng liền hoàn toàn nổi giận, rút kiếm ra muốn đ.á.n.h mấy thủ vệ kia, nhưng ba chiêu đã bị cản lại!

Đánh không thắng được, Phong Nhã Ngọc liền tức giận, dùng kiếm c.h.é.m lung tung, c.h.é.m bay hoa cỏ, núi giả cây xanh trong Phượng Nghi cung, tạo thành một mảnh hỗn độn!

Mấy người kia mặt không biểu cảm vẫn đứng vững, chỉ cần hắn không đi ra ngoài, hắn thích làm gì thì làm cái đó.

“Các ngươi là tiểu nhân gian nịnh, giấu giếm hoàng huynh! Một ngày nào đó, hoàng huynh sẽ xử lý các ngươi!” Phong Nhã Ngọc nói xong liền trở lại trong chánh điện. Người ở phía ngoài vẫn không có động tĩnh gì.

Dưới mật đạo, Hoàng Bắc Nguyệt nghe mà khóe miệng cong lên châm chọc. Còn không chịu đối mặt với sự thật, vị này hoàng t.ử này cũng quá ngây thơ đơn thuần. Tới tình trạng này, hắn vẫn tin tưởng hoàng huynh hắn vẫn là Tề vương phong nhã như ngọc sao? Lòng người khó dò, so với quỷ thần k.h.ủ.n.g b.ố hơn nhiều!

Việc Phong Nhã Ngọc náo loạn thật ra lại có lợi đối với Hoàng Bắc Nguyệt, bởi vì cửa mật đạo này ở ngay phía dưới góc tường đại điện, nàng từ đây ra ngoài, chắn chắn sẽ bị những người đó phát hiện. Nhưng Phong Nhã Ngọc vừa rồi náo loạn làm mấy bồn hoa cùng cây lớn đổ lên, vừa vặn làm cửa ra.

Lặng yên không một tiếng động đẩy cửa, Hoàng Bắc Nguyệt lặng lẽ bò ra, lại lần nữa chắn lại cánh cửa, suy nghĩ một chút, liền tăng thêm một tầng nguyên khí cấm chế ở lối ra. Bọn Hồng Liên đến thế nào cũng sẽ gây ra một chút động tĩnh!

Làm xong hết thảy, Hoàng Bắc Nguyệt liền mạo hiểm đi vòng từ viện t.ử ngổn ngang đến phía sau đại điện, cả cung Phượng Nghi cũng bị bao vây, phía sau cũng có không ít thủ vệ, nàng sợ đây là người của Thành Tu La, bởi vậy không dùng ảo thuật của Chi Chi, trực tiếp nhảy qua cửa sổ vào!

Hôm nay cung Phượng Nghi, sớm đã không có đông đảo cung nữ thái giám, ngẫu nhiên có một hai cung nữ, mặt không chút thay đổi, không khí trầm lặng, thoạt nhìn cũng là người của Thành Tu La!

“Cút hết đi! Bổn cung không cần các ngươi giám thị!” Trong tẩm điện truyền đến tiếng chén bát đổ vỡ, ngay sau đó là tràng tiếng ho sặc sụa.

“Mẫu hậu, ngươi đừng nóng giận, hoàng huynh nhất định sẽ phái ngự y tới” Phong Nhã Ngọc vội vàng lên tiếng an ủi.

“Nhã Ngọc à…” Nhã hoàng hậu bất đắc dĩ thở dài nói, “Ngươi như thế nào đơn thuần như vậy? Hắn thực sự lòng lang dạ sói, hận không thể cho người g.i.ế.c ngươi, khụ khụ”

“Ta tin tưởng hoàng huynh không phải là người như thế, hắn chỉ bị gian thần che mắt!” Phong Nhã Ngọc cố chấp nói.

Hoàng Bắc Nguyệt nhìn một cung nữ ngơ ngác như u linh đi ra, liền thừa dịp lúc ả chưa chuẩn bị lắc mình vào tẩm điện.

Nhã hoàng hậu ôm con của mình lặng lẽ rơi lệ, đột nhiên một người tiến vào, Phong Nhã Ngọc lập tức ngăn cản Nhã hoàng hậu phía sau, thẳng tắp nhìn nàng: “Ngươi…”

“Muốn c.h.ế.t thì cứ tiếp tục hô to.” Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng nói. Phong Nhã Ngọc là một người thông minh, lập tức câm miệng, chỉ như trước rất bất thiện nói: “Ngươi là ai?”

“Là người tới cứu ngươi.” Một ống trúc to bằng ngón cái bị ném qua, Phong Nhã Ngọc tiếp nhận mở ra xem, bên trong có một tờ giấy rất nhỏ, mở ra, phía trên chỉ viết ngắn ngủn một câu nói: đi theo người tới! Tờ giấy phía dưới có con dấu của tộc trưởng Gia tộc Vũ Văn cùng nguyên khí mấy vị trưởng lão, không phải là giả.

Phong Nhã Ngọc lập tức ngẩng đầu lên, nhìn người đứng trước mặt, thoạt nhìn là một đại cô nương trạc tuổi mình, có chút không dám tin, “Ngươi… một mình ngươi đến?”

Gia tộc Vũ Văn ở Trên Đại lục Tạp Nhĩ Tháp là gia tộc cự phách số một số hai, trong gia tộc cao thủ đông đảo, không thua kém đoàn lính đ.á.n.h thuê cường đại! Nhưng bọn họ vậy mà không phái này cao thủ thành danh đến, ngược lại phái một cô gái gầy teo gắng sức đến, thật sự khó làm người tin phục.

“Bớt sàm ngôn đi, thu dọn đồ đạc theo ta!” Hoàng Bắc Nguyệt không lưu mặt mũi nói, Mạnh Kỳ Thiên cùng Hồng Liên cũng rất nhanh sẽ đến, đến lúc đó chạm mặt, không dễ xử lý.

Phong Nhã Ngọc ngây ngẩn cả người, cô gái này tướng mạo tinh sảo, thanh lệ cùng đại khí đường hoàng, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng, thoạt nhìn rất khó tới gần, muốn đi theo nàng có chút lo lắng.

Song hắn không nói gì, Nhã hoàng hậu bị ngăn trở phía sau lại thì thào mở miệng: “Ngươi, ngươi là trưởng công chúa Huệ Văn?”

Hoàng Bắc Nguyệt vốn không muốn nói chuyện cùng mẹ con nhà này, nàng đến chỉ là muốn dẫn theo một mình Phong Nhã Ngọc, không muốn quản cả Nhã hoàng hậu, mang theo bà rời đi là một trói buộc. Nhưng hồi lâu không nghe có người người nhắc tới ‘Trưởng công chúa Huệ Văn’, đột nhiên nghe thấy nên Hoàng Bắc Nguyệt cũng sửng sốt một chút.

Lúc nàng trố mắt, Nhã hoàng hậu chậm rãi đi ra khỏi phía sau Phong Nhã Ngọc. Hôm nay Nhã hoàng hậu không còn vẻ cao quý xinh đẹp như trước, không hoá trang nên có thể nhìn thấy mấy nếp nhăn rất nhỏ. Màu da tái nhợt, có vẻ bà gầy gò tiều tụy, hốc mắt trũng sâu xuống. Trong mắt vốn không có thần thái, nhưng lúc nhìn thấy nàng lại thoáng hiện vài tia lấp lánh.

“Ngươi không phải Trưởng công chúa Huệ Văn, nhưng thật không ngờ giống thật.”

Chương 324 Cứu Viện Hoàng Tử - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia