Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 325 Cứu Viện Hoàng Tử

Hoàng Bắc Nguyệt hơi nhíu mày lại, biết nàng giống trưởng công chúa Huệ Văn, tuy nhiên cũng không hoàn toàn, trưởng công chúa Huệ Văn đoan trang nhã nhặn lịch sự, nàng thì phóng khoáng ưu nhã, muốn nói giống thì nàng và Hồng Liên mới thật sự giống!

“Ta tên là Hoàng Bắc Nguyệt.” Giọng điệu Nhã hoàng hậu hoài niệm như thế, cũng làm cho giọng nói của nàng không băng lạnh như vừa rồi.

“Bắc Nguyệt! Ngươi là Bắc Nguyệt quận chúa!” Nhã hoàng hậu vừa nghe, trong ánh mắt lệ quang trong suốt, từng bước tiến lên bắt tay nàng, nhìn từ trên xuống dưới, ánh mắt biểu lộ hiền lành nhất thời khiến Hoàng Bắc Nguyệt rất mất tự nhiên.

“Năm đó ta và mẫu thân ngươi ….”

“Hoàng hậu nương nương.” Cắt đứt vẻ mặt hồi tưởng của Nhã hoàng hậu, Hoàng Bắc Nguyệt dùng giọng nói lãnh khốc nhắc nhở hoàn cảnh hiện tại, “Ta được Gia tộc Vũ Văn ủy thác, đến cứu Hoàng t.ử thứ mười một rời đi, nơi này chốc lát không an toàn! Có lời gì chờ ra ngoài nói tiếp”.

Trong lòng thở dài một hơi, vốn không nghĩ xen vào việc của người khác, mang thêm cả Nhã hoàng hậu đi, tuy nhiên, ai bảo nàng may mắn gặp được người có giao tình với trưởng công chúa Huệ Văn?

Nhã hoàng hậu lập tức nhớ tới tình huống hiện tại, vội vàng gật đầu, nói với Phong Nhã Ngọc: “Nhã ngọc, không cần chuẩn bị cái gì, mang theo v.ũ k.h.í là tốt rồi!”

Vừa nói, chính bà cũng lấy theo bảo kiếm từ đầu giường, có chút hoài niệm vỗ về thân bảo kiếm, “Kiếm để vô dụng lâu như vậy, không biết có thể dùng được không”

“Mẫu hậu… .” Phong Nhã Ngọc có chút do dự, người này có năng lực dẫn bọn hắn rời đi hay thì không nói nhưng thân thể mẫu hậu…

“Không có việc gì.” Nhã hoàng hậu ngẩng đầu, vui mừng nhìn Hoàng Bắc Nguyệt, “Ngươi cùng mẫu thân ngươi giống nhau.”

Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên gật đầu, không nhìn khuôn mặt nàng tái nhợt suy yếu, xoay người nói “Theo ta đi.”

Vài người mới vừa đi tới cửa, liền nghe thấy một tiếng vang lớn bên ngoài, giống như một tiếng nổ mạnh. Thủ vệ nghe được tiếng động lập tức chạy tới góc tường thăm dò, rất nhanh truyền đến tiếng đ.á.n.h, còn có tiếng hừ lạnh đặc trưng của Hồng Liên, kiêu ngạo cuồng vọng!

Hoàng Bắc Nguyệt trong lòng mừng thầm, thật đúng giờ!

Nàng thiết trí một bẫy rập chỗ nguyên khí cấm chế, chỉ cần có người cố gắng phá giải cấm chế, thiết trí bên cạnh băng lôi sẽ nổ mạnh! Đây là kỹ thuật phá hủy hiện đại, lúc đi theo sư phụ, nàng cùng Lai Nặc cùng nhau học phá hủy, Lai Nặc bị nàng làm nổ tung thành náo động!

“Sao lại thế này?” Nhã hoàng hậu sắc mặt trắng nhợt, gắt gao cầm tay Phong Nhã Ngọc. Phong Nhã Ngọc cũng không biết rõ tình hình, ngẩng đầu nhìn Hoàng Bắc Nguyệt.

“Đi thôi, không liên quan tới các ngươi!”

Nàng mang theo hai mẹ con từ cửa hông đại điện rời đi, nếu bản thiết kế của Vũ Văn gia tộc không phạm sai lầm thì từ cửa hông đi ra ngoài, tới giữa cung điện hậu phi có một giếng cổ, là một cửa ra thông đạo khác.

Ra đại điện, Hoàng Bắc Nguyệt lấy áo choàng màu đen ra, che khuất mặt, màu đen so với màu đỏ ở buổi tối càng dễ ẩn giấu hành tung.

Phía trước nổ mạnh cùng tiếng đ.á.n.h nhau lôi kéo thủ vệ đi, chỉ còn lại một ít cung nữ lặng lẽ, Hoàng Bắc Nguyệt lặng yên không một tiếng động ẩn núp đến phía sau bọn họ, đè lại đầu, c.h.ặ.t đứt cổ!

Thủ đoạn tàn khốc khiến mẹ con Nhã hoàng hậu sợ hãi run rẩy, Phong Nhã Ngọc đ.á.n.h giá cô gái kỳ quái này, nàng thật sự… Thật lợi hại!

Tuy nhiên, Thủ đoạn tàn nhẫn của nàng đã khiến thiếu niên này hoàn toàn tin phục, không dám chậm trễ, dìu Nhã hoàng hậu đi theo nàng tới một viện u tích trong hậu cung.

Một cái giếng cổ bị chìm trong đám cỏ dại mọc um tùm, nơi này hiển nhiên thật lâu không ai quan tâm chăm sóc.

Chính là nơi này! Cùng vị trí trên bản thiết kế quả nhiên không khác lắm.

Hoàng Bắc Nguyệt vừa định đi qua, đột nhiên có tiếng sột soạt chỗ cỏ dại cạnh giếng cổ, nàng trời sinh cảnh giác, lập tức che chở Hoàng t.ử thứ mười một cùng Nhã hoàng hậu lui về phía sau. Vốn định tìm một chỗ trốn đi, nhưng Nhã hoàng hậu thân thể bệnh lâu, lảo đảo bước không nhanh, chưa kịp trốn, phía sau liền truyền tới giọng nói lạnh lùng một người.

“Nghĩ không ra lại gặp ở chỗ này!”

Không xong! Là Mạnh Kỳ Thiên!

Hắn thế nào xuất hiện từ nơi này? Chẳng lẽ trong lối đi phức tạp rắc rối trong mật đạo có đường đi thông tới đây.

Hoàng Bắc Nguyệt đưa lưng về phía hắn, không chút suy nghĩ, trong tay nắm tuyết ảnh chiến đao, sau đó bay nhanh vung lên!

“Lá chắn băng!”

Lấy thực lực của nàng bây giờ, một lần có thể thiết trí ba sáu tầng lá chắn băng, chắc chắn, Mạnh Kỳ Thiên cũng phải tốn chút thời gian mới có thể đi ra

“Mau đi!” Vây khốn Mạnh Kỳ Thiên xong, Hoàng Bắc Nguyệt đã bắt tay Nhã hoàng hậu, cường ngạnh bay nhanh rời đi. Xem ra con đường từ giếng cổ đi ra ngoài không thể thực hiện được, cẩn thận ngẫm lại, ở gần tẩm cung hoàng thượng còn có mật đạo khác!

Ầm ầm…

Từ hướng cung Phượng Nghi, truyền đến một tiếng nổ lớn, so với vừa rồi càng sâu, theo sau là một tiếng quái vật kêu rống, trong nháy mắt mây trên trời cũng bắt đầu tuôn ra, trong ban đêm tĩnh tịch thổi lên cuồng phong! Lực hút cuồng bạo cuốn theo mái ngói cùng hoa cỏ cây cối gần cung điện hút vào!

Thôn Thiên Hồng Mãng đi ra!

Hoàng Bắc Nguyệt không nhịn được nhìn thoáng qua, chỉ thấy dưới bầu trờiđêm đen nhánh, một con rắn lớn đỏ rực bay lên trên phượng nghi cung, trên đầu rắn là cô gái mặc y phục đỏ, quơ trong tay bảo kiếm cháy rực, cuồng ngạo không ai bì được. Nhìn đám người đáng thương bị Thôn Thiên Hồng Mãng hút vào bụng!

“Người của Thành Tu La cũng chỉ đến thế mà thôi!” Hồng Liên kiêu ngạo nói.

Như thế rõ ràng dẫn tới đông đảo người của Thành Tu La, đó chính là một hồi hỗn chiến! Phải biết rằng, hiện tại Tu La vương Phong Liên Dực ở chỗ này, Vương tộc Ma thú, cùng mười hai Ma Thần  cũng ở chỗ này, Hồng Liên nghĩ ả cùng Mạnh Kỳ Thiên có thể đấu cũng những cường giả này sao?

Thành Tu La cùng Điện Quang Diệu chiến đấu, cùng nàng không có vấn đề gì, không cần phải xen vào việc của người khác, việc cấp bách vẫn là nhanh một chút rời đi mới tốt.

Nàng vừa quay đầu định tiếp tục rời đi, đột nhiên một nữ t.ử từ góc lao tối tăm bên cạnh xông tới, hốt ha hốt hoảng đ.á.n.h lên Hoàng Bắc Nguyệt. Nàng ta thân thể mảnh mai, Hoàng Bắc Nguyệt thoáng cái đụng phải ngã trên mặt đất, trên người áo choàng hồng nhạt rơi xuống, liền lộ ra khuôn mặt xinh đẹp diễm lệ hơn cả hoa tươi.

“Tiểu thư Yên Nhiên?” Hoàng Bắc Nguyệt thốt ra, Ngụy Yên Nhiên không phải ở Quyền vương phủ sao? Sao lại chạy đến hoàng cung?

Ngụy Yên Nhiên vốn kinh hoảng muốn tránh, nhưng vừa nghe thấy giọng nói này, mắt đột nhiên sáng lên như ngọc, ngẩng đầu vui mừng lẫn sợ hãi nói: “Nguyệt Dạ công t.ử!”

Cả người bị áo choàng màu đen ngăn trở, trên người Hoàng Bắc Nguyệt hơi thở quỷ dị khó tả, Ngụy Yên Nhiên nhìn thấy cũng ngẩn ra, nhưng giọng nói này, nàng tuyệt đối sẽ không quên!

Mừng như điên đứng lên, Ngụy Yên Nhiên thoáng cái nhào vào trong lòng Hoàng Bắc Nguyệt, vừa làm nũng vừa ý tứ hàm xúc nói: “Ta biết công t.ử nhất định sẽ tới cứu Yên Nhiên .”

Hoàng Bắc Nguyệt ho một tiếng, trên trán một giọt mồ hôi thật lớn rơi xuống, vội vàng đẩy nàng ra, nói : “Đi thôi, không có thời gian!”

“Công t.ử, ta có một việc muốn nói cho ngươi… .” Ngụy Yên Nhiên theo sau lưng nàng nói.

“Chuyện gì?”

“Ngươi hiện tại có còn giúp Tề vương không?” Ngụy Yên Nhiên hỏi.

Hoàng Bắc Nguyệt nhíu nhíu mày, nữ nhân này nói chuyện sao không nhìn tình huống hiện tại chứ?

Quả nhiên, Ngụy Yên Nhiên nói vừa xong, phía sau tiếng bước chân liền dừng lại, Hoàng Bắc Nguyệt nhất thời cảm giác váng đầu! cuối cùng đành phải xoay người nhìn bọn họ.

“Ngươi, ngươi là người của Phong Liên Dực?” Nhã hoàng hậu run giọng hỏi.

Chương 325 Cứu Viện Hoàng Tử - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia