Từ mật đạo mang theo Phong Nhã Ngọc vất vả đi ra, cửa ra thông đạo dĩ nhiên là bên ngoài Thành Huy Kinh! Có thể thấy nước Bắc Diệu  đào đường hầm bí mật phức tạp để một khi loạn quân vây quanh hoàng cung, mọi người trong hoàng tộc có thể từ mật đạo chạy trốn ra ngoài thành đi.

Vừa ra tới, Hoàng Bắc Nguyệt lập tức phát một viên đạn tín hiệu lên trời, bắt được liên lạc với Gia tộc Vũ Văn.

Phong Nhã Ngọc dọc theo đường đi khóc nháo không ngừng, như con nít không hiểu chuyện, Hoàng Bắc Nguyệt không có tinh lực an ủi hắn, sau khi đi ra khắp nơi đều là người của Thành Tu La, sợ tiếng của hắn gọi địch nhân tới, dứt khoát một quyền đ.á.n.h ngất xỉu hắn, ẩn thân trong bụi cây tùng, chờ người của Vũ Văn gia đến.

Trong thời gian này, nàng liền đem cây trâm hoa sen lấy ra chỗ ánh trăng, tỉ mỉ nhìn một chút. Trên cây trâm hoa sen thản nhiên có huỳnh quang chậm rãi chảy xuôi đến tay nàng, ánh huỳnh quang rất nhỏ, không nhìn kỹ căn bản không nhìn ra. Tâm lý có chút kích động, Hoàng Bắc Nguyệt lập tức đem Vạn Thú Vô Cương từ nạp giới lấy ra, để chung với cây trâm hoa sen xem có hiệu quả gì.

“Cẩn thận một chút, vạn nhất có bẫy.” Giọng nói của Yểm ánh trăng lặng lẽ vang lên, xem ra hắn cũng có chút khẩn trương.

“Cha ta hẳn sẽ không hại ta.” Hoàng Bắc Nguyệt thoáng mang theo khẩu khí bỡn cợt, kỳ thật trong lòng rất sốt ruột. Phù nguyên đã mất, đây có thể là cơ hội duy nhất để nàng xoay mình.

“Nhớ kỹ ở huyền băng ngục chứ, hắn thiết trí nhiều bẫy như vậy bên cạnh chính t.h.i t.h.ể mình, có thể thấy hắn mặc dù từ nhỏ là con hoang, nhưng lớn lên tâm tư lại kín đáo, tâm cơ rất nặng.” Yểm nhắc nhở nàng, mặc dù biết Hoàng Bắc Nguyệt chắc chắn nghĩ đến mấy thứ này, nhưng vẫn muốn nói để nàng cảnh giác một chút.

Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu, nàng cũng không dám khinh thường, Vạn Thú Vô Cương cùng cây trâm này đều là bảo bốt mà Thành Tu La cùng Điện Quang Diệu muốn tranh đoạt, người kia không thể không tính đến. Với tính cách của hắn, khẳng định sẽ chuẩn bị mọi thứ. Vạn nhất người của Thành Tu La hoặc của Điện Quang Diệu đoạt đi cũng sẽ có cạm bẫy chờ bọn họ!

Hoàng Bắc Nguyệt một tay cầm Vạn Thú Vô Cương, một tay cầm Trâm Bạch Ngọc Hoa Sen. Hai món bảo vật chưa gặp nhau, nhưng hơi thở đã không thể chờ đợi được dung hợp cùng một chỗ.

So với ánh huỳnh quang rất nhỏ trên trâm Bạch Ngọc Hoa Sen, hắc khí phía trên Vạn Thú Vô Cương cường đại bá đạo hơn nhiều, rất nhanh cuốn qua, ôn nhu bao bọc trâm bạch ngọc Liên hoa, nước sữa hòa vào nhau, rất khó tách ra.

Lúc nàng muốn tiến thêm một bước thăm dò hai vật lúc dung hợp thì đột nhiên phía trên Vạn Thú Vô Cương truyền đến một lực mạnh mẽ đ.á.n.h vào kinh mạch, thẳng hướng lục phủ ngũ tạng của nàng!

May mắn nàng đã có chuẩn bị sắn, lập tức buộc c.h.ặ.t Vạn Thú Vô Cương vào giữa nạp giới, thật sâu thở ra một hơi, xem ra, người kia thật sự để lại cạm bẫy rất mạnh.

“Nguy hiểm thật” Yểm trong hắc thủy cấm lao thì thào hô nhỏ, cũng thở ra một  hơi.

Bên cạnh Phong Nhã Ngọc bị đ.á.n.h ngất xỉu đột nhiên phát ra một tiếng rên thống khổ, Hoàng Bắc Nguyệt nhất thời cảm thấy váng đầu, tâm lý bàn tính có nên đ.á.n.h ngất xỉu hắn lần nữa không.

Ngay lúc này, nghe thấy bên ngoài vang lên ba tiếng chim đỗ quyên kêu, yên lặng trong chốc lát lại vang lên ba tiếng, sau đó chậm rãi vang lên một tiếng.

Đúng là người của Gia tộc Vũ Văn đến, đây là ám hiệu của bọn hắn!

Hoàng Bắc Nguyệt lập tức đáp lại bằng tiếng huýt sáo hai tiếng dài, ba tiếng ngắn. Trên bầu trời liền lập tức xuất hiện mấy linh thú phi hành, chậm rãi đáp xuống chỗ gần.

Vũ Văn Địch dẫn đầu đi tới, Hoàng Bắc Nguyệt cũng kéo Phong Nhã Ngọc đi ra ngoài, thuận tiện đeo mặt nạ quỷ lên, nàng không muốn để người của Gia tộc Vũ Văn biết thân phận thật của nàng.

“Nguyệt Dạ các hạ!” Vũ Văn Chiến kích động chạy tới, nhìn thấy Phong Nhã Ngọc liền lập tức quỳ xuống, nói: “Tham kiến thập nhất Hoàng t.ử! Điện hạ không có việc gì thật tốt quá!”

Phong Nhã Ngọc tỉnh lại từ hôn mê, mơ hồ nhìn những người trước mắt, mãi sau mới nhớ tới chuyện gì xảy ra, lập tức hốc mắt đỏ lên, nói: “Mẫu hậu, mẫu hậu người”

“Ôi” Vũ Văn Chiến thở dài một tiếng, đại khái đoán được phát sinh sự tình gì, cũng bóp cổ tay thở dài, “Điện hạ, lưu được núi xanh, sợ gì không có củi đốt, trên vai ngài gánh trách nhiệm nặng nề”

“Ta muốn đi tìm hoàng huynh! Ta phải hỏi rõ, tại sao muốn đối với chúng ta như vậy?” Phong Nhã Ngọc không để ý mọi người ngăn trở, cứng rắn muốn đi phủ Tề vương  tìm Phong Liên Dực.

Hoàng Bắc Nguyệt lạnh mắt thấy tiểu t.ử thúi không đủ thành thục, lúc này cũng không rõ lắm sự thật, có nên hỏi hắn là xuẩn hay ngây thơ.

Nàng sờ sờ chính mình nắm tay, sau đó bước nhanh lên, bắt được bả vai Phong Nhã Ngọc kéo hắn lại, sau đó một quyền đ.á.n.h vào mặt hắn!

Phong Nhã Ngọc thân thể được nuông chiều từ bé, lập tức bị nàng đ.á.n.h ngã trên mặt đất, m.á.u mũi giàn giụa.

Mọi người thuộc Vũ Văn gia tộc mắt choáng váng, Phong Nhã Ngọc ngẩng đầu, oán hận trừng mắt nhìn nàng!

Không bị đ.á.n.h đủ đúng không?

Hoàng Bắc Nguyệt liếc một chút, bóng người như tia chớp xông lên, liên tục vài quyền đ.á.n.h hắn khóc rống kêu t.h.ả.m thiết, muốn chạy trốn cũng không trốn thoát! Nàng xuống tay sẽ không lưu tình, sẽ không bởi vì ngươi là hoàng t.ử sẽ không đ.á.n.h ngươi, vẫn như thường đ.á.n.h hắn thành đầu heo!

Gia nhân của gia tộc Vũ Văn sợ ngây người, trong ấn tượng chưa từng có người phạm thượng, đối với người trong hoàng thất làm như thế, thật không có cấp bậc lễ nghĩa chuyện tình!

Tuy nhiên, thời kỳ bất thường, bọn họ mặc dù khiếp sợ, nhưng trong lòng lại ngầm đồng ý, cho nên đều đứng ở một bên nhìn, chờ nàng đ.á.n.h gần đủ rồi mới tiến lên ngăn cản.

Phong Nhã Ngọc đời này đại khái không bị người đ.á.n.h cho t.h.ả.m như vậy, Hoàng Bắc Nguyệt xuống tay vừa ngoan vừa nhanh, đừng nói hắn không chống đỡ được, muốn tránh cũng không xong a!

Thân là nam t.ử hán, bị đ.á.n.h vài quyền tính là gì, nhưng nếu bị Hoàng Bắc Nguyệt đ.á.n.h, mới biết được bị đ.á.n.h đúng là chuyện kinh khủng! Từ thân thể đến tâm lý, cũng sợ hãi tới cực điểm!

“Ta liều mạng cứu ngươi ra, là để ngươi chịu c.h.ế.t sao?” Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng nhìn về phía hắn, bộ dáng hung thần ác sát, làm thiếu niên kia sợ đến trốn phía sau Vũ Văn Địch.

Vũ Văn Địch có vài phần xấu hổ nói: “Nguyệt Dạ các hạ xin bớt giận, thập nhất Hoàng t.ử tuổi còn nhỏ”

“Nhỏ? Vũ Văn Địch, lúc ngươi bằng tuổi hắn thì đang làm gì?”

Đương nhiên là ở nước Nam Dực bảo vệ Dực vương t.ử, nhưng sợ làm Hoàng t.ử thứ mười một mất thể diện, Vũ Văn Địch không nói ra mồm, chỉ nói là: “Tôn ti khác biệt, không so sánh được.”

Hoàng Bắc Nguyệt khinh thường cười khẩy một tiếng, giọng điệu khinh miệt này lập tức tựu dấy lên tự tôn mãnh liệt trong lòng Phong Nhã Ngọc. Hắn đột nhiên từ sau lưng Vũ Văn Địch nhảy ra, lớn tiếng nói: “Ta cũng có thể một mình đảm đương một phía, lãnh binh g.i.ế.c địch, chỉ cần cho ta mười vạn binh mã ”.

Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng liếc ánh mắt sát khí qua, vung một nắm đ.ấ.m qua, Phong Nhã Ngọc lập tức câm miệng.

“Lỗ mãng, ngu xuẩn, vẫn muốn c.h.ế.t!” Hoàng Bắc Nguyệt không khách khí nói.

Phong Nhã Ngọc không sợ c.h.ế.t hỏi: “Vậy ngươi nói, ta nên làm cái gì bây giờ? Ta muốn báo thù cho mẫu hậu! Ta muốn hỏi hoàng huynh rõ ràng!”

Hoàng Bắc Nguyệt biết hắn trong một đêm mất mẫu thân nên có chút kích động, nàng có thể hiểu cảm giác này, cũng không dễ dàng dùng lời kích hắn nói: “Quân t.ử báo thù mười năm không muộn, không nắm chắc tất thắng, sẽ học được nhẫn nại!”

“Điện hạ, hiện tại thế cục hỗn loạn, ngươi nhịn một chút, tương lai sẽ có cơ hội.” Vũ Văn Chiến cũng tỉ mỉ khuyên nhủ.

Phong Nhã Ngọc không nói gì, tuy nhiên nhìn dáng vẻ của hắn, Hoàng Bắc Nguyệt biết hắn nghe hiểu. Đứa nhỏ này cũng không phải ta an toàn không thể tố, ít nhất, hắn có thể tỉnh táo được. Nếu đổi lại là nàng, nhìn thấy cha mẹ bị g.i.ế.c, nàng liều mạng cũng sẽ cùng kẻ địch đồng quy vu tận.

Giải quyết chuyện của Phong Nhã Ngọc, Hoàng Bắc Nguyệt liền hỏi: “Trong hoàng cung thế nào?”

Người của Điện Quang Diệu đang quấy rối hoàng cung nước Bắc Diệu , ẫn tới rất nhiều cao thủ của Thành Tu La, không biết hai bên đấu thế nào?

Vũ Văn Địch lập tức nói: “Không ngờ Hồng Liên đã ở trong cung, ả náo loạn quá lớn, bị cao thủ Thành Tu La vây công, bị thương không nhẹ, may mắn Mặc Liên kịp thời xuất hiện, nếu không, Điện Quang Diệu sợ rằng đã mất Hồng Liên của thế hệ này!”

Hồng Liên không c.h.ế.t, thật sự cũng không tệ, nàng muốn tự tay g.i.ế.c Hồng Liên, sao có thể để Hồng Liên c.h.ế.t nhanh như thế?

Vũ Văn Địch nhớ tới cái gì, lại nói: “Nghe nói Tu La vương bị trọng thương tĩnh dưỡng trong Thành Tu La, không có ở Thành Huy Kinh, nếu không có thể nhìn thấy Mặc Liên cùng Tu La vương đ.á.n.h một trận, đáng tiếc.”

“Sau này có rất nhiều cơ hội.” Hoàng Bắc Nguyệt không nóng nảy, Điện Quang Diệu cùng Thành Tu La từ xưa là địch, một ngày nào đó có thể nhìn thấy vương giả hai bên đại chiến.

Cái kia Thánh Quân chưa từng lộ diện, không biết có thể xuất hiện hay không, ngay cả Tu La vương cũng đăng cơ, hắn không có lý do nào tiếp tục che giấu chứ.

Chuyện Phong Liên Dực là Tu La vương, người của Gia tộc Vũ Văn cũng biết, bởi vậy nhắc tới Tu La vương thì trên mặt mỗi người cũng vặn vẹo, cho dù không ai mở miệng, nhưng có thể cảm nhận được không khí ngưng trọng.

Chương 329 Mở Ra Hắc Ngọc - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia