Nàng không nói thêm gì, nhiệm vụ đã thành công, nàng cũng nên cáo từ rời đi, đuổi theo đám người A Tát Lôi.
Vừa mới mở miệng cáo biệt Gia tộc Vũ Văn, Phong Nhã Ngọc đang trầm mặc hồi lâu liền ngẩng đầu lên, nói : “Ngươi đi đâu vậy? Vì sao không mang theo ta?”
“Vì sao phải mang theo ngươi?” Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng hỏi.
“Ngươi đã nhận lời mẫu hậu, phải bảo vệ ta!” Phong Nhã Ngọc c.ắ.n c.ắ.n môi, cho dù nàng chán ghét nhìn hắn, nhưng hắn vẫn mặt dày nói.
Hoàng Bắc Nguyệt sửng sốt, tỉ mỉ vừa nghĩ quả thật đã đồng ý, tuy nhiên có người của Vũ Văn gia ở đây, tự nhiên sẽ an bài tốt tương lai của Phong Nhã Ngọc, đi theo nàng, khắp nơi lưu lãng chạy trối c.h.ế.t, không có lợi gì.
Nàng đang muốn nói đạo lý với hắn, không ngờ Phong Nhã Ngọc đã mở miệng trước nói: “Ta chỉ nghe ta mẫu hậu! Ta muốn đi theo ngươi!”
Nhìn không ra, thiếu niên này còn có thời khắc kiên quyết như vậy.
Hoàng Bắc Nguyệt vội vàng đưa ánh mắt nhìn về phía đám người của gia tộc Vũ Văn, hy vọng bọn họ nghĩ biện pháp.
Ai biết Vũ Văn Chiến lại vuốt cằm suy nghĩ một chút, nhân tiện nói: “Như thập nhất Hoàng t.ử có thể theo Nguyệt Dạ các hạ rèn luyện, cũng là một chuyện tốt.”
“Ở Vũ Văn gia, người của Thành Tu La sớm muộn sẽ sinh nghi, vì an toàn của thập nhất Hoàng t.ử, hy vọng Nguyệt Dạ các hạ….”
“Nguyệt Dạ , ngươi đã đáp ứng mẫu hậu ta, không thể nói không giữ lời!” Phong Nhã Ngọc nhìn nàng, hắn có thể chịu, nhưng nhất định phải trở nên mạnh mẽ! Hắn biết thực lực Nguyệt Dạ , đi theo nàng khắp nơi xông xáo, có thể rèn luyện chính mình, hắn chịu đủ sự vô năng của chính mình rồi!
“Điện hạ, Nguyệt Dạ các hạ đã đáp ứng sẽ không nuốt lời, ngài muốn đi theo phải nghe lời thì Nguyệt Dạ các hạ mới có thể nhận ngài làm đồ đệ….” cái lão hồ ly Vũ Văn Chiến bày ra bẫy rập, Hoàng Bắc Nguyệt không thể không nhảy vào.
Hoàng Bắc Nguyệt nhíu mi, nhìn Phong Nhã Ngọc khuôn mặt kiên định, mới nói: “Ta quả thật đáp ứng mẫu thân ngươi, nhưng ta nói trước, ta sẽ không đối đãi ngươi như hoàng t.ử, đáng đ.á.n.h sẽ đ.á.n.h, tuyệt không nương tay!”
Phong Nhã Ngọc chỉ cảm thấy trên mặt vết thương bắt đầu đau nhức, nhớ tới kinh nghiệm ăn đòn hiểm của nàng, tâm lý nghĩ lại mà sợ, nhưng hắn cũng không do dự, lập tức gật đầu.
“Sư phụ ở trên, nhận đồ nhi một bái!” Phong Nhã Ngọc tự động quỳ xuống bái sư.
Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng liếc hắn, thản nhiên nói: “Đứng lên đi.”
“Nguyệt Dạ các hạ, thập nhất Hoàng t.ử nhờ ngài, xin ngài chỉ dẫn hắn!” Vũ Văn Chiến trịnh trọng ôm tay nói với nàng.
“Ta đã đáp ứng Nhã hoàng hậu” Hoàng Bắc Nguyệt bất đắc dĩ nói, coi như báo đáp ân tình nhận trâm Bạch Ngọc Hoa Sen, dù sao Nhã hoàng hậu bị đám người Mạnh Kỳ Thiên đuổi g.i.ế.c, cũng là vì cây trâm này.
Phụ thân nàng lưu lại khoản nợ, nàng thay hắn hoàn lại, miễn cảm giác tâm lý nợ người sẽ không thoải mái.
Từ biệt đám người Vũ Văn gia, Hoàng Bắc Nguyệt đem hoàng t.ử được nuông chiều từ bé lên đường. Giữa đêm khuya, thừa lúc Băng Linh Huyễn Điểu bay vào đám mây trên trời cao, Hoàng t.ử thứ mười một trợn mắt há miệng nhìn nàng.
“Đây là Băng Linh Huyễn Điểu đi! Đúng là một trong ‘ngũ linh’ trong truyền thuyết, không ngờ ngươi là chủ nhân của hắn!” Hắn duỗi tay muốn sờ lông Băng Linh Huyễn Điểu, nhưng tay vừa vươn ra đã bị hàn khí đẩy lùi về, miệng xuýt xoa.
Hoàng Bắc Nguyệt ôm tay, nhắm mắt tĩnh dưỡng, có Băng Linh Huyễn Điểu nàng rất yên tâm, chỉ cần xung quanh có động lạ, Băng Linh Huyễn Điểu nhất định sẽ phát hiện.
Đối với lời nói của Phong Nhã Ngọc, nàng cũng không để ý đến, mang hắn theo đã là phiền toái, nàng cũng không có nghĩa vụ làm xướng ngôn viên cho hắn.
Tựa hồ mất đi mẫu thân trong lòng tạo thành thương tổn, không muốn khóc sướt mướt khiến Hoàng Bắc Nguyệt khinh bỉ, cho nên Phong Nhã Ngọc nói chuyện phá lệ nhiều hơn.
“Thái t.ử Chiến Dã ở nước Nam Dực có T.ử Diễm Hỏa Kỳ Lân, sư phụ ta có Băng Linh Huyễn Điểu, hơn nữa Ảnh Hoàng… ‘ngũ linh’ hỏa, băng, phong đã xuất hiện tại Trên Đại lục Tạp Nhĩ Tháp.” Phong Nhã Ngọc nói.
Hoàng Bắc Nguyệt hé mắt: “Ảnh hoàng?”
Đây là siêu cấp linh thú thuộc tính phong, cho tới bây giờ nàng cũng không nghe nói qua.
Phong Nhã Ngọc lập tức gật đầu: “Đúng! Là triệu hồi thú của hoàng huynh ta!”.
Tin tức này làm Hoàng Bắc Nguyệt chấn kinh một lần nữa, hoàn toàn mở to mắt, “Ngươi nói Phong Liên Dực?”
“Đúng vậy!” Phong Nhã Ngọc gật đầu, tuy nhiên nhưng lại thần bí hề hề nói, “Chuyện này chỉ có ta cùng phụ hoàng biết, các ngươi đương nhiên không thể biết rồi!”
“Hiện tại ta là sư phụ ngươi, ngươi biết gì phải nói cho ta, nếu không sẽ ‘khi sư’.” Hoàng Bắc Nguyệt mang danh sư phụ ra để lập uy.
Phong Nhã Ngọc sửng sốt một chút, gật đầu nói: “Mọi người thường nói, một ngày vi sư cả đời vi mẫu, ta đương nhiên sẽ không gạt sư phụ.”
Hoàng Bắc Nguyệt thầm nghĩ: ai muốn ngươi cả đời vi mẫu, ta chỉ muốn nghe chuyện của Phong Linh thú thôi.
“Ảnh Hoàng là siêu cấp linh thú lúc hoàng huynh sáu tuổi triệu hồi ra. Phụ hoàng rất cao hứng, nói đó là thiên tài trên Đại lục Tạp Nhĩ Tháp, ngay cả Thái t.ử Chiến Dã nước Nam Dực cũng không bằng hoàng huynh.” Phong Nhã Ngọc trong lúc nói chuyện vẫn không che giấu sự ngưỡng mộ với hoàng huynh của mình.
Đương nhiên không bằng, Phong Liên Dực trong cơ thể có huyết thống của Thành Tu La, đối với tu luyện vốn là phụ trợ thật lớn, điểm này Chiến Dã quả thật không bằng hắn.
Hoàng Bắc Nguyệt trong lòng yên lặng nói, lập tức lại hỏi: “Hắn nếu gọi về Anh Hoàng, vì sao không tuyên bố ra ngoài? Vẫn đưa hắn đến nước Nam Dực làm con tin”
“Lúc ấy, mẫu hậu cùng rất nhiều đại thần dâng tấu, để phụ hoàng đưa hoàng huynh làm con tin. Phụ hoàng không thể bác bỏ nhiều đại thần như vậy, mặt khác cũng muốn hoàng huynh trải qua kiếp sống gian khổ để rèn luyện, mới có thể phát triển, bởi vậy đồng ý.”
Phong Nhã Ngọc rất bất đắc dĩ nói, “Nhưng nếu để người ta biết hoàng huynh có Phong Linh thú, rất nhiều người sẽ đối với huynh ấy bất lợi, năm ấy tuổi còn nhỏ, không hoàn toàn khống chế được Phong Linh thú, bởi vậy phụ hoàng giấu diếm việc này, hơn nữa cũng dặn hoàng huynh đừng cho bất kỳ kẻ nào phát hiện.”
Hoàng Bắc Nguyệt yên lặng nghe, Phong Liên Dực đúng là loại người từ nhỏ ẩn nhẫn thông minh, một đứa bé sáu tuổi có thể giữ bí mật lớn như vậy, cho dù bị người bắt nạt cũng không để phát hiện, không thể không nói, hắn trời sinh ngụy trang, thâm trầm đến mức nhìn không thấu.
Tuy nhiên, nàng cũng rõ ràng chính mình cái gì cũng không biết về hắn, căn bản là không tỉ mỉ chú ý hắn. Nàng từ nhỏ đã được huấn luyện thành cỗ máy g.i.ế.c ch.óc, sư phụ không dạy nàng lấy tình yêu đi kinh doanh thế nào? Đều là Phong Liên Dực trả giá, mà nàng cũng không làm gì.
Hóa ra cái mà không quý trọng, thật sự sẽ mất đi. Mà sau khi mất đi, thật sự sẽ hối hận.
“Ta chưa từng gặp bộ dáng của Ảnh Hoảng, sau này hẳn là cũng không có cơ hội thấy.” Hoàng Bắc Nguyệt tiếc hận nói.
Gió đêm vù vù thổi qua gò má, nàng có chút tâm tình uống rượu, liền cầm một bình rượu cùng hai cái chén từ nạp giới ra, cùng Phong Nhã Ngọc đối ẩm.
Rượu của nàng rất ngon, trộm từ phòng nhỏ của Linh tôn trong Rừng rậm Phù Quang, không biết được mấy trăm năm, tinh khiết và thơm say lòng người, rượu vừa đổ ra, mùi thơm liền bay tới nơi xa xôi.
Phong Nhã Ngọc uống rượu không tốt, uống nửa chén trên mặt cũng có chút hồng, đại khái vì giải quyết hậm hực trong lòng, nên liên tiếp uống mấy chén, có chút say, trong chốc lát cười trong chốc lát khóc.
“Kỳ thật, kỳ thật ta cũng chỉ gặp Ảnh Hoàng xuất hiện một lần” Phong Nhã Ngọc hai tay cầm mặt mình, như sợ đầu của chính mình rơi xuống “Phong Linh thú trong truyền thuyết, một trong ‘ngũ linh’, quả nhiên là đẹp nhất giữa tất cả linh thú”.
Hoàng Bắc Nguyệt t.ửu lượng tốt, mấy chén vào bụng, không có cực nhỏ men say, chỉ xuất thần nghe Phong Nhã Ngọc tự thuật.
“Ảnh hoàng chiến kỹ: Phong Dực cùng Phong Hoa Tuyết Nguyệt, đúng là chiến kỹ hoa lệ nhất Đại lục Tạp Nhĩ Tháp. Nhưng mẫu hậu không thích, tại sao mẫu hậu không thích chứ? Ta hy vọng hoàng huynh cùng mẫu hậu có thể hòa thuận ở chung ”
Nói xong lời cuối cùng, Phong Nhã Ngọc cũng khóc lên, gương mặt chôn ở tay mình, tiếng khóc u u truyền đến.
Hoàng Bắc Nguyệt đặt chén rượu xuống, nhẹ nhàng thở dài một tiếng, duỗi tay vuốt vuốt đầu hắn, thấp giọng trấn an: “Có một số việc ngươi không biết được, ngươi vẫn tin tưởng hoàng huynh trong cảm nhận của ngươi cho tới giờ cũng không thay đổi sao?.”
Sau khi Phong Nhã Ngọc uống rượu, men rượu ngấm liền yên lặng ngủ thiếp đi, Hoàng Bắc Nguyệt khống chế Băng Linh Huyễn Điểu tránh thoát vài làn sóng người của Thành Tu La, trải qua đường dài phi hành, rốt cuộc đã tới bên ngoài Rừng rậm Phù Quang.
Đám người A Tát Lôi một mực chờ nàng, ở trong rừng rậm để lại dấu hiệu chính bọn chúng, Hoàng Bắc Nguyệt đi theo dấu hiệu tìm đến nơi hội hợp.
Nghe nàng đơn giản tự thuật chuyện đã trải qua, đám người A Tát Lôi liền tiếp nhận đồng bọn tôn quý Phong Nhã Ngọc, dù sao chỉ cần chuyện mà Già Dạ Vương quyết định, bọn họ tuyệt không phản đối!
Hoàng Bắc Nguyệt xem xét thương thế Cát Khắc, có lọ huyết của Phong Liên Dực, thương thế của Cát Khắc quả nhiên có khởi sắc, xem ra, một chuyến này không uổng công chạy a!
“Vương, kế tiếp chúng ta đi đâu?” Từ trong doanh trướng đi ra, A Tát Lôi không chờ đợi được hỏi.
“Đương nhiên phải đi nước Nam Dực.” Hoàng Bắc Nguyệt cười nói.
A Tát Lôi cùng tất cả mọi người cao hứng hỏi: “Vương dự định mang chúng ta về nhà sao?”
“Ừ, về nhà !” Hoàng Bắc Nguyệt nặng nề gật đầu. Xa cách nhiều năm như vậy, nàng cuối cùng cũng coi phủ trưởng công chúa ở nước Nam Dực thành nhà mình!
Bọn họ trực tiếp đi ngang qua Rừng rậm Phù Quang, hành động này khiến Phong Nhã Ngọc vốn nghe được đủ lời đồn đại k.h.ủ.n.g b.ố về Rừng rậm Phù Quang giật mình không ngừng, lúc đầu tưởng đám người này nổi điên. Rừng rậm Phù Quang muốn đi ngang qua là có thể đi sao? Những người này không khỏi quá cuồng vọng! Mà khi hắn phát hiện, mặc kệ bọn họ đi như thế nào, Phù Quang cũng không tới gần bọn họ, Phong Nhã Ngọc liền lạnh nhạt. Xem ra, sư phụ mà hắn bái quả thật rất lợi hại.