Sáng sớm ở thành Lâm Hoài, mặt trời đã chiếu sáng thành trì lịch sử lâu đời.

Cửa thành vừa mở ra, nghênh đón thương nhân cùng lữ khách vội vàng vào thành.

Gần đây tin tức từ nước Bắc Diệu truyền đến, người của thành Tu La bắt đầu tái hiện thế gian, khắp nơi bắt g.i.ế.c lính đ.á.n.h thuê, bởi vậy thủ vệ cửa thành phá lệ nghiêm khắc, kiểm tra nghiêm ngặt mọi người mới cho đi vào.

Đám người Hoàng Bắc Nguyệt hóa trang thành bộ dáng dân chúng bình thường, mười mấy người phân tán ra rồi vào thành.

Nếu bộc lộ thân phận triệu hồi sư vào thành nhất định sẽ được ưu đãi đặc biệt, nhưng gần đây không yên ổn, thân phận triệu hồi sư sợ rằng sẽ đưa tới nhiều phiền toái, cho nên dứt khoát làm dân chúng bình thường.

“Oa! Đây là nơi vương từ nhỏ lớn lên à!”

Ngồi ở trong t.ửu lâu, ăn một bữa thịnh soạn sơn hào hải vị, một đám người cũng thỏa mãn thò đầu ra cửa sổ, nhìn phố xá phồn hoa náo nhiệt lên.

“Nói nhỏ thôi A Tát Lôi, phải gọi công t.ử !” Một người nhắc nhở A Tát Lôi, vương đã nói chỗ nào có người, phải gọi nàng là ‘công t.ử’.

A Tát Lôi ôm đầu cười ha ha nói: “Công t.ử, khi nào chúng ta có thể đến thăm nhà của ngươi!”

“Rất nhanh có thể.” Bên khóe miệng Hoàng Bắc Nguyệt mỉm cười thanh nhã, nắm tay chống cằm, nhìn ngoài cửa sổ trên đường cái, một đám người chậm rãi đi tới.

“Chúng ta nhiều người như vậy, trong nhà công t.ử tiện lợi không? Chúng ta khẩu vị đều lớn, đặc biệt Cát Khắc đại ca, thương thế của hắn tốt lên nhất định phải bồi bổ đặc biệt. Nấu nhiều cơm thế cũng không dễ dàng, chi bằng chúng ta ở trong nhà trọ đi.”

A Tát Lôi đã bắt đầu tính toán sớm, không để vương phiền toái, bọn họ không thể toàn bộ trú ngụ tại nhà vương, muốn chăm lo nhiều người như vậy, gia đình bình thường rất khó làm được.

“Nếu ngay cả mấy người các ngươi cũng không nuôi nổi, ta cũng quá vô dụng.” Hoàng Bắc Nguyệt vuốt vuốt hai nét râu nhỏ dán trên miệng, dùng quạt gấp chỉ chỉ đoàn người ở ngã tư đường phía trước: “Ngươi xem các nàng.”

Mọi người đi ra ngoài nhìn, chỉ thấy một đám phu nhân quần áo đẹp đẽ quý giá, trang phục hợp thời, hoa chi phất phới từ mép phố đi tới, dọc theo đường đi nha hoàn hộ vệ vây quanh, dân chúng bình thường cũng đứng ở hai bên nhìn, mỗi người tựa hồ phê bình kín đáo những phu nhân kia.

“Là phu nhân nước Nam Dực, nhìn phong cách không phải hoàng thân cũng là quý tộc.” Phong Nhã Ngọc nhìn thoáng qua liền nói. Trước kia ở trong cung hắn quen nhìn thấy những phu nhân như thế.

Mỗi quốc gia đều có quý tộc dạng như này, quyền thế ngập trời, kì thực cái gì cũng không cống hiếu cho dân chúng.

Đám người A Tát Lôi vội vàng rụt cổ lại, trước kia vương đã nói với bọn họ, đi tới thành phố lớn không muốn phiền toái thì đừng đi trêu chọc một số người.

“T.ử Diệu, ta có chuyện muốn ngươi đi làm.” Hoàng Bắc Nguyệt cười nói, T.ử Diệu là tên giả của Phong Nhã Ngọc, đi tới nước Nam Dực tự nhiên không thể dùng tên trước kia.

Phong Nhã Ngọc vừa nghe sư phụ rốt cuộc muốn sai bảo hắn đi làm việc, lập tức cao hứng nói: “Xin sư phụ cứ sai bảo!”

Hoàng Bắc Nguyệt vẫy tay, để hắn ghé tai lại, sau đó hạ giọng sai bảo vài câu, đang lúc mọi người không tìm được manh mối trong biểu tình trên mặt, Phong Nhã Ngọc gật đầu, cao hứng đứng dậy rời đi.

“Vương?” A Tát Lôi nghi hoặc nhìn về phía nàng, không biết nàng muốn làm gì.

Hoàng Bắc Nguyệt đứng lên, sửa quần áo nói : “Chờ xem trò vui đi.”

Dưới lầu, một đám phu nhân cũng vào quán rượu này, chưởng quỹ lập tức ân cần nghênh đón.

“Tiêu phu nhân cùng các vị phu nhân đại giá quang lâm, nhanh đến nhã gian trên lầu.”

Dẫn đầu đám thiếu phụ quần áo hoa lệ, phục trang đẹp đẽ là Tiêu phu nhân mà chưởng quỹ mở miệng gọi, chỉ thấy nàng xoi mói nhìn thoáng qua khách nhân trong quán rượu, có chút bất mãn.

Nha hoàn bên người nàng lập tức nói: “Chưởng quỹ, phu nhân chúng ta quang lâm nơi này là vinh hạnh của ngươi, quán rượu này mọi người lộn xộn ngổn ngang, ảnh hưởng các vị phu nhân muốn ăn, mời họ ra ngoài đi, tiền rượu của bọn họ ghi vào sổ nợ của phu nhân!”

Nghe xong lời này, khách nhân ăn cơm trong quán rượu liền lộ ra thần sắc bất mãn, cho dù có tiền có thế cũng không thể coi thường người khác như thế.

Chưởng quỹ lộ vẻ khó xử, nói : “Tiêu phu nhân, người xem, cửa tiệm chúng ta sau này còn muốn làm ăn lâu dài đây….”

“Hừ!” Nha hoàn lạnh lùng hừ một tiếng, “Người có biết nhà chồng của phu nhân chúng ta là vị nào? Chính là Nhị công t.ử của Đô Sát viện Tả Ngự Sử gia! Dễ dàng bảo hộ quán rượu của ngươi! Còn phu nhân chúng ta, là Đại tiểu thư của phủ trưởng công chúa, các ngươi trêu nổi sao?”

Nha hoàn vừa nói ra khỏi miệng, các phu nhân hộ tống đến đây đều lấy lòng nhìn về phía vị Tiêu phu nhân phong quang vô hạn kia.

Chưởng quỹ trên lưng mồ hôi lạnh chảy ròng, nuốt nước miếng một cái, đúng là không có biện pháp đấu với cường quyền, không thể làm gì khác hơn là ủ rũ quay đầu, nhận lỗi với khách nhân.

“Các vị, tạo thuận lợi đi, hôm nay tiền ăn uống liên miễn hết.”

Khách nhân mỗi người một sắc mặt, tuy nhiên cũng tự biết không thể trêu được thân phận quý nhân, chỉ có thể không vui đứng lên chuẩn bị đi.

Lúc này, trong một gian nhã gian lầu hai đi tới một tiểu nha hoàn mười sáu mười bảy tuổi, lớn lên mi thanh mục tú, hết sức xinh xắn, đứng ở trên hành lang, giương giọng nói: “Hóa ra đế đô còn có người bá đạo như vậy, ăn một bữa cơm đều phải đuổi người, ngượng ngùng, công t.ử nhà ta tâm tình không tốt, không muốn đi.”

Tiêu phu nhân tức giận ngẩng đầu, mấy năm nay chưa từng có người dám nói chuyện kiêu ngạo với nàng như vậy!

Chưởng quỹ sắc mặt lập tức thay đổi, vội vàng nói: “Tiêu phu nhân đừng nóng giận, khách nhân trong nhã gian là từ bên ngoài tới, không biết ngài thân phận tôn quý.”

“Ai nói không biết?” A Lệ Nhã tiếp tục dựa theo lời Hoàng Bắc Nguyệt Dạ y nàng: “Vị này Tiêu phu nhân, nói vậy chính là thứ xuất tiểu thư Tiêu Linh của phủ Trưởng công chúa. Tiêu Linh tiểu thư gả cho thứ xuất Nhị công t.ử của Đô Sát viện Tả Ngự Sử, thân phận thật xứng đôi.”

“Ngươi câm mồm! Đây là nơi nào mà tiện nhân ngươi làm càn!” Vị Tiêu phu nhân lập tức tức giận đến sắc mặt trắng bệch, phẫn nộ quát A Lệ Nhã.

A Lệ Nhã vốn nhát gan, bị ả quát như vậy vội vàng sợ lui về phòng, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch.

A Tát Lôi thấy thế, liền bước ra ngoài, “Thứ xuất tiểu thư có dũng khí làm càn như vậy, xem ra Đô Sát viện Tả Ngự Sử gia cùng phủ trưởng công chúa chẳng có gì đặc biệt!”

Tiêu Linh tức giận không nhẹ, nhìn gia đinh vung tay lên nói: “Lôi mấy người kia không biết tốt xấu kia xuống đây. Ta muốn bọn họ chứng kiến sự lợi hại của ta!”

Gia đinh xông lên, vừa đi một bên hùng hùng hổ hổ, kiêu ngạo đến cực điểm.

A Tát Lôi sắc mặt trầm xuống, những người này tuy là quý tộc, nhưng rất không lễ phép!

Hắn bóng dáng chợt lóe, như gió lốc biến mất khỏi chỗ đang đứng, lấy mắt thường cũng khó nhìn được tốc độ, bay nhanh xuyên qua thang lầu khiến gia đinh đang đi lên ngã trái ngã phải xuống đất!

A Tát Lôi tiêu sái trở lại chỗ cũ, lạnh lùng nhìn Tiêu phu nhân, nói : “Công t.ử nhà ta hôm nay muốn ăn cơm ở đây! Các ngươi làm gì được?”

Tiêu Linh hoảng sợ, bản thân ả dù vô dụng, từ nhỏ không có võ đạo cũng không có thiên phú triệu hồi sư, nhưng vẫn nhận ra người nọ vừa ‘thử đao g.i.ế.c trâu’, loại thân thủ này, chỉ sợ là một vị cao thủ võ đạo rất lợi hại. Lần này đá vào tấm sắt rồi, ở thời đại này, chọc phải cao thủ rất phiền toái.

Chương 331 Trở Về Nam Dực - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia