Tuy nhiên, nơi này có nhiều ánh mắt đang nhìn, nếu nàng yếu thế, sau này làm sao ngẩng đầu mà sống ở thành Lâm Hoài?

“Đừng tưởng ỷ vào chút bản lĩnh mà ta sợ ngươi! Ở thành Lâm Hoài, không có người nào mà Tiêu Linh ta không đối phó được. Các ngươi nếu dám ở lại thành Lâm Hoài, các ngươi cứ chờ xem!” Tiêu Linh hung tợn nói.

“Vậy sao?” Trong phòng truyền giọng nói ưu nhã, trong trẻo nhưng lạnh lùng, “Tiêu đại tiểu thư hành vi ác liệt như thế, nếu là bị Tả Ngự Sử đại nhân biết, không sợ hắn tức giận sao?”

“Hừ! Ta là Đại tiểu thư của phủ trưởng công chúa, hắn có thể làm gì ta?” Tiêu Linh không sợ hãi nói.

“Phủ Trưởng Công chúa…” Người trong phòng nghiền ngẫm nói, “Trưởng công chúa đã qua đời, Bắc Nguyệt quận chúa tựa hồ cũng mất tích, hóa ra phủ Trưởng Công chúa đã thay trời đổi đất.”

“Ngươi biết là tốt! Kẻ nào dám đắc tội với người của phủ Trưởng Công chúa?” Tiêu Linh dương dương tự đắc nói, nhưng, sao nàng lại cảm giác tiếng nói trong phòng có chút quen tai nhỉ?

“Hiện tại phủ Trưởng Công chúa là ai chưởng nhà?” Trong phòng, giọng điệu Hoàng Bắc Nguyệt tràn ngập uy nghiêm.

“Là mẫu thân của ta….” Tiêu Linh thoáng chột dạ, trong lòng thầm phiền não, vì sao người này hỏi cái gì nàng cũng phải trả lời, thật không có khí thế a!

Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng cười: “Được lắm Phương di nương!.”

Tiêu Linh đang muốn ưỡn n.g.ự.c chấn chỉnh lại uy phong, vừa nghĩ cảm thấy được thích hợp, người nọ ở bên ngoài tới, làm sao lại quen biết mẫu thân nàng?

Vừa định mở miệng hỏi, bên ngoài quán rượu truyền đến tiếng xe ngựa hỗn độn. Tiêu Linh vừa định tức giận mắng to là ai mắt mù, nàng ở chỗ này mà dám tới gây chuyện. Vừa quay đầu lại, chỉ thấy một phu nhân quần áo trắng trong thuần khiết, mặt mũi phúc hậu được nha hoàn dìu xuống khỏi xe ngựa, sau đó bước nhanh tới.

“Nương….” Tiêu Linh sắc mặt đột nhiên có chút khó coi, hoảng hốt vội vàng đi lên, “Nương, ngài như thế nào tới?”

Người đến là Phương di nương, nhìn thấy Tiêu Linh ở đây, liền biết nàng vừa lại gây họa, hung hăng trừng mắt nhìn nàng, sau đó không quan tâm, trực tiếp đi tới phòng khách trong quán rượu, sau đó lúc mọi người trợn mắt há hốc mồm mà thẳng tắp địa quỳ xuống!

Tiêu Linh hai mắt trừng lớn, trong trí nhớ mẫu thân của nàng rất mềm yếu, nhưng cũng không trở thành không tiền đồ như vậy, vừa tới đã quỳ xuống!

Phương di nương quỳ xuống khiếp sợ còn không làm cho Tiêu Linh phục hồi tinh thần lại, kế tiếp, càng làm cho ả khiếp sợ chính là lời nói thốt ra từ miệng Phương di nương!

“Nô tỳ mới biết quận chúa trở về thành, vì vậy không ra ngoài nghênh đón từ xa, làm quận chúa ở đây chịu ủy khuất, là lỗi của nô tỳ.”

“Nương, ngươi nói cái gì?” Trong phòng mọi người chưa đáp lại, Tiêu Linh đột nhiên kêu to lên.

“Câm miệng!” Phương di nương quay đầu hung hăng quát lớn một tiếng.

Nhưng Tiêu Linh hai năm này quen thói kiêu căng, Phương di nương căn bản quản không được. Tiêu Linh hô to: “Nơi này làm gì có quận chúa? Nương, ngươi hồ đồ, tới nơi này ném người nào!”

Trong lời nói của ả quả nhiên không có cực nhỏ tôn kính mẫu thân chính mình, vô lễ khiến người khác phát lạnh.

Phương di nương tức giận run rẩy cả người, c.ắ.n c.h.ặ.t răng chịu đựng.

“Đại tỷ tỷ, nhiều năm không gặp, ngươi so với trước càng thêm cố chấp! Rêu rao khắp nơi, lấy quyền đè người, bại hoại nền nếp gia đình không nói, bây giờ trong mắt không có tôn ti, bất kính trưởng bối, ta xem mỗi người trong thành Lâm Hoài ai ai đều biết đi.”

Cửa phòng lầu hai hoàn toàn mở ra, một thiếu niên mặc đồ đen lãnh khốc ưu nhã đi tới, quạt giấy ở trước mắt có chút lay động, đứng lại trước lan can, buông mắt thản nhiên nhìn Tiêu Linh đứng giữa phòng.

Đám người A Tát Lôi toàn bộ đứng hai bên nàng, thoáng so với nàng lui từng bước, hình thành một cục diện sao vây quanh trăng. Mấy người bọn họ đều là triệu hồi sư, khí thế như vậy làm sao gia đinh tôi tớ bình thường có thể sánh được!

Bọn họ ôm tay, mắt lạnh nhìn dưới lầu, bộ dáng vẻ mặt khó chịu.

Tiêu Linh cả người run lên, lúc nhìn thấy thiếu niên mặc đồ đen kia bước ra, chân mềm nhũn suýt ngã nhào trên đất.

Lớn lên giống! Chỉ là lớn lên giống mà thôi!

Mỗi người trong thành Lâm Hoài đều nói Bắc Nguyệt quận chúa đã c.h.ế.t, năm năm trước nàng một mình trốn vào Mê Vụ Sâm Lâm, bị linh thú xé thành mảnh nhỏ. Trước mắt người này chỉ là - giả mạo mà thôi! Mơ tưởng có thể lừa gạt nàng! Hiện tại hết thảy đồ của phủ trưởng công chúa là của nàng, một số người mưu đồ làm loạn muốn tước đoạt sao, không có cửa đâu.

Tiêu Linh khóe miệng chậm rãi vỡ ra, đang muốn cười, nhưng lại nhìn thấy thiếu niên mặc đồ đen kia chậm rãi giơ tay lên, Tiêu Linh tưởng nàng muốn động thủ, sợ hãi vội vàng bắt một nha hoàn che phía trước mình!

Hoàng Bắc Nguyệt ánh mắt lộ ra một chút khinh thường, giơ tay lên gỡ hai mảnh râu dán trên mép ra.

“Đại tỷ tỷ, ngươi từng nghe chuyện tu hú chiếm tổ chim khách chưa?” Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên cười nói, “Tuy nhiên, ngươi ngàn vạn đừng hiểu lầm, ta không ví mình là chim khách, bởi vì ta là đại bàng hung mãnh!”

Tiêu Linh thấy lạnh cả người, hơi lạnh chậm rãi từ lòng bàn chân trực tiếp vọt tới trong đầu, nàng thoáng cái không đứng vững ngồi phịch xuống đất.

“Ngươi, ngươi đã trở về ”

Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng cười, thu hồi quạt giấy, chậm rãi từ lầu hai dọc theo thang đi xuống, vừa đi vừa nói: “Không sai, bổn quận chúa đã trở về, Đại tỷ tỷ, ta thật vất vả mới vừa về, ngươi mất hứng sao?”

“Ta, ta đương nhiên cao hứng” Giọng nói Tiêu Linh cơ hồ muốn khóc lên, lúc này nàng muốn miễn cưỡng cười vui, nhưng không cười nổi.

Hoàng Bắc Nguyệt đã trở về, đối với nàng mà nói chỉ có một ý nghĩa, đó là ác mộng lại một lần nữa phủ xuống.

“Ta xem ả chẳng cao hứng chút nào.” A Lệ Nhã bĩu môi nói, trong lòng thầm cao hứng, sớm biết vương của bọn họ thân phận không phải người phàm, quả nhiên là như vậy.

Đám người A Tát Lôi cũng xoa tay, sắc mặt vui mừng, vừa rồi còn lo lắng sẽ làm nhà của Vương tốn cơm gạo, hiện tại hoàn toàn không cần lo lắng nữa. Nhìn nữ nhân này là biết, phủ Trưởng Công chúa nhất định rất giàu có!

Hoàng Bắc Nguyệt đi tới trước mặt Phương di nương, vươn tay đem nâng bà đến, cười nói: “Nhiều năm như vậy khổ cực di nương.”

“Cống hiến sức lực vì quận chúa, không khổ cực chút nào.” Phương di nương cúi đầu, hốc mắt ửng đỏ, “Nhận được tin quận chúa trở về, ta lập tức cho người truyền vào cung cho Thái hậu”

“Không cần di nương lo lắng, trong cung tự nhiên sẽ nhận được tin tức.” Cười lắc đầu, nàng lựa chọn phương thức xuất hiện đặc biệt như vậy tại thành Lâm Hoài, không dự định gạt đám người thái hậu

Nàng Hoàng Bắc Nguyệt đã trở về!

“Đúng thế, vậy trước hết mời quận chúa hồi phủ nghỉ ngơi.” Phương di nương vội vàng nói.

Hơi chút gật đầu, Hoàng Bắc Nguyệt lần nữa nhìn về phía Tiêu Linh, cười cười, không nói gì, tới xe ngựa mới hỏi rõ, hóa ra ba năm trước, Tiêu Linh đã gả cho thứ xuất Nhị công t.ử Đô Sát viện Tả Ngự Sử gia. Tiêu Linh không hài lòng hôn sự này. Ả nghĩ không có Bắc Nguyệt quận chúa thì ả chính là Đại tiểu thư phủ Trưởng Công chúa, tại sao có thể gả cho thứ xuất công t.ử? Nhưng hôn sự là Phương di nương quyết tâm muốn ả chấp nhận, nếu không sẽ từ ả, đuổi ả ra khỏi nhà. Tiêu Linh cuối cùng cũng chịu gả, nhưng Tả nhị công t.ử là con một sách mềm yếu. Sau hôn sự căn bản không quản được Tiêu Linh, tùy ý Tiêu Linh mỗi ngày hồi phủ Trưởng Công chúa tác uy tác phúc, ở bên ngoài rêu rao khắp nơi.

Hoàng Bắc Nguyệt lắc lắc đầu, không ngờ nhiều năm qua, bản tính Linh Tiêu vẫn khó sửa đổi.

Trở lại phủ Trưởng Công chúa, Phong Nhã Ngọc sớm đã được mời đến phòng khách, hầu hạ trà ngon rượu tốt, nghe động tĩnh bọn họ trở về mới chạy đến.

“Sư phụ, phủ Trưởng Công chúa thật khí phái !”

Hoàng Bắc Nguyệt nhìn xung quanh một chút, phát hiện quả thật rất khí phái, so với nàng trước khi đi khí khái hơn nhiều, giống như cả phủ đệ đều được tân trang.

Chương 332 Trở Về Nam Dực - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia