“Tam… Tỷ tỷ… .” Tiêu Nhu môi đóng mở hai lần, m.á.u me nhầy nhụa hai tròng mắt, chỉ nhìn thấy một bóng người mơ hồ trong nhà ăn, duyên dáng linh động, giấu diếm khí phách, thanh lãnh cao ngạo. Rất quen thuộc, như vậy bóng lưng, rất quen thuộc…
“Đại tỷ tỷ, cùng một cội sinh ra, uống chung nguồn nước? Ngươi tâm địa ác độc, không sợ truyền ra, không ai dám tới gần ngươi sao?”
“Ta, ta ác độc? Muội ấy thì sao? Năm đó lúc Cầm Di Nương có quyền có thế làm sao hiểu được nỗi nhục của ta?” Tiêu Linh đột nhiên cố lấy dũng khí lớn tiếng nói!
Nào có vô duyên vô cớ hận? Nếu không phải năm đó Cầm Di Nương khắp nơi nhục nhã làm khó dễ ả, Tiêu Nhu cũng khinh thị vũ nhục, ả sao có hận ý lớn như vậy?
“Ta không sợ người khác thấy ta thế nào! Có thể làm chính mình vui vẻ, cần gì quan tâm người khác nghĩ thế nào!”
Mấy câu nói của Tiêu Linh cũng khiến Hoàng Bắc Nguyệt có vài phần thưởng thức. Nàng chỉ khinh bỉ Tiêu Linh vĩnh viễn không phải dựa vào bản lãnh của mình mà kiêu ngạo. Từ trước Cầm Di Nương có quyền có thế nàng đầu nhập vào Cầm Di Nương, c.h.ử.i rủa nhục nhã chính cả mẫu thân mình, đáng đời bị Cầm Di Nương cùng Tiêu Nhu xem thường! Hôm nay mẫu thân có quyền có thế, liền phản lại c.ắ.n chủ nhân trước một cái. Đây mới là nguyên nhân nàng xem thường Tiêu Linh!
“Tốt, Đại tỷ tỷ thật có bản lĩnh, tuy nhiên danh tiếng phủ Trưởng Công chúa vẫn phải giữ, không thể vì tỷ tỷ mà phá hủy gia quy, bắt đầu từ hôm nay, Đại tỷ tỷ đừng tới phủ nữa.”
“Ngươi, ngươi muốn đuổi ta đi? Ngươi dựa vào cái gì? Ta cũng là nữ nhi của Tiêu gia!” Tiêu Linh lớn tiếng hô.
Hoàng Bắc Nguyệt cười khẽ: “Ngươi là nữ nhi của Tiêu gia, nhưng nơi này không phải Tiêu gia.”
“Mẹ ta ở chỗ này, ta không đi!” Thấy nói không thông, Tiêu Linh bắt đầu cãi cùn.
Hoàng Bắc Nguyệt ánh mắt ngưng tụ, đám người A Tát Lôi bên ngoài liền đi tới, hùng hổ ôm hai tay nhìn chằm chằm Tiêu Linh.
“Được! Được lắm Hoàng Bắc Nguyệt! Ngươi không muốn gặp ta đúng không? Ta thật vất vả có ngày nổi danh, ngươi vừa tới, cái gì cũng bị phá hủy!” Tiêu Linh đứng lên, oán độc trừng mắt nhìn nàng, “Ngươi chờ! Ta sẽ không từ bỏ ý đồ!”
“Xin Quận chúa thứ tội, quận chúa thứ tội…” Nhìn thấy Tiêu Linh hùng hổ rời đi, Tả Ngự Sử cũng vội vàng đứng lên, một bên nhận lỗi, một bên đuổi theo Tiêu Linh.
Hoàng Bắc Nguyệt nhìn thoáng qua bóng lưng bọn họ, quay đầu đối Phương di nương nói: “Đại tỷ tỷ có thể gả cho Tả nhị công t.ử, cũng xem như phúc khí của tỷ ấy.”
Phương di nương thở dài một hơi, nói : “Đáng tiếc nó không biết, đang ở trong phúc mà không biết.”
Phương di nương nhiều năm đã sớm thất vọng đau khổ đối với Tiêu Linh, nữ nhi này căn bản không giống bà sinh. Cũng may bà rộng rãi, không cần phải chính mình phiền não.
“Tam tỷ tỷ, cám ơn tỷ, cám ơn tỷ.” Tiêu Nhu quỳ gối khóc bên chân Hoàng Bắc Nguyệt, ôm chân nàng vẫn khóc.
“Không cần cám ơn ta, Tứ muội muội, ta không phải giúp ngươi, ta chỉ không thích người ỷ thế h.i.ế.p người, ngươi chịu khổ này rồi, sau này phải hiểu rõ giữ khuôn phép làm người.”
Tiêu Nhu vội vàng gật đầu không ngừng, “Muội, muội biết rồi!”
Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu, cho người mang Tiêu Nhu đi xuống rửa mặt và tìm đại phu đến xem, sau đó ngồi xuống cùng ăn điểm tâm với Phương di nương.
“Được rồi, buổi sáng thái hậu phái người đến mời quận chúa tiến cung, ta không biết ngươi có muốn đi không, để người truyền lời chờ, hỏi một chút ý tứ của ngươi.” Phương di nương dịu dàng nói.
“Ta không muốn đi, ta không thích cung đình.” Uống một chén Tiểu Mễ cháo, đã lâu thưởng thức không khí gia đình, tâm lý rất bình thản.
Phương di nương cười gật đầu: “Quận chúa, thân thể thái hậu hai năm nay không tốt lắm…”
“Phương di, ta coi ngươi là người nhà, ngươi không cần khách khí xưng hô quận chúa, gọi tên của ta là được rồi.” Hoàng Bắc Nguyệt mỉm cười cắt đứt nàng.
Phương Di nương không biết rất nhiều chuyện. Thái hậu hạ lệnh độc c.h.ế.t trưởng công chúa Huệ Văn, năm năm qua nàng không quên được. Lúc này đi gặp thái hậu, bầu không khí xấu hổ không ý nghĩa, hơn nữa lại làm cho lão nhân gia u sầu.
Phương di nương hơi run run,viền mắt đỏ ửng, gật gật đầu nói: “Được Nguyệt nhi, ngươi không muốn tiến cung thì cũng không ai miễn cưỡng. Nhưng có chuyện di nương muốn đề cập với ngươi”.
“Phương di nói đi”. Hoàng Bắc Nguyệt nhàn nhạt cười cười, không biết Phương di nương tính cách điềm đạm này lại muốn nói với nàng chuyện gì.
Phương di nương buông bát đũa, phất tay một cái để tất cả nha hoàn lui ra, sau đó liếc mắt nhìn A Tát Lôi đang thủ vệ bên cạnh, có chút khó khăn. Hoàng Bắc Nguyệt buộc phải để bọn họ ra ngoài.
“Nguyệt nhi, ngươi năm nay cũng 17 rồi, trong nước nữ t.ử đến tuổi này đều lập gia đình, ngươi cũng nên suy tính một chút chuyện đại sự”. Phương di nương sợ nàng ngại ngùng, nên nói chuyện cũng có chút uyển chuyển.
Hóa ra Phương di nương muốn nói hôn sự của nàng. Hoàng Bắc Nguyệt hào phóng nở nụ cười: “Phương di, việc hôn nhân tốt cũng không thể nói tìm liền có thể tìm được, cũng phải xem duyên phận”.
Thấy nàng không có vẻ ngượng ngùng, Phương di nương liền nói thẳng: “Kỳ thực nhân duyên tốt, ta chỗ này có tuyển chọn không tồi. Cả nhân phẩm lẫn tính cách, bộ dáng, gia thế, đều xứng đôi với ngươi. Hơn nữa hai năm qua ta cũng quan sát, hắn thực thích ngươi”.
“Vậy sao? Người này là ai?” Nàng thế nào lại không biết vẫn có thanh niên tuấn kiệt như vậy ở nước Nam Dực.
Phương di nương vừa định mở miệng, Hương Ngâm đã chạy vào nói: “Quận chúa, di nương, Thái t.ử điện hạ tới”.
“Nói đến là đến, thật là khéo” Phương di nương nói.
Hoàng Bắc Nguyệt lập từ ngẩng đầu lên, giật mình hỏi: “Người di nương nói, lẽ nào chính là…”
Phương di nương lập tức gật đầu “Đúng là thân càng thêm thân, thật tốt, Nguyệt, các thiếu nữ ở nước Nam Dực đều mơ ước gả cho Thái t.ử đện hạ đấy, ngươi không nên bỏ qua”.
Nhìn trước Phương di nương dáng vẻ cao hứng, Hoàng Bắc Nguyệt chỉ cảm thấy váng đầu. Phương di nương không biết rất nhiều chuyện, hiện tại Hoàng thượng, Thái hậu và Chiến Dã đều biết bọn họ là huynh muội, hôn sự này nếu nói ra sẽ khó xử a.
“Phương di…” Nàng vừa định giải thích, bên ngoài đã truyền đến bước chân, Phương di nương đứng lên, hành lễ nói: “tham kiến Thái t.ử điện hạ”.
Hoàng Bắc Nguyệt cũng chỉ có thể xoay người, vẻ mặt bình tĩnh mỉm cười.
Chiến Dã mặc bộ áo bào nhung, hiển nhiên là mới từ quân doanh trở về liền tới tìm nàng. Trên tóc còn kết một tầng sương hoa, thoạt nhìn rất phong trần.
“Ngươi đã trở lại” Mở miệng câu thứ nhất liền hỏi này, lời nói kia không biết đầy ắp bao nhiêu lo lắng.
Hoàng Bắc Nguyệt trong long hơi hơi chua xót, cười gật đầu: “ta quay lại rồi”.
Chiến Dã nhìn nàng, bỗng nhiên không biết nên nói gì, khuôn mặt tuấn lãng lãnh khốc, mang theo khí lạnh mùa thu bên ngoài mà hơi mờ nhạt.
Phương di nương nhìn bộ dáng của họ, biết có hi vọng, vụng trộm che môi cười cười, để nha hoàn làm một phần điểm tâm, sau đó dẫn người đi ra ngoài.
“Di nương, lão đại của chúng ta…” ở bên ngoài, A Tát Lôi trông thấy Phương di nương đi ra, đã ráo rác ngó vào trong.
Phương di nương nói: “Đừng xem, thái t.ử điện hạ cùng Nguyệt nhi muốn ôn chuyện một chút, nói không chứng còn có thể thành một đoạn nhân duyên tốt đó”.
“Nhân duyên tốt?” A Tát Lôi đầu óc quay vòng trợn mắt, “Chẳng lẽ lão đại của chúng ta cùng Thái t.ử Chiến Dã…”