Phương di nương cười gật đầu.
A Tát Lôi bừng tỉnh hiểu ra nói: “Thì ra là thế! Ta biết rồi!”
Phương di nương vô cùng cao hứng rời đi.
A Lệ Nhã khó hiểu đi tới hỏi: “Ca, ngươi biết cái gì?”
“Ngốc!” A Tát Lôi b.úng trán A Lệ Nhã, “Trước chúng ta nói Phong Liên Dực có ý tứ với vương, vương không tỏ thái độ, cũng không có tiến triển gì với Phong Liên Dực. Hóa ra Vương cùng Thái t.ử Chiến Dã mới là một đôi, a ha ha ha, vương là Bắc Nguyệt quận chúa, cùng Thái t.ử Chiến Dã nhất định là thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên, chàng cưỡi ngựa trúc, quanh giường tung mơ chua, thật là hai nhỏ vô tư a, ha ha ha…”
“Hóa ra là như vậy.” A Lệ Nhã cũng hiểu dần.
A Tát Lôi vậy lớn giọng oang oang, trong nhà ăn, Chiến Dã vừa mới ngồi xuống cùng Hoàng Bắc Nguyệt nghe được, hai người cũng giật mình, lập tức mỗi người có tâm tình khác nhau.
Hoàng Bắc Nguyệt bất đắc dĩ, nghĩ thầm lát nữa phải dạy dỗ A Tát Lôi một chút, lớn tiếng như vậy.
Chiến Dã thì trong lòng chua xót đau đớn, chiếc đũa trên tay hơi run rẩy. Hắn không có tư cách thích nàng, lúc còn nhỏ bị người bắt nạt, hắn không ở bên bạo hộ che chở. Lúc nàng lớn lên, lại không thể phát hiện thân phận nàng. Tuy nhiên kết cục như vậy là tốt nhất đối với bọn họ. Nếu như lúc đầu rơi vào, hiện tại phát hiện chân tướng thì càng đáng sợ.
“Bọn họ nói chuyện luôn luôn không giữ mồm giữ miệng, thái t.ử điện hạ ăn chút điểm tâm đi, cái này thịt non mùi vị không tệ.” Hoàng Bắc Nguyệt lấy một chén Tiểu Mễ cháo cho hắn.
Vì che giấu xấu hổ, Chiến Dã liền cúi đầu ăn, từ khi trở về từ nước Bắc Diệu , không có thời gian ăn cơm t.ử tế, hiện tại quả thật rất đói bụng.
“Sáng nay tin tức từ nước Bắc Diệu truyền tới, nước Bắc Diệu bắt đầu chuẩn bị nghênh đón tân hoàng đăng cơ.” Ăn một nửa, Chiến Dã liền ngẩng đầu lên nói.
Hoàng Bắc Nguyệt trên mặt không biểu cảm, chỉ thản nhiên gật đầu: “ngôi vị hoàng đế của nước Bắc Diệu để trống lâu như vậy, quả thật đáng nghênh lập tân quân.”
“Tân hoàng đúng là Phong Liên Dực, coi như với nước Nam Dực có lợi đi, hắn luôn rất hữu hảo đối với nước Nam Dực.” Chiến Dã vừa nói, nhưng lại nhíu mày, hiển nhiên hắn cũng nghĩ đến nơi quỷ dị.
Hoàng Bắc Nguyệt nhìn hắn, nói : “Lúc ngươi ở nước Bắc Diệu , hẳn cũng nghe nói chứ.”
Chiến Dã gật đầu, mày kiếm trói c.h.ặ.t, trên khuôn mặt anh tuấn mang theo vài phần nhuệ khí, “Nghe nói hắn cấu kết cùng thành Tu La, nhưng Anh Dạ nói, lấy tính cách cao ngạo của hắn, sẽ không cùng người của thành Tu La có bất cứ liên hệ gì.”
“Vậy ngươi thấy thế nào?” Biết trong lòng Anh Dạ, Phong Liên Dực là một vị thần, không có tì vết, nhưng nàng rất muốn biết Chiến Dã nghĩ như thế nào.
“Người luôn sẽ biến, huống chi ở vị trí như vậy, không thể vĩnh viễn không thay đổi.” Chiến Dã bình thản nói.
Mỉm cười, Hoàng Bắc Nguyệt mang theo vài phần khổ sáp cùng bất đắc dĩ nói: “Người quả thật đều đã biến.”
“Ngươi hình như có chuyện muốn nói?” Chiến Dã hỏi.
Trầm mặc thật lâu, cúi đầu chậm rãi dùng chiếc đũa gẩy thịt trong đĩa, lông mi thon dài che con ngươi mờ mịt, ánh mắt có chút u buồn: “Chiến Dã, cẩn thận Phong Liên Dực, hắn khác lúc ở nước Nam Dực.”
Chiến Dã nao nao, nhíu mày nói : “Hắn quả thật cấu kết cùng thành Tu La?”
“Cấu kết?” Hoàng Bắc Nguyệt khẽ lắc đầu cười khẽ, nếu đơn giản như vậy thì tốt rồi.
Nhìn thấy nàng lắc đầu, Chiến Dã đầu tiên là thở dài nhẹ nhõm một hơi, lập tức nhìn thấy bên môi nàng ý cười lãnh đạm, thần sắc liền dần dần ngưng trọng. Hắn biết, chuyện tuyệt đối không đơn giản như vậy!
“Không lâu trước, tân Tu La vương đăng cơ, gọi về Vương tộc Ma thú, chuyện này, Trên Đại lục Tạp Nhĩ Tháp, hiện tại hẳn mọi người đều biết chứ.”
“Không sai.”
Hoàng Bắc Nguyệt trầm giọng nói: “Nhưng đại khái không ai biết, tân Tu La vương chính là Phong Liên Dực, mười năm làm con tin của nước Nam Dực. Không ai hiểu, hắn lai lịch lớn như vậy, tại sao lại cam tâm tình nguyện ở nước Nam Dực trì hoãn mười năm đây?”
Nàng thường thường tự thuật, không kích động cũng không bình thản, như nói một chuyện bình thường. Mà chiếc đũa trong tay Chiến Dã đã ‘leng keng’ một tiếng rơi ở trên bàn, ngay cả luôn luôn tỉnh táo nội liễm Chiến Dã cũng như vậy khiếp sợ, có thể thấy tin tức này sẽ làm bao nhiêu người chấn động!
“Phong Liên Dực là Tu La vương?” Chiến Dã đột nhiên đứng lên, “Bắc Nguyệt, tin tức của ngươi chuẩn xác sao?”
“Ta cũng hy vọng tin tức này là giả.” Hoàng Bắc Nguyệt chống cằm, thanh tao lịch sự đáp “Tóm lại, cẩn thận trên hết.”
Điểm tâm ăn được một nửa, Chiến Dã cũng ngồi không yên, chuyện lớn như vậy, hắn phải trở về bẩm báo phụ hoàng, liên hợp chúng đại thần cùng nhau thương nghị, kế tiếp nên làm như thế nào.
Tu La vương rất nhanh sẽ đăng cơ trở thành hoàng đế nước Bắc Diệu , nếu có lực lượng của thành Tu La, nước Bắc Diệu từ xưa đến nay đều có chiến sự với nước Nam Dực, sợ rằng sẽ gặp nạn đầu tiên!
Lúc Phong Liên Dực chưa đăng cơ, phái người ám sát hắn là tốt nhất!
“Chiến Dã.” Nhìn thấy hắn đứng lên, Hoàng Bắc Nguyệt liền giơ lên đôi mắt, nói: “Ám sát không thể thực hiện được, Vương tộc Ma thú của thành Tu La có sứ mạng bảo vệ Tu La vương. Là ma thú cường đại, từng giây từng phút bảo vệ bên người Tu La vương, không có cơ hội ám sát hắn đâu.”
Đạt được tin tức của Phong Liên Dực trướ dường như hữu dụng!
“Nếu như biết tin tức này, sợ rằng mỗi nước đều muốn đi ám sát hắn.” Chiến Dã thở dài nói, ám sát, hắn cũng tùy tiện suy ngẫm mà thôi.
“Nói thì dễ đấy” Hoàng Bắc Nguyệt cũng biết lần này lực lượng của chính mình đúng là không giúp được gì. Trừ phi nàng có thể có sức mạnh của Vạn Thú Vô Cương. Năm đó người kia bằng thực lực bản thân đ.á.n.h cho người của Điện Quang Diệu cùng thành Tu La hoa rơi nước chảy, khiến Tu La vương suy sụp.
Nếu nàng đạt được sức mạnh của Vạn Thú Vô Cương, có thể thử một lần, có điều hiện tại nàng sẽ không tự can thiệp.
Phong Liên Dực sớm không là Phong Liên Dực trước kia, đăng cơ làm Tu La vương điều kiện quan trọng nhất ‘đoạn tuyệt tình ái’! Hắn hôm nay căn bản không biết nàng là ai. Hắn sẽ không vì nàng là Hoàng Bắc Nguyệt mà nương tay. Lần trước nàng cho hắn một d.a.o, sợ rằng hắn cũng nghĩ đến cách trả thù nàng rồi! Lúc này, nàng không muốn đi c.h.ế.t.
Không nghĩ ra được biện pháp, Chiến Dã chỉ có thể hồi cung, trước khi đi hy vọng nàng không nói chuyện này cho Anh Dạ. công chúa Anh Dạ từ nhỏ thích Phong Liên Dực như vậy, nếu biết hắn hôm nay là Tu La vương, không biết sẽ thương tâm như thế nào.
“Yên tâm, Anh Dạ là thân nhân của ta.” Nàng thuần túy xuất phát từ thiệt tình nói như vậy. Mặc dù nàng biết chân tướng, nàng cùng Chiến Dã, Anh Dạ không phải huynh muội, nhưng bọn hắn là bà con mà. Nhưng Chiến Dã nghe xong lại nao nao, lập tức khóe miệng chậm rãi xuất hiện nụ cười khổ sáp. Khuôn mặt tuấn tú ảm đạm, tâm lý nghĩ tới: kỳ thật, vừa rồi A Tát Lôi nói bên ngoài, nàng cũng rất để ý, cho nên mới tận lực nhắc nhở hắn. Bọn họ là thân nhân, tầng quan hệ này không thể vượt qua.
Nhìn Chiến Dã buồn bã rời đi, Hoàng Bắc Nguyệt tâm tư nhẵn nhụi, tự nhiên biết lời nói vừa rồi làm Chiến Dã suy nghĩ nhiều, giải thích chỉ làm rối thêm, vì vậy chỉ có thể trầm mặc nhìn hắn đi xa. Chuyện bọn họ không phải là huynh muội, rốt cuộc cũng đừng cho Chiến Dã biết?
Nhưng cho hắn biết thì sao? Nàng biết cảm tình của Chiến Dã giành cho nàng, nhưng nàng chỉ coi Chiến Dã như ca ca.
Đi ra ngoài cửa, thấy A Tát Lôi còn đang cười trộm, Hoàng Bắc Nguyệt trừng hắn một cái, nói: “Thiên T.ử Diệu nói muốn học tập với ngươi, sao ngươi không dạy hắn cho tốt?”
Nghe Hoàng Bắc Nguyệt không nói đến chuyện tình Chiến Dã, A Tát Lôi kinh ngạc “Vương, ngươi lúc nào cũng thích quan tâm ngươi khác, khi nào thì quan tâm đến chính mình đây”
“Còn nói ta sao, ngươi cũng thế? Tuổi cũng không nhỏ, ta sẽ bảo Phương di lưu ý tìm người có thể quản được ngươi.”
A Tát Lôi vừa nghe, lập tức ngoan ngoãn câm miệng, nghĩ đến việc dạy Phong Nhã Ngọc, liền vội vàng tìm cớ lén đi.
Hoàng Bắc Nguyệt cười lắc đầu, đều là người quen tự do, muốn quyết định nhưng không dễ dàng như vậy.
“Vương, ” A Lệ Nhã đỏ mặt nhỏ giọng hỏi, “Ngài có tâm ý với Thái t.ử Chiến Dã hay không… .”
“Lúc này nhiều chuyện như vậy, nào có thời gian cân nhắc?” Hoàng Bắc Nguyệt không mặn không nhạt nói, đi ra bên ngoài viện, ngẩng đầu lên, m.ô.n.g lung nhìn bầu trời. Hắn giờ phút này ở nước Bắc Diệu đang làm gì?
Đăng cơ làm vua… . Phong Liên Dực, ta và ngươi lần gặp mặt tiếp theo, có phải ở trên chiến trường hay không?