Ánh trăng tựa như vòng tròn trên bầu trời, vài mảnh mây đen chậm rãi thổi qua mặt trăng, như có một chút màu đỏ xuất hiện ở phía trên.
Khe núi bên ngoài tràn ngập hơi thở xao động bất an, từ nơi này ngẩng đầu nhìn ánh trăng, cảm giác ánh trăng đặc biệt tròn, đặc biệt quỷ dị.
Tối nay là đêm trăng tròn, hơi thở xao động tỏa ra từ khe núi, liếc mắt một cái nhưng chẳng nhìn thấy gì ngoài sương mù thẩm thấu ra. Nhìn như vậy chỉ biết trong khe núi này nhất định là một mê cung.
“Vương, mặc kệ từ hướng nào đi vào, cuối cùng đều vòng ra một điểm!” Nhớ ngày hôm trước gặp phải, A Tát Lôi liền cau mày nói.
“Là một trận pháp bí ẩn, hơn nữa chỉ dùng nguyên khí đặc biệt phong ấn. Loại này trận pháp không có mắt trận, mặc kệ cao thủ lợi hại cỡ nào cũng không đột phá được, trừ phi có nguyên khí đặc biệt làm môi giới phong ấn.” Hoàng Bắc Nguyệt cẩn thận nhìn xung quanh liền đưa ra kết luận, loại trận pháp này nàng từng nghe Linh tôn nói đến.
A Tát Lôi vừa nghe, nhất thời nhụt chí, “Có nghĩa là không có sự cho phép của người thiết trí trận pháp, căn bản khó có thể đi vào? Nếu như làm nổ tung nơi này thì sao?”
Hoàng Bắc Nguyệt nghĩ thầm A Tát Lôi càng ngày càng giống phong cách của Hồng Liên, gặp chướng ngại không đi được là muốn cho nổ!
“Ngươi cũng biết dù là trận pháp gì, dựa vào bạo lực giải quyết thì chỉ lưỡng bại câu thương. Trận pháp này sợ rằng không chỉ có phòng ngự cùng cấm chế, còn có tác dụng công kích.”
A Tát Lôi nuốt một cái nước miếng, hoàn hảo ngày đó đi tới đi lui cũng không vào được, chính mình không có chôn b.o.m nổ tung nơi này, nếu không….
“Nếu thế thì làm sao bây giờ?” A Tát Lôi dựa vào bụi cây nhìn ánh sáng chiếu xuống, nhìn Hoàng Bắc Nguyệt mang nụ cười bên gò má. Vẻ mặt đó, ý như rất thông hiểu mọi bề!
Vừa rồi tâm tình còn uể oải, trong nháy mắt phấn chấn hẳn lên, hắn biết trên thế giới này không chuyện gì mà Già Dạ Vương không làm được!
“Vương, ngươi nghĩ được cách gì tốt không?” A Tát Lôi chân ch.ó hỏi.
Hoàng Bắc Nguyệt lắc đầu: “Không có!” Vừa nói, bước vào khe núi đá.
“Hả..” A Tát Lôi há hốc miệng, vội vàng theo sau, “Vương, vậy ngài dự định làm như thế nào?”.
“À…. Thử biện pháp của ta đi.” Hoàng Bắc Nguyệt nhảy khỏi tảng đá lớn, bóng người chợt lóe liền tới rồi tiến vào biên giới sương mù trong khe núi.
A Tát Lôi thấy hoa mắt, sau đó thầm thán phục: thật lợi hại! Loại tốc độ này, ngay cả hắn cũng mặc cảm!
“Nguyên khí đặc biệt….” Hoàng Bắc Nguyệt hơi trầm ngâm, lấy Vạn Thú Vô Cương ra, một đoàn hắc khí chậm rãi theo đầu ngón tay lan ra, theo chỉ đạo của nàng chảy về hướng sương mù.
Nếu nàng là người kia, nhất định sẽ dùng khí tức của Vạn Thú Vô Cương, bởi vì trên đời này, nguyên khí màu đen của Vạn Thú Vô Cương là độc nhất vô nhị! Chỉ thấy nguyên khí màu đen dạo qua một vòng sương mù, bởi vì Vạn Thú Vô Cương cường đại nên sương mù lãnh đạm mở một vòng tròn như móng tay, song làm người ta thất vọng chính là vòng tròn rất nhanh đã được sương mù khác bổ sung vào .
“Không phải sao?” Hoàng Bắc Nguyệt nhất thời thất vọng, thử nhiều lần đều vẫn không có kết quả.
“Vạn Thú Vô Cương là chí bảo trong thiên hạ, người kia có lẽ sợ có người đoạt Vạn Thú Vô Cương đến khám phá nơi ở của hắn.” Yểm trào phúng nói.
Quả thật, Vạn Thú Vô Cương rất kiêu căng.
Hoàng Bắc Nguyệt không trả lời, thu hồi Vạn Thú Vô Cương, lấy ra Trâm Bạch Ngọc Hoa Sen của Nhã hoàng hậu.
“người của Điện Quang Diệu muốn cướp cây trâm này, chẳng lẽ để tiến vào đây?” Yểm nghiêm túc suy tư nói.
“Thử xem đi.” Hoàng Bắc Nguyệt đơn giản đáp ứng một câu, liền đem Trâm Bạch Ngọc Hoa Sen bỏ vào trong sương mù, nhưng làm nàng giật mình hơn là lúc đưa cây trâm ra, sương mù vẫn không hề có bất cứ động tĩnh gì!
Yểm cũng “ồ’ một tiếng, tỏ vẻ khó hiểu, Vạn Thú Vô Cương vô dụng, Trâm Bạch Ngọc Hoa Sen cũng vô dụng, vậy còn cái gì mở được?
“Này này, ngươi là huyết thống người kia, lấy m.á.u thử xem a.” Yểm ác liệt đề nghị.
“Hừ! Hắn biết kẻ mang đồ về là con hắn sao?” Hoàng Bắc Nguyệt hừ lạnh.
“Cũng lạ, vật kia không giá trị, chỉ một lọn tóc cùng phong thơ, kẻ ngu mới giúp hắn chuyển đi a!” Yểm cười ha hả, lại muốn chọc Hoàng Bắc Nguyệt tức giận để đấu võ mồm cùng hắn.
Ngoài ý muốn là Hoàng Bắc Nguyệt phớt lờ hắn, nhưng nghe hắn nói xong giật mình một cái, sau đó liền lớn tiếng nói: “Yểm, không ngờ ngươi cũng có lúc thông minh a!”
Yểm sửng sốt, thế nào lại không tức giận, ngược lại còn khen hắn?
A Tát Lôi đi theo không hiểu nhìn một chút, vương đang với ai nói chuyện vậy?
Kế tiếp, Hoàng Bắc Nguyệt cổ tay vừa lộn, trong lòng bàn tay hiện ra hộp gấm bằng gỗ, mở nút thắt, bên trong giấy trắng thanh lịch cùng một luồng mái tóc đen nhánh lẳng lặng nằm yên tại chỗ.
Đây là tóc của trưởng công chúa Huệ Văn, nếu không đoán sai, mấu chốt phá giải trận pháp này là này lọn tóc! Bởi vì chỉ có từ người kia thì người cầm hộp gấm mới biết Biệt Nguyệt Sơn Trang, phải giúp hắn mới có thể phá vỡ trận pháp này! Được lắm Vấn Thiên, tâm cơ thật thâm trầm!
Hộp gấm mở ra trong nháy mắt, sương mù trước mặt hư vô mờ mịt nhưng lại kiên cố như hàng rào đột nhiên cuồn cuộn nổi lên một cái vũng xoáy thật lớn ở giữa!
Trong vũng xoáy hỗn loạn có tiếng ma quỷ gào thét t.h.ả.m thiết. Nhưng trong nháy mắt liền tách thành hai nửa, xếp thành vách sương mù cao lớn nhìn không thấy đỉnh, không ngừng dạt sang hai bên. Mà ở giữa bất ngờ xuất hiện một con đường!
Biến hóa này làm A Tát Lôi trợn mắt há mồm, chờ một chút, hắn không thấy rõ Vương làm như thế nào mà mở được? Vì sao đột nhiên thành như vậy?
“Vương…”
Hắn đang muốn đặt câu hỏi, Hoàng Bắc Nguyệt đã trước đi vào đường nhỏ giữa sương mù, đối hắn vẫy tay, “Còn không đi?”
A Tát Lôi bước nhanh tới, nhìn hai bên vách sương mù đồ sộ hùng vĩ, đen thùi cao lớn không khỏi tấm tắc khen ngợi: “Lợi hại! Quá lợi hại! Có thể thiết trí trận pháp khổng lồ như vậy, người bày trận đúng là cường đại đến mức nào nhỉ?”
Ngẩng đầu lên thấy sương mù cuồn cuộn hướng về phía trước, không biết kéo dài đến độ cao nào. Trên không một mảnh đen nhánh, không nhìn thấy trăng tròn sáng tỏ, càng không có nửa ngôi sao.
“Nếu biết đó là người cường đại, sau khi đi vào càng phải cẩn thận.” Hoàng Bắc Nguyệt nhắc nhở nói, rất sợ tính cách A Tát Lôi hấp tấp sẽ gây ra họa gì.
Thấy tận mắt tràng diện, A Tát Lôi tự nhiên biết phải cẩn thận, bởi vậy gật đầu, cẩn thận đi theo sau Hoàng Bắc Nguyệt.
Khe núi này mặc dù không lớn, tuy nhiên dò dẫm trong sương mù mất không ít thời gian mới nhìn thấy phía cuối sương mù chậm rãi xuất hiện ánh trăng cùng cây cối xanh um.
“Rốt cuộc cũng tới !” A Tát Lôi thở dài nhẹ nhõm một hơi, ở giữa sương mù lo lắng từng giây từng phút, có bẫy rập hay không.
Bước ra khỏi sương mù, quay đầu nhìn lại, phát hiện ra con đường vừa đi qua bị sương mù chậm rãi quây tụ như cũ. Mà ngẩng đầu nhìn trước mặt như rừng cây bình thường, ở nơi này càng thêm thanh u yên lặng, ngẫu nhiên có tiếng chim hót quanh quẩn thì thầm xung quanh, còn nghe thấy cả guồng nước chuyển động, tiếng nước chảy rì rầm.
Dọc theo một con đường đá nhỏ, chậm rãi đi lên phía trước, hai bên ven đường, ngẫu nhiên có tượng đá giấu ở trong rừng cây xanh tốt. Ngay từ đầu chứng kiến, A Tát Lôi vẫn bị dọa sợ, tưởng bị mai phục! Nhưng Hoàng Bắc Nguyệt không một gợn sóng đi qua, mở ra cành lá, lộ ra điêu khắc tượng dã thú rất sống động thì A Tát Lôi mới đỏ mặt ha ha cười rộ lên.
Chim sợ cành cong, thật sự là chim sợ cành cong