Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 340 Biệt Nguyệt Sơn Trang

Biết thám thính chuyện nhà người khác là không tốt, nhưng nàng cảm thấy rất hứng thú với trạng thái hóa hồn, hơn nữa mơ hồ cảm giác loại trạng thái hóa hồn này có chút liên hệ gì đó với nàng.

Bởi vì nơi này là Biệt Nguyệt Sơn Trang, nơi mà người kia nói đến, khẳng định có liên quan tới Vạn Thú Vô Cương!

Sau này nhất định phải làm rõ chuyện này!

Nước sôi, Tiểu Đăng Lung dùng kìm sắt đỡ bình sắt lại, rót ba chén nước nóng, nói: “Uống nước đi, chờ ánh trăng lệch sau núi, có thể đi ra ngoài. Đúng rồi, các ngươi nói nhận ủy thác của người đến đưa đồ, cầm đến đây đi.”

Nha đầu kia rất có cá tính nha!

Hoàng Bắc Nguyệt cười cười, muốn lưu lại ấn tượng tốt liền sang sảng lấy hộp gấm ra, đưa cho Tiểu Đăng Lung, nói: “Người kia trong tin nói rõ, nhất định phải giao cho trang chủ Biệt Nguyệt Sơn Trang, trang chủ các ngươi thật sự không có ở đây không?”

“Trang chủ rời đi rất nhiều năm, vẫn chưa trở về, ta cùng tỷ tỷ phụng mệnh chờ.” Tiểu Đăng Lung hai tay cầm hộp gấm, ánh mắt chạm đến hoa văn trên hộp gấm thì hốc mắt liền chậm rãi đỏ.

“Quả nhiên là ký hiệu của a cha.” Tiểu Đăng Lung nghẹn ngào nói. A Tát Lôi cả kinh mở to hai mắt nhìn, nha đầu kia chẳng lẽ không phải sắt đá, vậy mà cũng khóc lớn!

Mà Hoàng Bắc Nguyệt vừa uống xong một ngụm nước nóng đã nhổ ra, đột nhiên ngẩng đầu, nói : “Ngươi nói cái gì?”

“Đây ký hiệu của a cha!” Tiểu Đăng Lung lau hai tròng mắt, không muốn để hai người xa lạ chê cười.

“A…a cha? !” Hoàng Bắc Nguyệt chấn kinh, hóa ra nàng vẫn có một muội muội!

Cô nương này thoạt nhìn nhiều nhất mười ba tuổi, nói cách khác, mười ba năm trước, người gọi Vấn Thiên kia vẫn cùng người khác sinh hài t.ử? Hắn không phải mười bảy năm trước vì phong ấn Yểm mà hao hết khí lực, sau đó ở huyền băng ngục trong thành Tu La trong bị nhốt đến c.h.ế.t sao?

“Ngươi gặp a cha ta ở nơi nào?” Tiểu Đăng Lung hỏi.

Hoàng Bắc Nguyệt liền kể lại chuyện nhìn hài cốt người kia ở thành Tu La nói một lần, có điều không nói ra chuyện m.á.u thấm vào xương, cũng không nói Vạn Thú Vô Cương.

“A cha đã…” Nghe xong, Tiểu Đăng Lung liền chảy nước mắt xuống, ôm hộp gấm, một mình trong góc yên lặng thương cảm.

Nhìn nàng thương tâm như vậy, Hoàng Bắc Nguyệt liền không tiếp tục hỏi thăm, chỉ ngồi yên lặng uống nước.

A Tát Lôi nhỏ giọng hỏi: “Vương, trang chủ Biệt Nguyệt Sơn Trang này, đến tột cùng là ai a?”

“Lát nữa ngươi sẽ biết.” Hoàng Bắc Nguyệt cười không nói, nàng đã biết là ai, chỉ đáng tiếc, Vấn Thiên để nàng mang đồ đến, trang chủ Biệt Nguyệt Sơn Trang vĩnh viễn không thể nào thấy được.

Bọn họ chậm rãi uống nước chờ, ngọn đèn cũng từ từ cháy hết, Hoàng Bắc Nguyệt hơi mệt mỏi, A Tát Lôi vẫn tỉnh táo, hắn nghiêm ngặt canh gác cho nàng nghỉ ngơi.

Hoàng Bắc Nguyệt vừa mới chống cái trán, dự định ngủ trong chốc lát, nhưng Tiểu Đăng Lung lại đột nhiên đứng lên, vội vã quýnh quáng chạy ra ngoài thạch thất. Nàng cũng lập tức đứng lên đi theo ra ngoài.

Tiểu Đăng Lung rất nhanh chạy đến phía cuối thông đạo, dùng trận pháp mở cửa núi giả ra, nhất thời, một người m.á.u chảy đầm đìa ngã vào.

“Tỷ tỷ!” Tiểu Đăng Lung dùng sức dìu nàng, xem sắc trời bên ngoài, ánh trăng lên chếch sau núi.

“A Tát Lôi, hỗ trợ!” Hoàng Bắc Nguyệt sốt ruột nói.

A Tát Lôi gật đầu, xoay lưng lại, Hoàng Bắc Nguyệt dìu người m.á.u chảy đầm đìa kia vào lưng hắn, sau đó A Tát Lôi chạy bộ nhanh vào trong thạch thất.

“Tỷ tỷ rất suy yếu, ta muốn đi hái chút d.ư.ợ.c liệu đến.” Tiểu Đăng Lung nhìn nàng một chút, có chút do dự, dù sao bọn họ đều là người xa lạ.

“Ta với ngươi cùng đi!” Hoàng Bắc Nguyệt biết nha đầu kia do dự cái gì, ai  cũng sẽ không tin tưởng người lần đầu tiên mới gặp, kể cả nàng cũng sẽ không.

Tiểu Đăng Lung gật đầu, liền cùng nàng đi ra.

Trong đình viện này, toàn bộ ao m.á.u đã biến mất, trừ trên vách tường cùng hoa cỏ dính một ít m.á.u tươi b.ắ.n tung tóe thì mọi thứ như không có chuyện gì xảy ra.

Vì vừa rồi trải qua luyện hóa địa ngục ao m.á.u nên nhiều d.ư.ợ.c liệu trong đình viện cũng héo rũ, Tiểu Đăng Lung nói phải chờ tới bình minh, ánh mặt trời chiếu vào thì những d.ư.ợ.c liệu sẽ sinh trưởng trở lại. Cho nên hiện tại phải hái d.ư.ợ.c liệu bên ngoài hàng rào.

Nhìn Tiểu Đăng Lung quen thuộc chọn lựa d.ư.ợ.c liệu, Hoàng Bắc Nguyệt không khỏi bội phục tiểu cô nương này, nàng vừa nhìn vửa hỏi mấy câu.

Tỷ tỷ của nàng, tên là Hồng Chúc, không phải tỷ muội ruột thịt, bọn họ cũng không phải con của Vấn Thiên, mà là Vấn Thiên thu dưỡng.

“Ngươi năm nay mới mười hai tuổi đi, ta ở thành Tu La gặp người kia, sợ rằng đã qua đời mười, bảy mười tám năm.” Hoàng Bắc Nguyệt có chút nghi hoặc nói.

Tiểu Đăng Lung đang hái d.ư.ợ.c liệu đột nhiên giẫm nát một gốc cây d.ư.ợ.c liệu trân quý có thể khiến luyện d.ư.ợ.c sư bên ngoài điên cuồng, ngẩng đầu không khách khí nói: “Người nào nói cho ngươi biết ta mới mười hai tuổi! Ta đã sắp ba mươi tuổi !”

Hoàng Bắc Nguyệt trợn mắt há miệng, sắp ba mươi tuổi… Nhớ tới trước vẫn gọi nàng ‘Tiểu muội muội’, không khỏi xấu hổ.

“Ở trong trận pháp này, một thời gian dài chỉ là một tháng, chúng ta mỗi ngày luân hồi trong một tháng này…” Tiểu Đăng Lung vừa nói, đột nhiên nhìn thoáng qua hướng xa xa, ngưng mi lại.

“Làm sao vậy?” Nhìn vẻ mặt của nàng, Hoàng Bắc Nguyệt chỉ biết có chuyện gì xảy ra.

“Có người vào được!” Tiểu Đăng Lung khó tin nói.

Hoàng Bắc Nguyệt cũng kinh ngạc, làm sao có thể, trận pháp này mạnh như vậy, nào ai vào được?

“Các ngươi vừa rồi vào bằng cách nào?” Tiểu Đăng Lung ngẩng đầu, giọng nói trầm thấp lạnh lùng hỏi.

Hoàng Bắc Nguyệt nói chuyện hộp gấm có tóc của trưởng công chúa Huệ Văn, mấu chốt mở trận pháp này.

“Trang chủ” Tiểu Đăng Lung thì thào nói, đột nhiên trên khuôn mặt xuất hiện thần sắc mừng rỡ, “Chẳng lẽ trang chủ đã trở về!”.

“Không thể nào!” Hoàng Bắc Nguyệt quả quyết nói, người khác không biết, nhưng nàng lại biết rất rõ ràng! trưởng công chúa Huệ Văn đã qua đời nhiều năm, nàng thấy tận mắt quan tài trong lăng mộ, tuyệt đối sẽ không sai!

Muốn nói trưởng công chúa Huệ Văn tới, không bằng nói là có người phát hiện bí mật này, vì thế lợi dụng khí tức của trưởng công chúa Huệ Văn mà vào được!

Nàng vừa định nói rõ với Tiểu Đăng Lung, nhưng tiểu nha đầu này đã bị vui mừng lẫn sợ hãi làm đầu óc mê muội, hết mực tin tưởng rằng trang chủ - người mà nàng cùng tỷ tỷ khổ sở chờ đợi đã trở về, vì vậy chạy nhanh ra, ngay cả d.ư.ợ.c liệu cũng không hái nữa!

“Tiểu Đăng Lung!” Hoàng Bắc Nguyệt kinh hãi, vội vàng đuổi theo, nhưng Tiểu Đăng Lung cũng không phải tích dầu thắp đèn, tốc độ rất nhanh, xoát xoát vài cái đã đi qua đường đá nhỏ cùng các loại thạch thú, tới gần bờ tường sương mù.

Hoàng Bắc Nguyệt giận dữ, thân hình như điện, trong giây lát tới phía sau Tiểu Đăng Lung, một tay ôm lấy nàng, tay kia che miệng, mạnh mẽ kéo tới nấp sau cánh một con Dực Long!

Mọi việc không thể kích động, trước khi biết rõ ràng tình huống đã ra tay, Tiểu Đăng Lung hàng năm ở chỗ này nên không biết người ở phía ngoài đáng sợ đến cỡ nào!

Một thiếu nữ mặc quần áo màu đỏ tươi đi ra, trong tay nắm một cái roi màu đỏ, kiêu ngạo nhìn lướt qua chung quanh, bĩu môi nói: “Chẳng có gì đặc biệt, một mảnh rừng!”

Chương 340 Biệt Nguyệt Sơn Trang - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia