Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 341 Biệt Nguyệt Sơn Trang

“Tuy là một mảnh rừng, nhưng trận pháp này liền biết nó không đơn giản, Hồng Liên tôn thượng, chúng ta cẩn thận một chút.” Đi sau nàng là Mạnh Kỳ Thiên mang vẻ mặt giả dối ý cười.

Hồng Liên căn bản không hiểu được cái gì gọi là ‘cẩn thận’? Nàng trời sinh đường hoàng, cái gì cũng không sợ.

“Mạnh Kỳ Thiên, nghe nói cái chỗ này mười mấy năm qua cho tới bây giờ không ai đi vào, chúng ta đúng là nhóm đầu tiên sao?”.

“Có lẽ đúng, có lẽ không.” Mạnh Kỳ Thiên giương mắt nhìn một chút mảnh rừng.

“Nhất định đúng!” Hồng Liên chắc chắc nói, “Cũng là ngươi thông minh, quả nhiên trên đời này không chuyện gì giấu diếm được ngươi, ngay cả người mà người kia thích nhất cũng điều tra được.”

Mạnh Kỳ Thiên khiêm nhường nói: “Hồng Liên tôn thượng quá khen, ta chỉ nghĩ ra cách trọng yếu, còn lại là do ngươi lẻn vào lăng mộ trưởng công chúa Huệ Văn, trộm tóc của bà.”

“Có gì khó? Tất cả thủ vệ trong lăng mộ đều là một đám ngu ngốc!” Hồng Liên không chút khiêm nhường nói.

Ở phía sau Dực Long, nghe mấy lời này Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng nheo lại con ngươi, trong mắt xẹt qua một mảnh sát ý!

“Đừng” đại khái đang dùng sức bịt miệng Tiểu Đăng Lung, nha đầu kia đau đến mãnh liệt lắc đầu.

“Ngươi không được lên tiếng, những người này khó đối phó.” Hoàng Bắc Nguyệt hạ giọng nói, biết Tiểu Đăng Lung gật đầu, nàng mới buông tay đang bịt miệng nàng ra.

Tiểu Đăng Lung lập tức ngẩng đầu, nhìn nàng một cái, sau đó rất nhanh liếc mắt một cái nhìn Hồng Liên xa xa, mở to hai mắt nhìn.

“Chúng ta quả thật rất giống nhau, nhưng không có bất cứ quan hệ gì.” Hoàng Bắc Nguyệt lãnh đạm nói.

Trên gương mặt trắng nõn của Tiểu Đăng Lung vẫn lưu vết hằn tay của nàng, có chút tức cười gật đầu, không tiếp tục hỏi, nhưng lại thấp giọng nói: “Bọn họ vừa nói, tiến vào lăng mộ của trưởng công chúa Huệ Văn là thế nào?”

Hoàng Bắc Nguyệt thở dài một tiếng, đơn giản nói: “Chín năm trước, trưởng công chúa Huệ Văn đã qua đời.”

Tiểu Đăng Lung không nói gì thêm, quay đầu tiếp tục nhìn đám người xông tới, thấy nàng run rẩy bả vai, nha đầu này nhất định đang lặng lẽ rơi nước mắt.

Bên kia, Hồng Liên đắc ý nhìn lại, thấy phía sau Mạnh Kỳ Thiên không có ai theo kịp liền bắt đầu dậm chân.

“Mặc Liên đâu? Lại mất dấu sao? Đáng ghét, ngươi không phải nói sẽ trông chừng hắn tốt sao?” Không thấy Mặc Liên, Hồng Liên liền nổi cáu với Mạnh Kỳ Thiên.

Mạnh Kỳ Thiên bất đắc dĩ giang tay: “Ngươi cũng biết, hắn muốn chạy thì sẽ mất dạng, chẳng ai nhìn được.”

Vừa mới dứt lời, từ trong sương mù đi tới một người, dưới ánh trăng chân trời thê t.h.ả.m, sắc mặt hắn càng thêm trắng bệch quỷ dị, ánh mắt âm lãnh, lộ ra sát khí.

Hồng Liên vốn đang nổi cáu, vừa nhìn thấy hắn, tất cả oán giận biến mất, lấy lòng nói: “Mặc Liên, nơi này rất nguy hiểm, ngươi không thể đi một mình, sẽ lạc đấy.”

Mặc Liên không để tâm đến lời của nàng, như không nghe thấy mà đi qua, khiến Hồng Liên tức giận trợn mắt, xé góc áo.

Mạnh Kỳ Thiên chỉ có thể ở bên cạnh bất đắc dĩ nhìn.

Ba người rời khỏi biển sương mù, theo đường đá nhỏ đi lên phía trước, trải qua ven đường thạch thú màu đen thì tò mò nhìn một chút, phát hiện chỉ là hòn đá thì Hồng Liên mất hết kiên nhẫn, bước nhanh về phía trước.

“Hồng Liên tôn thượng, những thạch thú có cổ quái, không bằng dừng lại xem một chút.” Mạnh Kỳ Thiên nói.

Hồng Liên không nhịn được nói: “Hòn đá vụn, có gì hay để xem!”

Vừa nói căn bản không muốn dừng, đi nhanh về phía trước.

Lúc đó, bọn họ vừa vặn đứng gần Dực Long, chỉ cần tới gần một chút, có thể sẽ phát hiện Hoàng Bắc Nguyệt cùng Tiểu Đăng Lung. Hoàn hảo Hồng Liên không định dừng lại, Mạnh Kỳ Thiên cũng không có cách nào, chỉ có thể đi theo nàng.

Hoàng Bắc Nguyệt thở dài nhẹ nhõm một hơi, lúc đó liều mạng cùng Hồng Liên tuyệt đối không phải sự tình tốt. Mục đích nàng đến Biệt Nguyệt Sơn Trang chưa đạt được, không thể bị Hồng Liên phá hủy.

Nhưng cơn tức chưa tan, Mặc Liên vừa đi được vài bước lại đột nhiên xoay người lại, cặp mắt mặc dù không nhìn thấy, nhưng lại nhìn chằm chằm về hướng của Hoàng Bắc Nguyệt.

Ánh trăng chiếu xuống, Tiểu Đăng Lung vừa nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú nhưng tái nhợt, còn có cặp mắt vô thần, liền hoảng sợ, phát ra một tiếng kinh hô nho nhỏ, rụt người về phía Hoàng Bắc Nguyệt. Âm thanh này, Mặc Liên tuyệt đối nghe được! Hoàng Bắc Nguyệt có thể khẳng định, nhất thời trên lưng mồ hôi lạnh chảy xuống.

Mặc Liên mặc dù sẽ không thương tổn nàng, nhưng nếu Hồng Liên phát hiện ra thì cũng không tốt! Vừa nghĩ, Hoàng Bắc Nguyệt lấy mặt nạ quỷ từ nạp giới ra, tay kia kéo tay Tiểu Đăng Lung, thừa dịp trong bóng tối chạy trốn!

Tiểu Đăng Lung sống nhiều năm ở đây nên rất quen thuộc địa hình, không lo bọn họ tìm được!

“Mặc Liên, ngươi tính đi hướng nào bây giờ?” Hồng Liên vừa nói, quay đầu sang muốn hỏi Mặc Liên nhưng không thấy! Quay đầu lại, suýt tức c.h.ế.t rồi! Người kia chẳng những không đi theo mà quay ngược trở về!

“Chỗ này có đồ tốt gì sao?” Hồng Liên xoay người bước lại, nàng không tin trên đời này có thứ hấp dẫn Mặc Liên!

Mặc Liên như đứa trẻ lạc đường, đi về hướng tượng đá Dực Long, nghe tiếng Hồng Liên liền đột nhiên dừng bước, trên gương mặt tái nhợt có vài phần u ám, mơ hồ mang theo một tia sát khí. Tuy nhiên, hắn không tiếp tục đi lên phía trước mà rất nhanh xoay người, dọc theo đường đá nhỏ bước tiếp về phía trước.

Hồng Liên khó hiểu lớn tiếng nói: “Ngươi rốt cục định làm gì thế?”

“Đi.” Mặc Liên đơn giản đáp một chữ.

Hồng Liên bĩu môi, mặc dù tức giận, nhưng vẫn nghe theo Mặc Liên. Nhìn ba người chậm rãi đi xa, Hoàng Bắc Nguyệt mới tựa vào tượng thú bằng đá, thở dài nhẹ nhõm một hơi.

“Bọn họ là ai?” Đợi đám người Hồng Liên đi xa, Tiểu Đăng Lung nhỏ giọng hỏi, nàng biết những người đó nhất định không dễ chọc.

“Người của Điện Quang Diệu.” Không biết lần này họ muốn làm gì. Mỗi lần Điện Quang Diệu có hành động đều có liên quan đến Vạn Thú Vô Cương, lần này có lẽ cũng như vậy. Không biết Thánh Quân kia lấy tin tức này từ đâu!

“Hai người kia, chính là thế hệ đương thời của Điện Quang Diệu: Hồng Liên cùng Mặc Liên sao? Xem ra, Mặc Liên hẳn rất mạnh.” Tiểu Đăng Lung nhìn phương hướng bọn họ biến mất rồi nói.

Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu, không khỏi bội phục Tiểu Đăng Lung, mới liếc một cái liền đ.á.n.h giá được thực lực của Hồng Liên dưới Mặc Liên.

“Hừ! Bọn họ tới nơi này, nhất định là vì bảo bối của a cha!” Tiểu Đăng Lung mất hứng nói, xoay người đi về bên kia “Đi theo ta.”

Hoàng Bắc Nguyệt đuổi theo nàng, hai người vừa rời khỏi chỗ nấp, mắt Dực Long bằng đá bất chợt xoay vòng  một chút.

Tiểu Đăng Lung đột nhiên quay đầu lại, như có điều suy nghĩ nhìn thoáng qua Dực Long, rồi lại nhìn thoáng qua Hoàng Bắc Nguyệt.

“Làm sao vậy?” Nhìn khuôn mặt cô nương khoảng 12 tuổi này lộ ra vẻ thành thục suy nghĩ sâu xa, Hoàng Bắc Nguyệt thấy rất kỳ quái.

“Không có gì!” Tiểu Đăng Lung không giải thích, tiếp tục đi lên phía trước.

Rất nhanh, bọn họ vòng qua bên ngoài, đến guồng nước, Tiểu Đăng Lung hai tay kết ấn phức tạp, giữa guồng nước liền tách ra, nàng để Hoàng Bắc Nguyệt đi vào trước, chính mình nhấc giỏ d.ư.ợ.c liệu vừa hái lên, sau đó lắc mình đi vào.

Đường đi trong này giống đường hầm chật hẹp, đi không lâu sau liền tới một gian thạch thất. Mùi m.á.u tươi nồng đậm đập vào mặt, A Tát Lôi kêu lên, Hoàng Bắc Nguyệt lập tức nhảy một bước vào, chỉ thấy A Tát Lôi ôm đầu chạy như điên  ra, nàng liền kéo lại hắn!

“Làm sao thế? Sợ hãi như vậy thật không có tiền đồ !”

“Không phải a, vương xem người này, người này…” A Tát Lôi nhìn thấy nàng đến thì yên tâm hơn nhiều, vội vàng chỉ vào góc tối trong thạch thất để Hoàng Bắc Nguyệt nhìn.

Hoa nến không chiếu đến, Hoàng Bắc Nguyệt chỉ nhìn thấy bóng dáng rất dữ tợn! Không giống bóng dáng con người!

“Nàng biến thành thú, ngươi xem cái đuôi, nàng không phải là người của thành Tu La chứ!” A Tát Lôi sợ hãi, vừa rồi vốn nghĩ cho nàng uống một chút nước, ai dè xoay người rót nước, vừa quay đầu lại đã thấy nàng biến thành như vậy!

“Đây vốn là hình thái thật của tỷ tỷ, ngươi mới là người của thành Tu La ấy!” giọng nói của Tiểu Đăng Lung vang lên phía sau Hoàng Bắc Nguyệt.

A Tát Lôi sửng sốt, hình thái thật, đây là nói…

“Đúng là thần thú” Hoàng Bắc Nguyệt cười lắc đầu, tuy nhiên cũng không trách A Tát Lôi, hắn mặc dù lớn lên trong rừng rậm Phù Quang, nơi có không ít thần thú, nhưng thần thú có thể hóa thành hình người thì trên đời này không thấy nhiều, phải cấp bậc rất cao mới làm được. Thí dụ như với thần thú Linh Tôn, chẳng có thần thú nào trong rừng rậm Phù Quang dám trêu hắn? A Tát Lôi chưa từng thấy qua, cho nên mới kinh ngạc.

Nghe nàng vừa giải thích, A Tát Lôi liền giật mình, miệng há hốc “thần thú có thể hóa thành hình người?”

“Chưa từng thấy sao!” Tiểu Đăng Lung quở trách A Tát Lôi một câu, rất rõ ràng, thái độ của nàng đối với A Tát Lôi cùng Hoàng Bắc Nguyệt khác nhau. Với A Tát Lôi hoàn toàn chính là chẳng thèm ngó tới.

Tiểu Đăng Lung đi tới góc tường thắp sáng ngọn nến, nhìn thấy tỷ tỷ ngã co quắp trong vũng m.á.u. Ngọn nến sáng ngời, chiếu rõ hình người m.á.u chảy đầm đìa trong góc. Đó là một con rồng màu trắng bạc rất xinh đẹp, thân thể lớn lên ưu nhã linh hoạt, trên trán hoa lệ cùng khí phách, vóc người xinh đẹp phiêu đãng giữa bãi m.á.u loãng. Mặc dù cả người đẫm m.á.u, nhưng vảy trắng tuyết như như thủy tinh, phản chiếu làm người ta hoa mắt.

Đây là một loại rồng thần thánh cao quý, huyết thống tuyệt đối ở giữa Long tộc hoặc thú tộc đều thuộc dạng vô cùng cao quý! Bộ dáng rồng này, nàng từng  gặp qua.

Ở dưới biển lửa của bảy tòa tháp trong Học viện Linh Ương, nàng đã từng thấy hình thái nguyên bản của Linh Tôn, chính là cái dạng này.

Tiểu Đăng Lung ngồi xổm trước mặt Hồng Chúc, đập nát d.ư.ợ.c liệu bỏ vào một vật chứa, sau đó bỏ vào một cái ấm phía dưới có thể đốt lửa nung khô. Đây là phương pháp luyện d.ư.ợ.c của người bình thường, không giống đan d.ư.ợ.c do luyện d.ư.ợ.c sư luyện chế ra, không chỉ có d.ư.ợ.c hiệu không đủ 1%, hơn nữa rất dễ lãng phí, bình thường mấy lần nung khô chỉ có thể có một lần thành công. Nhưng không có cách nào, luyện d.ư.ợ.c sư ở trên đại lục thưa thớt như vậy, người bình thường chỉ có thể dựa vào chính mình.

Mắt thấy Tiểu Đăng Lung lần đầu tiên thất bại, gấp đến độ trên trán đổ mồ hôi, Hoàng Bắc Nguyệt liền đi qua, nói : “Để ta thử đi.”

Tiểu Đăng Lung ngẩng đầu nhìn nàng, Hoàng Bắc Nguyệt cười cười, lấy Lò luyện d.ư.ợ.c màu vàng để trên mặt đất, ngón tay phóng ra một chút lửa cháy thiêu đốt.

“Ngươi là luyện d.ư.ợ.c sư!” Tiểu Đăng Lung vẻ mặt kinh ngạc.

“Ngươi nói các bước, ta chế t.h.u.ố.c.” Hoàng Bắc Nguyệt nhìn nàng một cái, không muốn lãng phí thời gian.

Tiểu Đăng Lung lập tức gật đầu, phân loại d.ư.ợ.c liệu, kế tiếp Hoàng Bắc Nguyệt dựa theo phương pháp cùng các bước nàng nói, dùng kỹ năng luyện d.ư.ợ.c để luyện chế ra đan d.ư.ợ.c tên là ‘hợp hồn đan’.

Lần đầu tiên luyện chế, mặc dù có một chút thất bại nhỏ, nhưng lúc đan d.ư.ợ.c thành hình, Tiểu Đăng Lung vui vô cùng, lập tức lấy đút cho Hồng Chúc ăn. Ăn xong, thân thể Hồng Chúc liền chậm rãi biến thành bộ dáng nhân loại, mặt của nàng cùng Linh Tôn có vài phần tương tự.

Chương 341 Biệt Nguyệt Sơn Trang - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia