Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 342 Tâm Trí Bên Ngoài Hóa Hồn

“Trang chủ?”

Hai tròng mắt suy yếu chậm rãi mở, xuyên thấu qua hoa nến, mơ mơ hồ hồ nhìn thấy bóng dáng trước mắt, Hồng Chúc không nhịn được mở miệng.

Hoàng Bắc Nguyệt cúi đầu, hiểu rõ cười cười, Tiểu Đăng Lung vội vàng nói: “Tỷ tỷ, nàng không phải trang chủ, chỉ là lớn lên giống thôi.”

Hồng Chúc nhìn chằm chằm nàng hồi lâu, mới thì thào nói: “Quả thật rất giống….” Vừa nói, hai tròng mắt ngước lên, có chút hoảng hốt nhìn xung quanh, nói : “Ta vừa lại từ Địa ngục trở về.”

Tiểu Đăng Lung ôm c.h.ặ.t nàng, tiếng nói nghẹn ngào: “Tỷ tỷ, không phải sợ.”

“Ta không sợ, ta chỉ sốt ruột, không biết có thể chờ bao lâu.” Hồng Chúc cũng cúi đầu, yên lặng rơi lệ, hai tỷ muội chợt nhớ tới chuyện thương cảm nào đó liền trầm mặc không nói.

Hoàng Bắc Nguyệt nhìn bộ dáng bọn họ, thật sự là tỷ muội tình thâm, làm người ta cảm động.

“Các ngươi nói trang chủ là trưởng công chúa Huệ Văn sao?” Nhìn hình ảnh tỷ muội thương cảm lẫn nhau trong chốc lát, Hoàng Bắc Nguyệt liền mở miệng hỏi.

Hồng Chúc cùng Tiểu Đăng Lung thân thể đồng thời chấn động, hai người cũng nhất tề ngẩng đầu lên, kinh ngạc nhìn nàng.

“Làm sao ngươi biết?” Tiểu Đăng Lung giương giọng hỏi.

“Ha ha ha” A Tát Lôi cười lớn một tiếng, nói : “Các ngươi có biết vị cô nương trước mắt này là ai không?”

Tiểu Đăng Lung đ.á.n.h giá Hoàng Bắc Nguyệt, do dự: “Ngươi là ai?” Nàng còn chưa hỏi qua Hoàng Bắc Nguyệt tên là gì.

“Ta là Hoàng Bắc Nguyệt.”

“Hoàng Bắc Nguyệt?” Tiểu Đăng Lung nhất thời ngây người.

“Ngu a! Ngươi cho rằng dòng họ Hoàng rất thông thường sao? Trước mắt các ngươi là con gái của trưởng công chúa Huệ Văn, Bắc Nguyệt quận chúa đó!” A Tát Lôi bổ sung, thuận tiện cười nhạo Tiểu Đăng Lung một chút.

Bắc Nguyệt quận chúa!

Hồng Chúc vừa rồi còn suy yếu vô lực, cả người toàn m.á.u thoáng cái giãy dụa khỏi lòng Tiểu Đăng Lung đứng lên, lao về phía Hoàng Bắc Nguyệt, bắt được hai vai nàng, trừng lớn mắt hỏi: “Ngươi thật sự là Bắc Nguyệt quận chúa?”

“Tỷ tỷ!” Tiểu Đăng Lung kinh hô một tiếng, sợ nàng sẽ xúc động mà gây chuyện.

Hoàng Bắc Nguyệt không hoảng hốt cũng không loạn, ánh mắt bình tĩnh, vẻ mặt lạnh nhạt, cho dù đối mặt là một người m.á.u chảy đầm đìa, mặt cũng không đổi sắc, mỉm cười nói: “Không sai.”

“Chứng cớ đâu?” Hồng Chúc nhìn thẳng vào mắt nàng, nếu nàng nói dối, nhất định sẽ lộ ra sơ hở! Nhưng Hoàng Bắc Nguyệt không phải người bình thường, cho dù nàng g.i.ế.c một người, mặt cũng không đổi sắc, chuyên gia tâm lý lợi hại cũng  không phát hiện được nàng nói dối!

“Chỉ khuôn mặt này còn chưa đủ sao?”

Tiểu Đăng Lung lập tức nói: “Vừa rồi ở bên ngoài, còn có người giống hệt ngươi!”

Hoàng Bắc Nguyệt nhíu mày, khá khó chịu, quả thật còn có Hồng Liên.

Nhưng trừ tướng mạo, nàng hiện tại không có cách nào lập tức chứng minh nàng chính là Bắc Nguyệt quận chúa, trừ phi dẫn bọn hắn đi đến phủ trưởng công chúa xem một chút. Nhưng hiển nhiên điều kiện hiện tại không cho phép nàng làm như vậy.

Cho nên…

“Vậy dạng này thì sao?” Yên lặng liên lạc với Vạn Thú Vô Cương, chỉ một thoáng, dưới ánh nến, mái tóc đen dài xinh đẹp tuyệt trần của Hoàng Bắc Nguyệt biến thành màu đỏ như lửa cháy, màu sắc ch.ói mắt làm thân thể Hồng Chúc lập tức lùi về sau.

Tóc đỏ độc nhất vô nhị, Hồng Liên làm sao có được.

“Ngươi, ngươi là….” Hồng Chúc cùng Tiểu Đăng Lung đồng loạt trợn mắt há hốc mồm .

Hoàng Bắc Nguyệt ung dung vuốt lọn tóc màu đỏ của mình,  thản nhiên nói: “Các ngươi gọi hắn là cha, có lẽ ta nên gọi các ngươi một tiếng tỷ tỷ.”

“Không!” Hồng Chúc lập tức lắc đầu, sau đó, mặc kệ thống khổ của chính mình từ Địa ngục mà có, thẳng tắp quỳ xuống mặt đất, thành kính nói: “Không dám nhận, chủ nhân ở trên, xin nhận Hồng Chúc một lạy!”

Hoàng Bắc Nguyệt giơ tay nâng nàng dậy, để nàng ngồi xong, Tiểu Đăng Lung vội vàng ôm hộp gấm đến, nói ý đồ cho Hoàng Bắc Nguyệt.

Hồng Chúc mở hộp gấm, nước mắt tuôn rơi xuống: “Đây là ý trời, đáng tiếc, trang chủ vĩnh viễn không nhìn thấy.”

“Có thể nói cho ta biết chuyện gì xảy ra không?” Mặc dù đã đoán được đại khái, nhưng có chút chi tiết không rõ ràng lắm.

“Mẫu thân ngài, trưởng công chúa Huệ Văn, là trang chủ Biệt Nguyệt sơn trang, năm đó cha tạo tòa sơn trang này, hy vọng tương lai có thể làm chỗ trú chân của trang chủ. Lúc ấy chiến loạn, bọn  họ ước hẹn cùng nhau, chờ chiến loạn chấm dứt thì tới nơi này gặp nhau, đáng tiếc cha sau khi rời đi vẫn chưa trở về.

Sau chiến loạn thật sự kết thúc, trang chủ cũng trở về, nhưng cha cũng không ở tại. Trang chủ tuy gả cho người, nhưng vẫn hay thường xuyên đến đây, mặc dù người chưa bao giờ nói, nhưng chúng ta biết người không buông tay, tin tưởng cha nhất định sẽ trở về.

Không biết chuyện gì xảy ra, chín năm trước trang chủ rời đi, liền không trở về một lần nào nữa. Bên trong Biệt Nguyệt sơn trang có trận pháp giam cầm, ta cùng Tiểu Đăng Lung  không ra được, không hề biết chuyện gì xảy ra, chúng ta tưởng trang chủ đã buông tha, hóa ra người sớm đã…”

Hồng Chúc vừa nói, sớm đã khóc không thành tiếng.

Hoàng Bắc Nguyệt thổn thức vỗ vỗ  lưng nàng, “Đừng khóc, bọn họ đã có thể gặp nhau ở một thế giới khác.”

Vấn Thiên, trưởng công chúa Huệ Văn, còn có Bắc Nguyệt quận chúa, một nhà này ở trên trời, chân chính đoàn viên.

“Chủ nhân nói rất đúng, cha cùng trang chủ nhất định rất hạnh phúc, chúng ta không nên khổ sở.” Hồng Chúc xoa nước mắt, vui mừng nhìn Hoàng Bắc Nguyệt “Cha năm đó đã nói ta ở đây chờ, tương lai nhất định sẽ có người kế thừa hắn xuất hiện!”

Hoàng Bắc Nguyệt khó hiểu, hỏi: “Chẳng lẽ người giúp hắn đưa hộp gấm tới là có thể kế thừa Thuật Bùa Chú của hắn?”

“Đương nhiên không phải!” Hồng Chúc hiện tại rất cao hứng, được ăn hợp hồn đan do Hoàng Bắc Nguyệt luyện chế nên thương thế khôi phục rất nhanh, không giống bình thường phải dưỡng bệnh vài ngày.

“Người đưa hộp gấm sẽ nhận được vô số bảo tàng cùng công pháp làm tạ lễ, kế tiếp chúng ta sẽ cho hắn nhiệm vụ khác, chính là để hắn mang theo di vật của cha, tìm người có thể kế thừa cha. Hoàn thành nhiệm vụ này, những gì hắn muốn sẽ được tất cả!”

“Cha nói rằng người này mười hai năm sau nhất định sẽ xuất hiện!” Tiểu Đăng Lung bổ sung một câu, sau đó ngửa mặt hỏi, “Chủ nhân, vì sao ngươi đến hiện tại mới xuất hiện?”

Hoàng Bắc Nguyệt nghe, trong lòng dần hiểu rõ cục diện. Chẳng trách hài cốt của Vấn Thiên ở trong thạch thất bí ẩn huyền băng ngục trong thành Tu La, trên đời này có mấy người có thể đi vào nơi đó?

Chẳng trách mười hai năm trước, Linh Tôn nhất định muốn nàng bái ông ta làm thầy, hơn nữa đưa nàng tới rừng rậm Phù Quang, nơi tu luyện ngăn cách với đời. Hóa ra Linh Tôn đã sớm biết, hơn nữa còn sớm tính kế, nàng Hoàng Bắc Nguyệt đời này sai lầm lớn nhất chính là tin Linh Tôn, làm chính mình bị thiệt thòi một lần!

Quân Ly à Quân Ly, cơ mưu tính toán tường tận, ngươi thành công! Thứ ngươi muốn đã chiếm được, ân oán chúng ta sẽ dần tính đi, ta Hoàng Bắc Nguyệt, luôn luôn là có thù tất báo!

“Có một số việc trì hoãn, mấy năm nay ta vẫn không ở nước Nam Dực.” Hoàng Bắc Nguyệt  thản nhiên nói.

Hồng Chúc cùng Tiểu Đăng Lung cũng không có hỏi nhiều, hai người đang cao hứng vì nàng đến. Nhưng không phải kiểu nhìn thấy con của cố nhân cao hứng, mà là…nhìn thấy cứu tinh cao hứng.

“Chủ nhân vừa rồi đã thấy trạng thái hóa hồn của ta?” Hồng Chúc hỏi.

Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu, nhíu mày hỏi: “Vì sao lại như vậy?”

Chương 342 Tâm Trí Bên Ngoài Hóa Hồn - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia