Hồng Chúc bất đắc dĩ nói: “Cái này nói thì dài, tuy nhiên có liên quan với Thuật Bùa Chú của cha”
Hoàng Bắc Nguyệt giật mình, có liên quan tới Thuật Bùa Chú, như vậy nàng có hi vọng!
“Ta có thể kế thừa?”
Hồng Chúc gật đầu, lập tức sắc mặt hơi khó xử, nhìn Tiểu Đăng Lung ngập ngừng nói : “Chủ nhân tự nhiên có thể kế thừa, chỉ là….”
“Cũng là lỗi của ta!” Tiểu Đăng Lung ‘phù phù’ một tiếng quỳ xuống, vạn phần tự trách nói: “Khi đó là ta chủ quan, không nên mở hộp ra, nếu không, Vạn Thú Vô Cương sẽ không biến mất!”
Hồng Chúc sờ sờ đầu của nàng, cũng tự trách: “Chúng ta cô phụ kỳ vọng của cha, xin lỗi chủ nhân.”
Nhìn hai người tự trách khổ sở, Hoàng Bắc Nguyệt thoải mái cười rộ lên: “Vạn Thú Vô Cương sao, việc này dễ thôi!”
“Chủ nhân, Vạn Thú Vô Cương không phải tục vật, nó có thể điều động lực lượng hết thảy thần khí các loại thú.” Hồng Chúc vội vàng nói.
“Là cái này sao?” Hoàng Bắc Nguyệt vừa lộn cổ tay, trong lòng bàn tay có một khối ngọc màu đen mang hoa văn cổ xưa hiện ra. Khí tức màu đen từ ngọc phát ra như tiên linh khí cuồn cuộn.
“A! Vạn Thú Vô Cương!” Tiểu Đăng Lung quát to một tiếng.
Hồng Chúc cũng vội vàng gật đầu: “Đúng là Vạn Thú Vô Cương, ta có thể cảm nhận được”.
“Vừa rồi ta thấy kỳ quái, vì sao thạch thú đột nhiên có động tĩnh, hóa ra là do trên người chủ nhân mang theo Vạn Thú Vô Cương.” Tiểu Đăng Lung mừng khấp khởi nói.
Vừa rồi thạch thú có động tĩnh sao? Nàng không để ý, tuy nhiên nàng tò mò hơn là Vạn Thú Vô Cương trước đây luôn trong tay bọn họ sao?
Hồng Chúc quan tâm nói: “Trước đây, Vạn Thú Vô Cương vẫn đặt từ đường thờ thần thú, năm năm trước, lúc Tiểu Đăng Lung quét dọn từ đường thì thấy hộp đựng Vạn Thú Vô Cương phát ra ánh sáng khác thường, tưởng chuyện gì xảy ra, liền mở hộp ra, ai dè Vạn Thú Vô Cương đột nhiên biến mất giữa ánh sáng kỳ lạ.”
Hoàng Bắc Nguyệt cúi đầu nhìn hắc ngọc trong tay mình, nàng cũng không giải thích được chuyện ly kỳ này. Tại thế kỷ hai mốt, nàng cướp khối Vạn Thú Vô Cương ở đại hội đấu giá của Tập đoàn Bắc Dã của Nhật Bản, sau bị Lam Tư vây bắt đuổi g.i.ế.c, quốc gia hạ lệnh nổ một thành phố đổi lấy tiêu diệt nàng, giữa vụ nổ, nàng cảm giác ánh sáng phát ra từ Vạn Thú Vô Cương ch.ói mắt hơn cả ánh lửa!
Trong nháy mắt ánh sáng vây quanh nàng, bởi vì ánh sáng quá mạnh, đối với thị giác xung kích quá lớn, bởi vậy lập tức khiến nàng ngất xỉu. Chờ khi tỉnh lại, đã thấy tới phủ trưởng công chúa ở nước Nam Dực, biến thành phế vật Hoàng Bắc Nguyệt. Mà Vạn Thú Vô Cương cũng không ở bên người nàng. Mãi đến khi nàng ở rừng rậm Mê Vụ hàng phục Băng Linh Huyễn Điểu mới chiếm được. Nói những việc đã xảy ra cũng cảm giác rất ly kỳ!
“Có Vạn Thú Vô Cương, có thể nói cho ta biết, trạng thái hóa hồn là thế nào?” Hoàng Bắc Nguyệt cười hỏi.
Hồng Chúc lập tức gật đầu, nhưng Tiểu Đăng Lung còn có chút hoài nghi nhìn thoáng qua A Tát Lôi đang canh giữ cửa thạch thất.
“Là người một nhà, có thể yên tâm.” Hoàng Bắc Nguyệt nghiêm túc nói, đối với người của mình, nàng luôn luôn sẽ không hoài nghi, bởi vì nếu chỉ dựa vào mắt nhìn thì chỉ có thể tự trách mình phán đoán quá kém!
Câu nói của nàng kích thích m.á.u nóng của A Tát Lôi, hắn dứt khoát đứng lên, xung phong nhận việc nói: “Vương, các ngươi thảo luận chuyện trọng yếu, ta sẽ coi chừng bên ngoài!”
Tiểu Đăng Lung đứng lên, nói : “Ta cũng đi!”
“Hồng Liên cùng Mặc Liên ở bên ngoài, các ngươi cẩn thận một chút.” Hoàng Bắc Nguyệt không cự tuyệt, không phải không tín nhiệm, mà là người của Điện Quang Diệu đến, không thể không cẩn thận. Tên Mạnh Kỳ Thiên kia có thể nghĩ dùng hơi thở của trưởng công chúa Huệ Văn đi vào, có thể thấy trí thông minh của hắn, không thể không đề phòng.
Hai người sau khi ra ngoài, Hồng Chúc mới chậm rãi dựa vào vách tường, tinh thần buông lỏng chậm rãi nói.
Vạn Thú Vô Cương đúng là thuật pháp thần bí nhất cường đại nhất từ xưa đến nay.
Triệu hồi sư cường đại, nhưng bình thường phải cùng linh thú ký kết bổn mạng khế ước, hai bên tính mạng tương liên mới có thể phát huy uy lực. Triệu hồi sư cùng triệu hồi thú vừa lợi dụng vừa dựa vào nhau. Loại quan hệ này trăm ngàn năm qua không người nào đ.á.n.h vỡ, cho đến khi Vạn Thú Vô Cương xuất hiện!
Năm đó, người kia sử dụng Vạn Thú Vô Cương là bậc nào kinh tài tuyệt thế? Uy h.i.ế.p tám phương, quân lâm thiên hạ, không người vượt qua được!
Vạn Thú Vô Cương có thể gọi về vạn thú, nhưng không ai biết dưới uy lực cường đại của nó cất giấu một pháp tắc còn khốc liệt hơn bổn mạng khế ước.
Muốn đạt được lực lượng trong Vạn Thú Vô Cương, nhất định phải có một loại thần thú đồng ý hy sinh bản thân, tự luyện hóa hồn phách, trợ giúp người tu hành, bởi vì lực lượng trong Vạn Thú Vô Cương quá cường đại, thân thể loài người không thể chống cự lực phản phệ của vô số thú loại sinh ra trong đó. Chỉ siêu cường thần thú mới có thể ngăn trở!
Sau khi Thần thú tự luyện hóa hồn phách của mình, sẽ lấy lực lượng cường đại bắt liên lạc cùng Vạn Thú Vô Cương, sau đó dẫn lực lượng ra, lấy lực lượng luyện hóa linh hồn mà đưa hắc khí từ Vạn Thú Vô Cương vào cơ thể người tu hành.
Vạn Thú Vô Cương - thần thú - loài người, ba người đạt được trạng thái thăng bằng thì có thể đạt được sức mạnh lớn nhất!
Đây là một quá trình cực kỳ thống khổ và hung tàn, bởi vì thần thú cùng người tu hành sống c.h.ế.t tương liên, tương tự như bổn mạng khế ước. Điểm khác duy nhất là một khi người tu hành c.h.ế.t, thần thú sẽ bị lực lượng Vạn Thú Vô Cương phản phệ.Qúa trình này có thể kéo dài dằng dặc, cũng có thể rất ngắn ngủi, tùy thuộc vào tu vi của thần thú.
“Khi người tu hành qua đời, thần thú sẽ dần dần tiến vào trạng thái hóa hồn, mất đi bản thân, sau đó biến thành hung linh vô ý thức. Hung linh chậm rãi biến đổi, do thần nhập ma, biến thành ma thú!”
Hồng Chúc một hơi nói xong, đã có chút uể oải, nàng vừa trải qua trạng thái hóa hồn thống khổ, mất đi bản thân, ở trong không gian vô ý thức giãy dụa, hao tổn quá nhiều nguyên khí, hiện tại rất suy yếu. Nhưng rốt cuộc đợi được chủ nhân trở về, nàng cao hứng vô cùng, bởi vậy vẫn mải miết nói.
Hoàng Bắc Nguyệt vẫn nghiêm túc nghe, sắc mặt bình thản, nhãn quang như nước, suy tư chốc lát liền hỏi: “Vậy ma thú nhập ma sẽ như thế nào?”
“Là Ma chí tôn, làm thiên hạ loạn lạc, gieo rắc tai ương khắp nhân gian!” Hồng Chúc do dự một chút liền mở miệng nói giòn tan.
Hoàng Bắc Nguyệt chấn động, khó tin nhìn khuôn mặt bình thản của Hồng Chúc, trên mặt suy yếu có dính vết m.á.u, nhưng không thấy bất cứ chút bất mãn cùng oán hận nào.
Ma chí tôn… thiên hạ loạn lạc… tai ương khắp nhân gian…
“Vậy ngươi ”
“Ta và chủ nhân cùng tồn tại!” Hồng Chúc vẻ mặt kiên định nói, “Nếu tương lai có một ngày chủ nhân biến mất, Hồng Chúc tuyệt không sống chui lủi ở thế gian!”
“Không được!” Hoàng Bắc Nguyệt quả quyết đứng lên, nghiêm nghị phất ống tay áo, “Ta quả thật rất muốn có sức mạnh của Vạn Thú Vô Cương, nhưng có một số việc có thể làm, có một số việc thì không, ta phân biệt rất rõ.”
Nàng không phải là người tốt, chuyện xấu chuyện ác đã làm không ít, nàng cũng không phải vì thiện lương mà cự tuyệt Hồng Chúc. Mà là nàng thấy tận mắt bộ dáng giãy dụa cùng thống khổ của Linh Tôn, mà mình lại bị hắn hại!
Không có kinh nghiệm của bản thân thì vĩnh viễn sẽ không hiểu, lúc nàng mất Phù Nguyên, sự thống khổ cùng phẫn hận vẫn tồn tại đến giờ, không thể tha thứ Linh Tôn, cho dù biết hắn có nỗi khổ. Nhưng không có nghĩa là nàng biến một thần thú khác thành như vậy, mới có thể đi báo thù. Nếu chỉ có thể nói như vậy, nàng Hoàng Bắc Nguyệt rất vô dụng.
Nàng không tin lần đầu có thể tu luyện ra Phù Nguyên, lần thứ hai lại không được!
“Chủ nhân” Hồng Chúc muốn nói gì đó, đột nhiên bên ngoài một tiếng vang thật lớn, làm chấn động cả gian thạch thất.
Hoàng Bắc Nguyệt nhạy bén nhíu mi: “Hồng Liên!”
Hồng Chúc vực tinh thần dậy, vịn vách tường đứng lên, nói : “Ta đi đối phó bọn họ ”