Phẫn Nộ Thất Vĩ Long đâu dễ dàng đối phó như vậy được. Thân thể to lớn của nó xoay một vòng trong không trung rồi lập tức lao thẳng lên bầu trời.
Đông Lăng cũng không chậm trễ, chỉ thoáng liếc mắt nhìn thân thể to lớn của Băng Linh Huyễn Điểu rồi lưu loát nhảy lên.
Khi còn bé nàng cũng được Trưởng công chúa mời giáo sư dạy võ đạo để phòng thân, cũng vì vậy mà mấy năm qua nàng mới có thể bảo vệ cho Hoàng Bắc Nguyệt.
Cực hàn chi khí trên người Băng Linh Huyễn Điểu quá mức âm lãnh, tay nàng vừa mới tiếp xúc ngay lập tức đã bị đông cứng lại.
Thấy vậy nàng vẫn c.ắ.n c.h.ặ.t răng, gắt gao nhịn xuống.
Băng dực vỗ một cái, thân hình Băng Loan lập tức lao v.út lên, đuổi kịp Phẫn Nộ Thất Vĩ Long trên không trung.
“Hay!” Công chúa Anh Dạ hô to một tiếng, hưng phấn đến khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên, đây quả nhiên là một trận tỷ thí đặc sắc!
Hoàng Bắc Nguyệt trong lòng có chút lo lắng. Nàng nhớ lúc đầu khi tiếp xúc với Băng Linh Huyễn Điểu, lòng bàn tay bị cực hàn chi khí đông cứng tới mức muốn hoại t.ử, Đông Lăng bây giờ khẳng định cũng không dễ chịu gì.
Trận chiến này nhất định phải tốc chiến tốc thắng !
“Yểm, đừng lề mề nữa, mau cho hắn một chút giáo huấn đi”.
“Việc này dễ như ăn bánh, chỉ là một tên Cửu Tinh Triệu hoán sư cộng thêm một con Linh thú cấp mười một thôi mà”.
Yểm vừa dứt lời, Thái t.ử Chiến Dã bên cạnh bỗng ngạc nhiên đứng lên, mọi người xung quanh cũng đồng loạt kinh hô một tiếng.
Hoàng Bắc Nguyệt đột nhiên ngẩng đầu, chỉ thấy Tư Mã Quy Yến trên lưng Phẫn Nộ Thất Vĩ Long hai tay đang nhanh ch.óng kết ấn, tốc độ kia nhanh đến mức kinh ngạc.
Không hổ là cao thủ hàng đầu Nước Nam Dực!
Một cao thủ mạnh mẽ lại cùng một Linh thú cường đại kết hợp với nhau, thông thường đều có thể phát huy ra lực lượng vô cùng lớn!
Một siêu cấp Linh thú mà không có Triệu hoán sư cường đại thì cũng không chống đỡ được bọn họ!
“Thiên La Địa Võng, lên”. Tư Mã Quy Yến quát to một tiếng, vung lên kết ấn trong tay, kết hợp với một mảnh lôi quang lập lòe của Phẫn Nộ Thất Vĩ Long, dệt thành một cái lưới cực lớn, ánh sáng ch.ói lòa đẩy lui màn đêm.
Hai tấm lưới một trên một dưới ngay tức khắc đem thân thể to lớn của Băng Linh Huyễn Điểu bao phủ bên trong.
Hoàng Bắc Nguyệt trong lòng nhảy dựng lên, Triệu hoán sư cùng Linh thú hợp tác c.h.ặ.t chẽ quả nhiên là một tổ hợp đáng sợ.
Nếu chỉ đối phó với một con Phẫn Nộ Thất Vĩ Long thì Băng Linh Huyễn Điểu có thể đ.á.n.h hắn răng rơi đầy đất, bởi vì không trung là sân nhà của hắn a. Nhưng nếu có thêm Triệu hoán sư giúp đỡ, lực lượng đó tuyệt đối không thể coi thường.
Triệu hoán sư cùng Linh thú hợp tác, điều này vốn là trời định.
“Đây chính là tuyệt kỹ Thiên La Địa Võng của Quy Yến đại nhân ư?” Công chúa Anh Dạ nhỏ giọng nói: “Quả nhiên lợi hại!”
“Không hổ là Bất Bại Tướng Quân của Nước Nam Dực! Vị Hí Thiên kia còn quá non nớt, mới cùng Băng Linh Huyễn Điểu ký khế ước không lâu, kinh nghiệm tác chiến không đủ, làm sao có thể là đối thủ của Quy Yến đại nhân đây?”
“Nhưng có thể làm Quy Yến đại nhân gấp gáp đưa ra tuyệt kỹ Thiên La Địa Võng thì Hí Thiên đại nhân cùng Băng Linh Huyễn Điểu cũng không phải dạng vừa đâu”.
Mọi người bắt đầu nghị luận sôi nổi.
Hoàng Bắc Nguyệt ánh mắt lạnh lùng quét qua đám người kia, khóe môi lộ vẻ cười lạnh.
Các ngươi nhận định có phải hơi sớm rồi không, hươu c.h.ế.t vào tay ai còn chưa biết nha. Nụ cười trên môi nàng có mấy phần lãnh ngạo, vừa vặn rơi vào trong mắt của Phong Liên Dực khiến hắn hơi rung động.
Thật đẹp. Hắn cảm than: tại sao một tiểu nha đầu chỉ mới mười hai tuổi đẹp như vậy? Đẹp đến rung động lòng người.
“Dực, xem ra ngươi thua chắc rồi, 20 ván cờ kia ngươi trốn không thoát đâu” - Tiêu Dao vương nhìn cảnh Băng Linh Huyễn Điểu bị vô số lôi quang bao phủ, đắc ý nói.
Phong Liên Dực nhàn nhạt cười: “Vậy cũng chưa chắc”.
Nét cười của hắn làm Tiêu Dao vương hơi nhíu mày: “Ngươi hình như rất có lòng tin với tên Hí Thiên kia”.
“Tên Hí Thiên kia từ đầu tới cuối vẫn chưa xuất thủ”. Phong Liên Dực tự tin nói. Quả thực từ đầu tới cuối đều là Băng Linh Huyễn Điểu tự mình tác chiến, mà Hí Thiên như cũ chỉ lẳng lặng đứng đó.
Tiêu Dao vương cau mày, quạt giấy vỗ vỗ vào lòng bàn tay, bỗng nhiên nói: “Không ổn rồi, lần này bổn vương thua”.
Lời hắn nói còn chưa dứt, trong Thiên La Địa Võng do Tư Mã Quy Yến dùng lôi điện tạo ra bỗng nhiên xuất hiện một tia hắc khí.
Hắc khí nhanh ch.óng mở rộng, chỉ trong nháy mắt toàn bộ lôi võng đều bị hắc khí bao trùm.
“Cái gì?” Tư Mã Quy Yến khó tin thốt lên, sắc mặt đại biến.
Thấy hắc khí chậm rãi bốc lên, Tư Mã Quy Yến lập tức gào to: “Lùi về!”
Phẫn Nộ Thất Vĩ Long cũng cảm giác được uy áp mạnh mẽ từ trong hắc khí, khiến ngay cả Linh thú cấp mười như nó cũng phải run rẩy. Nhưng lùi không dễ, dưới uy áp cực đại kia, muốn cử động một chút cũng không được.
Tư Mã Quy Yến sắc mặt tái nhợt, người xem phía dưới không hiểu tại sao Phẫn Nộ Thất Vĩ Long của Quy Yến đại nhân đột nhiên bất động? Lẽ nào hắn nắm chắc phần thắng rồi nên không thèm ra tay?
Đương nhiên lý do thì chỉ có trong lòng Tư Mã Quy Yến là rõ ràng nhất, hắn có lẽ đã gặp phải cường địch mạnh nhất từ trước tới giờ rồi.
Từng đạo lôi điện hung hăng ban nãy bây giờ lại tựa như sơn dương run rẩy chờ làm thịt, bị hắc khí thôn phệ sạch sẽ. Tuyệt kỹ Thiên La Địa Võng trong nháy mắt đã bị phá vỡ.
Ngay sau đó, băng nhận xen lẫn hắc khí phóng ra ào ạt.
Tư Mã Quy Yến trong lòng kêu một tiếng không tốt, sắc mặt trắng bệch tới cực điểm, trong lúc nguy cấp cũng chỉ có thể dùng hết toàn lực điều khiển Phẫn Nộ Thất Vĩ Long tránh qua một bên.
Phẫn Nộ Thất Vĩ Long đã sớm mất năng lực chiến đấu dưới uy áp mạnh mẽ, bây giờ lại bị kéo mạnh một cái như vậy, thân thể to lớn lộn mấy vòng trên bầu trời rồi thẳng tắp rơi xuống, mà phía dưới lại chính là Hào Quang Điện. Đám khách quý bên dưới thấy Phẫn Nộ Thất Vĩ Long rơi xuống chỗ mình đều hớt hải bỏ của chạy lấy người. Nếu bị dính một chút lôi điện trên người con Rồng kia thôi thì e rằng xương cốt chẳng còn.
Tốc độ rơi xuống của Phẫn Nộ Thất Vĩ Long rất nhanh, hơn nữa rơi đúng vị trí đám người của phủ Trưởng công chúa. Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu nhìn lên, trong lòng mắng to một tiếng: “C.h.ế.t tiệt! Bao nhiêu chỗ sao lại lựa ngay ta mà rớt vậy”.
Tiêu Linh cùng Tiêu Nhu vốn nhát gan sợ phiền phức thấy vậy lập tức hét ầm lên.
“Chủ nhân, ta tới cứu ngươi” giọng nói Băng Linh Huyễn Điểu quát lên trong đầu nàng.
Trên không Băng Loan vội xoay người, liều mạng nhào tới.
Băng dực mang theo cuồng phong thổi tung mọi thứ bên trong Hào Quang Điện.
Cùng lúc đó, một giọng nói lãnh khốc bên người quát khẽ: “Diễm, ra đây”
Hoàng Bắc Nguyệt rất tự tin với tốc độ của mình, nhưng nàng chưa kịp rời đi thì đã bị hai cánh tay ôm chầm lấy, khẩn trương bay lên trời.
“Thiên Tuyết Miêu, ra đây” Tiêu Vận cũng quát nhẹ một tiếng, triệu hoán ra Linh thú thuộc tính Băng của mình.
“Meooo.” Một con mèo trắng bông xù ngay lập tức xuất hiện, đuôi mèo quét về phía sau, cuốn đám người Tiêu gia trốn thoát. Chỉ trong tích tắc bọn họ tránh được, Phẫn Nộ Thất Vĩ Long liền nặng nề rơi xuống đất. Tư Mã Quy Yến cũng bị rơi đến mức đầu váng mắt hoa nhưng hắn cũng không để ý mà vội vàng thu lại lôi điện trên người Cự Long nhằm tránh gây tổn thương cho người khác.
Băng Linh Huyễn Điểu vốn muốn bay tới cứu Hoàng Bắc Nguyệt nhưng thấy Thái t.ử Chiến Dã đi trước một bước nên cũng thở phào một tiếng, vỗ cánh bay dừng giữa không trung.
Tai nạn bất ngờ này, mặc dù có gây chút tổn thất cho Hào Quang Điện nhưng may mắn cũng không ai bị thương. Sau khi mọi người ổn định lại, Hoàng Thượng lập tức lên tiếng hỏi, trong giọng nói mang theo chút khiếp sợ: “Tư Mã khanh, ngươi…ngươi không có việc gì chứ?”
Cũng phải thôi, đường đường là Bất Bại Tướng Quân của Nước Nam Dực, ai mà ngờ được hắn lại thua t.h.ả.m hại như thế! Cả người lẫn thú đều bị đ.á.n.h cho bầm dập cả mình.
Tư Mã Quy Yến quỳ một gối trên mặt đất, cúi đầu, từng giọt, từng giọt mồ hôi to như hạt đậu từ trên trán hắn chảy xuống, đây là do hắn bị luồng uy áp cường đại kia đè ép mạnh mẽ.
“Thần không có việc gì.” Tư Mã Quy Yến chán nản lắc đầu, mãi sau mới ngẩng đầu lên, hướng về phía người áo đen trên lưng Băng Linh Huyễn Điểu nói: “Ta thua.”
Người áo đen thấy vậy không nói gì, thản nhiên phất phất tay, rồi tiêu sái khống chế Băng Linh Huyễn Điểu rời đi.
“Hí Thiên các hạ… .” Hoàng thượng vốn muốn giữ lại nhưng tốc độ của Băng Linh Huyễn Điểu quá nhanh, lời của hắn chưa dứt thì bóng trắng kia đã biến mất khỏi chân trời.
Thấy vậy, Hoàng Thượng không khỏi có chút thất vọng. Hoàng Bắc Nguyệt âm thầm lo lắng, Đông Lăng rời đi gấp như vậy e rằng nàng đã bị hàn khí của Băng Linh Huyễn gây thương tổn rất lớn.
Hơn nữa lúc nãy Chiến Dã lại xuất thủ cứu giúp làm nàng vô cùng kinh ngạc. Trong ấn tượng của nàng, Thái t.ử Chiến Dã cùng Hoàng Bắc Nguyệt cơ hồ là không có giao tình gì quá mức.
Thật ra Chiến Dã cũng không biết tại sao mình lại có hành động như vậy. Khi hắn nhìn thấy thân thể gầy yếu của nàng sắp bị Phẫn Nộ Thất Vĩ Long rơi xuống đè, hắn gần như không chút suy nghĩ liền triệu hồi ra T.ử Diễm Hỏa Kỳ Lân cứu giúp. “Có thể là vì nàng là con gái duy nhất của Hoàng Cô đi”. Trong lòng Chiến Dã thầm tự nhủ.
Nhưng hành động này của hắn đã làm rất nhiều người trong Hào Quang Điện chú ý tới, đặc biệt là người của Tiêu gia.
Tiêu Linh tức giận đến mức đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân. Ngay lúc biến cố phát sinh, nàng rõ ràng cũng ngồi bên cạnh Hoàng Bắc Nguyệt, vậy mà Thái t.ử điện hạ chỉ cứu Hoàng Bắc Nguyệt, hoàn toàn không để mắt đến nàng. Tiêu Vận cũng lạnh lùng hừ một tiếng, trong lòng có chút tiếc nuối, tại sao lúc nãy Phẫn Nộ Thất Vĩ Long rơi xuống không đè c.h.ế.t Hoàng Bắc Nguyệt đi cho rồi.
Thái t.ử điện hạ tại sao lại đi cứu tên đồ vô dụng này, sợ rằng cũng chỉ có Thái t.ử điện hạ mới biết đáp án thôi.
T.ử Diễm Hỏa Kỳ Lân chậm rãi đáp xuống mặt đất, Chiến Dã thấp giọng nói: “Thất lễ.” Chưa chờ nàng phản ứng, hắn đã vòng tay qua thắt lưng của nàng, ôm nàng nhảy xuống, sau khi vững vàng tiếp đất mới buông nàng ra.
Một cảm giác ấm áp tràn ngập trong lòng Hoàng Bắc Nguyệt. Nàng biết Thái t.ử Chiến Dã sở dĩ triệu hồi ra T.ử Diễm Hỏa Kỳ Lân đi cứu nàng là vì nghĩ rằng nàng không có võ công, hơn nữa thân thể lại ốm yếu.
Mặc kệ điều đó xuất phát từ thân tình đối với Trưởng công chúa Huệ Văn hay là có tình cảm với nàng, tóm lại thiện cảm của nàng với vị thiếu niên lãnh khốc này đã tăng lên rất nhiều.
Không chỉ là Cửu Tinh Triệu hoán sư trẻ tuổi nhất trên đại lục Tạp Nhĩ Tháp, mà tướng mạo và nội tâm của vị Thái t.ử tôn quý này đều không phải thứ đám người kia có thể so sánh được.
Chiến Dã buông Hoàng Bắc Nguyệt xong, một câu cũng không nói đã xoay người đi về phía Hoàng Thượng cùng Hoàng Hậu. Hoàng Bắc Nguyệt nhìn bóng lưng của hắn, khóe môi gợi lên ý cười.
“Thái t.ử điện hạ chẳng qua là tiện tay mới cứu ngươi mà thôi, ngươi cũng đừng có mơ mộng viễn vông làm gì.” Tiêu Vận ghen ghét nói.
Hoàng Bắc Nguyệt cười nhạt, ánh mắt thản nhiên đảo qua gương mặt xinh đẹp nhưng luôn khiến nàng chán ghét của Tiêu Vận: “Người được cứu là ta, mắc mớ gì đến tỷ tỷ?”
“Ngươi…” Tiêu Vận á khẩu, trước kia Hoàng Bắc Nguyệt nào dám nói chuyện như vậy với nàng, nha đầu thối này càng lúc càng không biết phải trái gì nữa rồi.