Nàng càng nghĩ càng tức, vừa định thừa dịp hỗn loạn “tặng” cho Hoàng Bắc Nguyệt một ít giáo huấn thì khóe mắt lại nhìn thấy Tiêu Dao Vương cùng Cửu hoàng t.ử của Nước Bắc Diệu hướng bên này đi đến.
Nàng vội vàng chỉnh trang lại dung nhan, nắm Băng Vũ toàn thân huỳnh quang lưu chuyển trong tay, lại phối hợp với Tứ giai Linh thú Thiên Tuyết Miêu trắng muốt phía sau khiến các phu nhân, tiểu thư hâm mộ không thôi.
Tiêu Vận nhớ Tuyết di nương đã từng nói Tiêu Dao Vương sẽ nể mặt mũi của Trưởng công chúa mà giúp nàng, bởi vậy ả vội vàng nắm lấy bàn tay của Hoàng Bắc Nguyệt, ngữ khí dịu dàng ân cần.
“Tam muội, chuyện vừa rồi có làm ngươi hoảng sợ hay không? Có bị thương nơi nào không ?”
Tính cách của Hoàng Bắc Nguyệt vốn lãnh ngạo, không thích tiếp xúc cùng người khác, cho nên khi Tiêu Vận vừa chạm đến tay nàng thì nàng lập tức hất tay ả ra.
Động tác bất thình lình như vậy khiến Tiêu Vận không hề phòng bị, bởi vậy ả liền loạng choạng ngã ngửa về phía sau. Tiêu Dao Vương vừa đi tới thấy vậy liền duỗi tay đỡ lấy nàng, giúp nàng không bị ngã chổng vó trước bàn dân thiên hạ.
Cử động này của Hoàng Bắc Nguyệt khiến cho mọi người chấn động. Ai cũng không ngờ tên đồ vô dụng của phủ Trưởng công chúa lại hung hãn như vậy. Tỷ tỷ nàng quan tâm hỏi han, nàng không lĩnh tình thì thôi đi, lại còn tàn nhẫn đẩy tỷ tỷ ruột thịt của mình ngã ngửa.
Tiêu Viễn Trình vốn đã nghẹn một bụng lửa giận đối với Hoàng Bắc Nguyệt, lúc này thấy vậy liền nổi trận lôi đình: “Bắc Nguyệt, Nhị tỷ chỉ lo lắng cho ngươi mà thôi, ngươi thể hiện thái độ gì thế?”
Hoàng Bắc Nguyệt luôn theo chủ nghĩa: “chuyện ta ta làm, chuyện ngươi ngươi làm”, nàng không bao giờ quan tâm đến cái nhìn của người khác. Khi nghe Tiêu Viễn Trình gầm thét, nàng trong lòng cười lạnh nhưng giọng nói lại mười phần dịu dàng, tựa như một đứa trẻ bị ấm ức vậy: “Vừa rồi con suýt bị Cự Long đè c.h.ế.t, phụ thân không hỏi một câu. Nhưng khi con đẩy Nhị tỷ một cái thì phụ thân người lại tức giận là sao?”
Nàng gọi hắn một tiếng phụ thân là vì huyết thống tình thân. Huống chi bây giờ nhiều người như vậy, hắn không chừa lại cho nàng một chút mặt mũi, tốt lắm, như vậy hôm nay hắn cũng đừng mong giữ lại được mặt mũi của mình.
Lời nói nhẹ nhàng phảng kháng lại, thoáng cái đã đem sự ấm ức của Tiêu Vận quẳng lên chín tầng mây, ánh mắt của mọi người nhìn về phía Tiêu Viễn Trình. Đã bắt đầu có người chỉ trỏ nghị luận.
“Sớm nghe nói cuộc sống của Bắc Nguyệt quận chúa ở phủ Trưởng công chúa ngay cả hạ nhân cũng không bằng, quả nhiên đều là thật.”
“Cũng phải, phò mã ghét nhất vị nữ nhi này!”
“Trưởng công chúa mất đi, để lại hài t.ử vừa bệnh tật triền miên lại bị chính phụ thân mình ghét bỏ một mình mà sống, thật sự là đáng thương”.
Tiêu Viễn Trình sắc mặt cực kì khó coi, giọng nói bàn tán sôi nổi như vậy làm hắn có chút chột dạ. Tình cảnh của Bắc Nguyệt trong phủ mấy năm nay hắn cũng không phải là không biết.
Nói chính xác là hết thảy mọi chuyện đều cũng do hắn ngầm đồng ý, nếu không ai lại dám hành hạ “nữ nhi” của hắn. Tiêu Viễn Trình căn bản không coi nàng như con gái mà đối đãi.
Hắn tức giận đến mức cả người phát run, m.á.u nóng xông thẳng lên đầu, theo bản năng không khống chế mà giơ tay lên định tát nàng.
Hoàng Bắc Nguyệt ánh mắt trở nên lạnh lẽo, nhưng không đợi nàng ra tay thì một bàn tay đã chuẩn xác bắt lấy cổ tay Tiêu Viễn Trình.
“Tiêu phò mã, chúng ta đang ở trong cung”. Thiếu niên nhẹ nhàng cất tiếng nói, nhưng giọng nói ra khỏi miệng lại trở nên băng lãnh thấu xương. Đôi mắt lạnh của Phong Liên Dực nhàn nhạt liếc Tiêu Viễn Trình khiến hắn âm thầm kinh hãi. Nước Bắc Diệu Cửu hoàng t.ử luôn nổi tiếng văn nhã dịu dàng, tài học uyên bác, như thế nào ánh mắt đột nhiên giống như Tu La địa ngục vậy.
Hắn rùng mình một cái, đầu óc lúc này cũng có chút thanh tỉnh. Nghĩ lại mà thấy sợ, bọn họ còn đang ở trong cung, nếu thật sự động thủ đ.á.n.h Hoàng Bắc Nguyệt, để Hoàng Thượng biết được, chắc chắn hắn sẽ…
Tiêu Viễn Trình sợ đến mức tay chân có chút nhũn ra, ở nhà và ở trong cung là hai khái niệm khác nhau.
Nhìn thấy hắn tay chân run rẩy, Phong Liên Dực cũng buông tay, lui một bước hướng Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên mỉm cười: “Bắc Nguyệt quận chúa hẳn là vừa rồi sợ hãi quá độ nên mới thất thố đẩy Nhị tiểu thư ra có phải không?”
Đây rõ ràng là Phong Liên Dực đang giúp nàng giải vây, cho nàng một bậc thang để leo xuống.
Cử động của hắn đều bị Hoàng Bắc Nguyệt thu vào trong mắt, nếu là người khác ắt hẳn nàng sẽ tràn ngập cảm kích, nhưng đối với vị Cửu hoàng t.ử của Nước Bắc Diệu này thì không thể.
Cho dù hắn không động thủ thì Tiêu Viễn Trình cũng không dám đ.á.n.h nàng. Tình huống hôm nay đã làm cho mọi người đồng tình với nàng, mà Tiêu Viễn Trình tên vũ phu ngu ngốc này vẫn cứ quát tháo ầm ĩ, lại còn muốn động thủ đ.á.n.h nàng. Đây rõ ràng là tự tìm c.h.ế.t.
Nàng là tiểu thư dòng chính của phủ Trưởng công chúa, mà tên Tiêu Viễn Trình này thân là phụ thân nhưng lại không quan tâm sinh t.ử của nàng, ngược lại còn vừa đ.á.n.h vừa mắng. Chuyện này mọi người đều tận mắt thấy.
Chỉ cần nàng thừa nhận chính mình vì sợ hãi quá mức mới vô tình đẩy Tiêu Vận, như vậy thì từ nay về sau, Bắc Nguyệt quận chúa sẽ nhận được sự đồng tình của cả Nước Nam Dực.
Nếu như là Hoàng Bắc Nguyệt trước kia chắc chắn sẽ rất cần sự đồng tình này, nhưng bây giờ nàng là nàng, nàng chưa bao giờ cần đồng tình.
Nhìn đôi mắt lạnh m.ô.n.g lung của Phong Liên Dực, Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng nói: “Ta chỉ là không thích người khác chạm vào ta mà thôi”.
Phong Liên Dực lông mày khẽ nhíu lại, ý cười trên khóe miệng càng thêm nồng đậm. Quả nhiên là một hài t.ử lòng tự trọng thật cao, không cần người khác đồng tình thương xót.
Tiểu nha đầu vừa kiêu ngạo lại vừa lãnh khốc này khiến hắn càng ngày càng hứng thú. Mà Tiêu Vận bên kia khi nghe được Hoàng Bắc Nguyệt nói như vậy, trong lòng vui mừng nở hoa, đúng là tên ngu ngốc, không biết lợi dụng thời cơ tốt như vậy.
Đáng đời ngươi, cả đời ngươi chỉ là một đồ vô dụng mà thôi. Nghĩ như vậy, bao nhiêu ấm ức nghẹn ngào trong lòng Tiêu Vận liền tiêu tán hết. Hơn nữa lúc này nàng vẫn còn trong tư thế được Tiêu Dao Vương đỡ, bởi vậy nàng cũng thuận thế nép vào lòng hắn giống như chim nhỏ nép vào người, u uất nói: “Tam muội, bất kể như thế nào, Nhị tỷ đều rất quan tâm đến ngươi, chỉ cần ngươi không bị thương thì ta an tâm rồi”.
Hoàng Bắc Nguyệt nhìn nàng một cái, khóe miệng co quắp. Hai cha con này một kẻ ngốc một kẻ ngu, một tên múa may một tên lại hát đệm theo, các ngươi không thể yên tĩnh được sao?
Nàng cũng lười để ý bọn họ, vừa muốn xoay người bỏ đi thì một giọng nói mang theo ý cười vang lên: “Nguyệt nhi.”
Tiêu Dao Vương nhẹ nhàng đẩy Tiêu Vận ra. Thật ra hắn chỉ xuất phát từ hảo tâm mới duỗi tay đỡ Tiêu Vận, mà điều đó cũng không có nghĩa hắn sẽ cung cấp bộ n.g.ự.c miễn phí cho ả tựa vào thổ lộ.
Quạt gấp trong tay mở ra, hắn không quản đến Tiêu Vận đang cố nặn ra vài giọt nước mắt mà đi về hướng Hoàng Bắc Nguyệt.
Nguyệt nhi? Ta thân thiết với ngươi lắm sao? Hoàng Bắc Nguyệt xoay người nhìn hắn: “Không biết Tiêu Dao Vương có gì chỉ giáo?”
“Chỉ giáo?” Tiêu Dao Vương bật cười: “Khi còn bé mẫu thân ngươi đã nói muốn đem ngươi gả cho ta, vậy mà ta mới đi Nước Tây Nhung một chuyến trở về thì ngươi đã đính hôn cùng tiểu t.ử Tiết gia kia, ta rất thương tâm”.
Hoàng Bắc Nguyệt khóe miệng tiếp tục co quắp, chuyện khỉ gì thế này? Trong trí nhớ của nàng, Hoàng Bắc Nguyệt cùng Tiêu Dao Vương cũng không gặp gỡ nhiều lần. Khi nàng còn nhỏ thì Tiêu Dao Vương đã đi du lịch khắp thiên hạ rồi. Hắn chỉ trở về duy nhất một lần trong lễ tang Trưởng công chúa.
Khi đó Hoàng Bắc Nguyệt tuổi rất nhỏ, vừa nhát gan lại vừa nhu nhược, chỉ biết khóc thút thít, cũng không biết Tiêu Dao Vương lúc đó nói gì với nàng.
Tuy nhiên có thể xác định một điều: Hoàng Bắc Nguyệt cùng hắn không thân thiết.
Xác định như vậy, trên mặt nàng thần sắc thủy chung vẫn bảo trì vẻ lãnh đạm, đối với lời trêu chọc của hắn một chút cũng không phản ứng, không vui mừng sợ hãi, không tức giận, cũng không ngượng ngùng.
Tiêu Dao Vương có chút buồn bực, chẳng lẽ mị lực của hắn đã không còn mạnh mẽ như ngày trước?
“Nguyệt nhi, thân thể ngươi không khỏe đại khái cũng là do từ nhỏ ít rèn luyện, hơn nữa năm nay ngươi cũng tới tuổi đi học rồi, ngươi có muốn đi Học Viện Linh Ương học tập hay không ?”
Học Viện Linh Ương?