Nơi này đối với Hoàng Bắc Nguyệt cũng không xa lạ, có thể nói đây là học viện tốt nhất ở Nước Nam Dực. Cả nước chỉ cần ai có thực lực cùng năng lực đều có thể tiến vào Học Viện học tập.Học Viện chuyên môn rèn luyện Triệu hồi sư, Võ giả, Luyện d.ư.ợ.c sư, Huyễn thuật sư. Bình thường ngươi chỉ cần thông qua khảo hạch của Học Viện liền có thể trúng tuyển.
Địa vị của Học Viện Linh Ương ở Nước Nam Dực chỉ thấp hơn hoàng thất, hoàn toàn áp đảo các đại gia tộc, bên trong cao thủ như mây, cũng là nơi “sản xuất” nhân tài phi thường trọng yếu của Nước Nam Dực.
Hàng năm, quốc gia đều chuyển vào bao tiền bạc, bởi vậy lúc chiêu sinh cùng khảo hạch, đệ t.ử các nơi trên cả nước đến đây chỉ cần có thể tiến vào Học Viện Linh Ương, cơ bản không cần quan tâm đến vấn đề tiền nong, hơn nữa tương lai cũng có thể có nghề nghiệp rất tốt, nói không chừng còn có thể làm quan.
Đây chính là giấc mộng của mỗi một người trẻ tuổi.
“Cái gì? Hoàng Bắc Nguyệt là một đồ vô dụng! Nàng làm sao có thể tiến vào Học Viện Linh Ương học tập được?” Tiêu Linh đang đứng một bên đột nhiên chỉ vào Hoàng Bắc Nguyệt hét ầm lên, trên khuôn mặt hiện ra vẻ chán ghét không chút che giấu.
Tên đồ vô dụng kia có tư cách gì tiến vào Học Viện Linh Ương chứ ? Đó là nơi chỉ những người có thiên phú cường hãn mới có thể đi vào!
Tiêu Vận cùng Tiêu Trọng Kỳ đều là đệ t.ử của Học Viện Linh Ương, hơn nữa năm nay Tiêu Trọng Lỗi cùng Tiêu Nhu cũng có thể lấy thân phận Võ giả tiến vào.
Chỉ có Tiêu Linh là không được đi, nàng thậm chí ngay cả năng lực của Võ giả còn không có, cùng Hoàng Bắc Nguyệt không sai biệt lắm.
Nàng vẫn cảm thấy chỉ cần có Hoàng Bắc Nguyệt đứng nơi đầu sóng thì chính mình cũng không phải là đồ vô dụng, nhưng là hiện tại tên đồ vô dụng này cũng có thể vào Học Viện Linh Ương học tập, trong lòng của nàng thoáng cái đã mất thăng bằng.
Tiêu Viễn Trình nghiêm khắc quát: “Linh nhi, Câm miệng”
Vừa rồi bị Phong Liên Dực ngăn cản, hắn đã thanh tỉnh lại. Tiêu Dao Vương là ai ? Đây chính là Luyện d.ư.ợ.c sư số một số hai trên đại lục! Địa vị hắn tới chỗ nào cũng đều vô cùng cao quý.
Đắc tội hắn, so với việc làm Hoàng Thượng tức giận còn đáng sợ hơn! Nha đầu Tiêu Linh này tính tình nông nổi, ngay cả quyết định của Tiêu Dao Vương cũng dám tùy tiện nghi vấn, không muốn sống nữa sao ?
“Phụ thân, ngay cả ta cũng không có tư cách tiến vào Học Viện Linh Ương mà, sao nàng ta có thể…” Tiêu Linh không cam lòng, hung hăng trừng mắt nhìn Hoàng Bắc Nguyệt.
“Tư cách?” Tiêu Dao Vương luôn dịu dàng nho nhã đột nhiên lạnh lùng hừ lùng một tiếng, khuôn mặt tuấn tú đột nhiên âm trầm xuống: “Nàng không có tư cách, chẳng lẽ ngươi có ư? Là ai dạy dỗ khiến ngươi không biết quy củ như vậy!”.
“Tiêu Dao Vương thứ tội!” Tiêu Viễn Trình toát mồ hôi hột, sợ đến mức sắc mặt tái nhợt, vội vàng ấn Tiêu Linh quỳ xuống: “Tiểu nữ ngạo mạn, không biết cấp bậc lễ nghĩa, đều do mạt tướng không quản giáo kĩ lưỡng!”
Tiêu Viễn Trình là Phò mã, trong quân có chức quan là Đô úy, nhưng những thứ đó ở trước mặt Tiêu Dao Vương cũng không đáng một xu.
“Tiêu Phò mã dạy dỗ nữ nhi thật tốt” Tiêu Dao Vương chậm rãi nói, ngữ khí mang theo châm chọc.
Tiêu Viễn Trình đầu đầy mồ hôi, hận không thể đem nha đầu Tiêu Linh vừa vô dụng lại vừa không biết điều này bóp c.h.ế.t tại chỗ. Thứ ngu xuẩn chỉ biết gây phiền toái cho hắn!
Tiêu Linh hiện tại cũng không biết rốt cục là mình sai ở chỗ nào, rõ ràng Hoàng Bắc Nguyệt là đồ vô dụng cơ mà, tại sao đột nhiên mọi người đều bảo vệ nàng hết vậy?
Đầu tiên là hai mẹ con Tuyết di nương, sau đó là Thái t.ử điện hạ cùng với Cửu hoàng t.ử của Nước Bắc Diệu, bây giờ ngay cả Tiêu Dao Vương cũng đứng về phe nàng ta.
Một tên đồ vô dụng thôi mà, tại sao ả lại có vận khí tốt như thế! Tiêu Linh nghiến răng trèo trẹo, nàng nuốt không trôi cơn tức này!
Tiêu Dao Vương bùng nổ tức giận. Hắn đi du lịch tứ phương nhiều năm như vậy, đối với chuyện tình của phủ Trưởng công chúa ngẫu nhiên nghe được một ít, bới vậy hắn cũng biết Bắc Nguyệt là một hài t.ử thân thể ốm yếu. Vốn hắn cho rằng dù Bắc Nguyệt tính tình nhu nhược, không thể tập võ thì cũng không sao, thân phận của nàng cũng đủ để cho nàng sống cả đời vô tư vô lo rồi.
Nhưng hôm nay trở lại Nước Nam Dực hắn mới biết, Tiêu Viễn Trình cùng với mấy vị di nương rất bá đạo, đám thứ nữ trong phủ cũng hoành hành không cố kỵ ai. Nếu thật sự như vậy, cuộc sống trong phủ của Bắc Nguyệt sẽ như thế nào đây?
Mà trong cung yến hôm nay, hắn thấy được hài t.ử mà mình lo lắng tuy có chút ốm yếu nhưng ánh mắt trong suốt, vẻ mặt kiên cường nên cũng hơi yên tâm một chút.
Ai ngờ hiện tại lại nghe được Tiêu Linh nhục nhã nàng không kiêng nể trước mắt bao nhiêu người, nói nàng là đồ vô dụng, hắn sao có thể không tức giận chứ?
Hóa ra mấy năm qua nàng sống cũng không thoải mái gì. Hắn suy nghĩ mọi chuyện quá đơn giản rồi. Lúc đầu hắn đã đáp ứng Trưởng công chúa sẽ chiếu cố hài t.ử của nàng thật tốt, nhưng nhiều năm như vậy, hắn lại đem nàng bỏ vào sào huyệt của một đám thú đội lốt người.
Ánh mắt hắn nhìn về phía Hoàng Bắc Nguyệt đã mang theo một tia đau lòng. Động tĩnh bên này lớn như vậy, đương nhiên đã làm kinh động đến Hoàng Thượng cùng Hoàng Hậu, bởi vậy hắn cùng với Công chúa Anh Dạ và Thái t.ử đều hướng phía này đi đến.
“ Phát sinh chuyện gì?” Hoàng Thượng đến gần, nhìn thấy Tiêu Viễn Trình ấn Tiêu Linh quỳ trên mặt đất, không khỏi có chút kinh ngạc.
“Bẩm Hoàng thượng, là thần dạy dỗ nữ nhi không tốt, đã mạo phạm tới Tiêu Dao Vương”. Tiêu Viễn Trình vội vàng nói, trong lòng thầm than hôm nay thật sự quá xui xẻo đi. Nếu biết trước mọi chuyện lại thành ra như vậy thì hắn chắc chắn sẽ không dẫn Tiêu Linh theo, bây giờ thì tốt rồi, ả đắc tội với Tiêu Dao Vương mà ngay cả Hoàng Thượng cũng phải kính trọng.
Hoàng Thượng vốn rất bất mãn với Tiêu Viễn Trình, bây giờ lại thấy hắn đắc tội với vị Tiêu Dao Vương mà mình vô cùng coi trọng, nhất thời long nhan phẫn nộ.
Tiêu Dao Vương không tiếp tục truy cứu, quạt gấp mở ra, khôi phục lại bộ dáng tươi cười phong nhã: “Chỉ là việc nhỏ mà lại làm kinh động đến Hoàng Thượng, đây là lỗi của thần”
Hoàng Thượng cũng cười nói: “Tiêu Dao Vương tính tình hào hiệp, không câu nệ tiểu tiết, không nên chấp nhặt cùng với tiểu hài t.ử”.
“Hoàng thượng nói rất đúng”. Tiêu Dao Vương nhìn thoáng qua Hoàng Bắc Nguyệt, cười nói: “Thần có một chuyện muốn xin Hoàng Thượng ân chuẩn”.
“Tiêu Dao Vương có việc gì cứ nói ra đi!” Hoàng Thượng sang sảng nói.
Tiêu Dao Vương này luôn luôn không màng danh lợi, chỉ thích cuộc sống tiêu diêu tự tại. Đây là lần đầu hắn có chuyện nhờ mình, bởi vậy Hoàng Thượng tự nhiên phải đáp ứng rồi.
Tiêu Dao Vương thản nhiên nói: “Qua vài ngày nữa Học Viện Linh Ương sẽ bắt đầu khảo hạch tuyển sinh, thần muốn đề cử một người vào học”.
“Chuyện này không phải rất dễ dàng hay sao, Trẫm ân chuẩn! Chỉ là không biết người này tu tập võ đạo hay là…” Hoàng Thượng nghe xong trong lòng có vài phần cao hứng.
Người mà Tiêu Dao Vương tiến cử, nếu không phải thực lực cao cường thì cũng là bối cảnh cường đại, chấp thuận cho hắn tiến vào Học Viện Linh Ương chỉ có tốt chứ không có xấu.
Tiêu Dao Vương hơi nhíu mày, cười nói: “Nàng chỉ là một người bình thường”.
Hoàng Thượng giật mình, trách không được Tiêu Dao Vương muốn nhờ mình phê duyệt, nhưng một người bình thường muốn tiến vào Học Viện Linh Ương cũng chỉ là một việc nhỏ mà thôi.
“Trong học viện có mở Quốc T.ử Giám chuyên môn dạy dỗ con cái hoàng thất cùng quý tộc, có thi thư lễ nghi, binh pháp cưỡi ngựa b.ắ.n cung, đã như vậy liền an bài người đó đến Quốc T.ử Giám đi”.
“Đa tạ Hoàng Thượng”. Tiêu Dao Vương tươi cười rạng rỡ.
Hoàng Thượng cười cười: “Không biết là công t.ử, tiểu thư nhà nào lại có thể làm cho Tiêu Dao Vương đích thân tiến cử đây?”.
Tiêu Dao Vương cười nói: “Người này Hoàng Thượng cũng biết.”
Nói xong, hắn quay đầu mỉm cười nhìn Hoàng Bắc Nguyệt: “Bắc Nguyệt, còn không mau đến bái kiến Hoàng Thượng.”
Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu nhìn hắn một cái, đối với cái tên nhiệt tình như lửa này nàng quả thật có chút dở khóc dở cười.
Muốn nàng đi Học Viện Linh Ương học tập cũng phải hỏi qua xem nàng có đồng ý hay không nữa chứ. Nhưng mà trên thực tế thì nàng cũng có chút tò mò đối với Học Viện Linh Ương. Nghe nói trong đó tụ tập cao thủ của cả Nước Nam Dực, có sư phụ thực lực cường đại cùng vô số bí kiếp trân quý.