Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 39 Học Viện Linh Ương (3)

Đối với nàng mà nói, việc tăng cường thực lực rất quan trọng, từ đó có thể giải khai bí mật hắc ngọc, bởi vậy nàng không thể chờ đợi được nữa. Nàng rất muốn tìm một một địa phương có các tư liệu cổ xưa để tìm kiếm một chút tin tức về hắc ngọc.

Yểm cũng đã nói qua người kia cùng cổ ngọc có liên quan, như vậy, thời đại này nhất định có lưu lại tin tức về người kia cùng hắc ngọc!

Đi Học Viện Linh Ương đúng là biện pháp tốt nhất, trong Học Viện có tòa Thất Tháp nổi tiếng chuyên cất giữ vô số điển tịch từ xa xưa, nàng cũng muốn đi xem thử từ lâu, đáng tiếc Học Viện Linh Ương có quá nhiều cao thủ tụ tập, đề phòng sâm nghiêm, nàng không ngu ngốc tự đ.â.m đầu vào lưới. Mà việc trở thành đệ t.ử chính là tấm khiên tốt nhất, có thể nghênh ngang ra vào mà không gặp phiền phức.

Nhờ phúc của Tiêu Dao Vương mà nàng mới đi vào đó, bởi vậy khi Tiêu Dao Vương bảo nàng đi tạ ơn, nàng cũng không từ chối, thoải mái đi qua.

“Bắc Nguyệt…” Lúc Hoàng Thượng nghe được tên này, nụ cười trên mặt trong nháy mắt biến mất. Hắn trên mặt tràn ngập thần sắc kích động, chậm rãi đi tới quan sát Hoàng Bắc Nguyệt, khắp người vốn tràn đầy uy nghiêm Đế vương giờ khắc này lại như già đi mấy tuổi.

Khi Hoàng Bắc Nguyệt ngẩn ra, Hoàng Thượng đã đến trước mặt nàng, hai tay nắm lấy bả vai của nàng, kích động nói: “Ngươi là Bắc Nguyệt ư?”

Nàng gật đầu, Trưởng công chúa Huệ Văn là tỷ tỷ của Hoàng Thượng, cho nên hắn xem như là bác của nàng.

Khi còn bé Hoàng Thượng đối xử với nàng vô cùng tốt, sủng ái có thừa, vừa sinh ra ban thưởng phong hào Bắc Nguyệt quận chúa, còn có đất phong là quận Thanh Hà, có thể giúp nàng sống an nhàn cả đời không lo. Nhưng sau khi Trưởng công chúa Huệ Văn qua đời, Hoàng Bắc Nguyệt cũng không còn tiến cung nữa, mà thái y lại chẩn đoán nàng mắc bệnh truyền nhiễm nên bị cấm túc trong phủ Trưởng công chúa, không cho đi ra ngoài.

Hàng năm Hoàng Thượng đều ban tặng cho nàng rất nhiều đồ vật, nhưng đều bị Tuyết di nương cùng Cầm Di Nương len lén nuốt hết. Cũng bởi vì vậy nên ấn tượng của Hoàng Bắc Nguyệt đối với Hoàng Thượng này phi thường tốt.

Hoàng Thượng nhìn thấy bộ dáng gầy gò ốm yếu của nàng, đột nhiên giận dữ, quay người lại một cước đem Tiêu Viễn Trình đang quỳ trên mặt đất đá ngã lăn.

“Đồ vô liêm sỉ” Hoàng Thượng nổi giận, chỉ vào Tiêu Viễn Trình: “Ngươi thứ cặn bã này. Mỗi lần Trẫm hỏi ngươi Bắc Nguyệt đang sống như thế nào, ngươi trả lời nàng tốt lắm! Trẫm bảo ngươi mang nàng tiến cung cho trẫm nhìn một cái, ngươi nói nàng không muốn tiến cung! Trẫm dặn dò ngươi phải chiếu cố tốt cho nàng, ngươi chiếu cố như vậy đó hả”.

Thấy Hoàng Thượng giận dữ, tất cả văn võ bá quan bên trong Hào Quang Điện đều lập tức quỳ xuống, nhất tề hô to: “ Hoàng thượng bớt giận”

Tiêu Viễn Trình lăn một vòng trên mặt đất, cả người run rẩy đứng lên: “Hồi bẩm Hoàng thượng, Bắc…Bắc Nguyệt từ nhỏ thân thể yếu, thần…thần đã mời rất nhiều danh y nhưng cũng đều không có biện pháp, là thần cô phụ sự kỳ vọng hoàng thượng, thần biết tội…”

Mồ hôi trên trán Tiêu Viễn Trình chảy xuống như mưa, mà đám người Tiêu gia tất cả đều quỳ trên mặt đất, thấp thỏm lo âu.

“Ngươi vẫn còn dám lừa gạt Trẫm? Nếu như ngươi chiếu cố tốt Bắc Nguyệt, thì nàng làm sao lại gầy như vậy!” Hoàng Thượng gầm lên.

Hoàng Hậu ở phía sau dịu dàng khuyên can cũng bị Hoàng Thượng đẩy ra, Công chúa Anh Dạ lần đầu tiên nhìn thấy phụ hoàng tức giận như vậy, chỉ dám nấp sau lưng Chiến Dã, hoảng sợ nhìn.

Tiêu Viễn Trình trong lòng run rẩy, hắn đã cố ý phân phó Tuyết di nương đem đưa tơ lụa, châu báu, trang sức tốt nhất cho Hoàng Bắc Nguyệt, để nàng hôm nay diện lên thật đẹp, ít nhất phải phù hợp với thân phận mới có thể tiến cung. Nhưng hắn không nghĩ tới sự quan tâm của Hoàng Thượng đối với Hoàng Bắc Nguyệt lại sâu đậm như vậy.

Khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt gầy gò, hoàn toàn không liên hệ được với câu “ Bắc Nguyệt quận chúa hết thảy mạnh khỏe” mà hắn ở trước mặt hoàng thượng hay nói.

Hết thảy mạnh khỏe làm sao sẽ gầy như vậy? Sắc mặt làm sao lại tái nhợt nhứ thế?

Khi quân là tội lớn, hắn vĩnh viễn không quên Hoàng Thượng sủng ái hài t.ử này đến mức nào khi Trưởng công chúa Huệ Văn vẫn còn tại thế. Quả thật là nâng niu như bảo vật, nếu như Hoàng Thượng biết cuộc sống khổ cực của nàng trong mấy năm qua, khẳng định sẽ tịch thu tài sản cả Tiêu gia, g.i.ế.c hết kẻ phạm tội cũng không hả giận.

Hắn vốn nghĩ thân thể Hoàng Bắc Nguyệt yếu như vậy, cũng không còn sống được bao lâu, đến lúc đó c.h.ế.t đi là xong hết mọi chuyện, ai ngờ bây giờ lại nhảy ra bao nhiêu sự tình rắc rối này.

Tiêu Viễn Trình hoang mang lo lắng, sợ Hoàng Thượng trong lúc nóng giận đem Tiêu gia cả nhà tịch thu tài sản, c.h.é.m đầu cả nhà, cả người run rẩy không thôi.

Tiêu Vận trong lòng vừa động, biết lần này thật sự là gây họa lớn, bèn vội vàng quỳ xuống nói.

“Khởi bẩm Hoàng Thượng, phụ thân thật sự đối xử với Bắc Nguyệt quận chúa rất tốt. Thân thể quận chúa từ nhỏ đã ốm yếu, các đại phu cũng bó tay. Phụ thân mỗi ngày đều dặn dò phòng bếp hầm canh bổ cho quận chúa, nhưng vì thân thể nàng quá yếu, bổ quá lại hóa hại cho nên lại càng yếu hơn. Phụ thân thấy vậy cũng rất lo lắng, mỗi ngày đều bảo mẫu thân của ta tự mình sắc t.h.u.ố.c cho quận chúa uống. Tiểu nữ không dám nói dối, quận chúa, ngươi cũng vì phụ thân nói vài lời đi, tốt xấu gì cũng là m.á.u mủ một nhà, ngươi hiếu thuận như vậy sẽ không muốn phụ thân lo lắng phải không”

Tiêu Vận miệng lưỡi cũng khá trơn tru, chỉ nói mấy câu đã có thể che lấp giúp Tiêu Viễn Trình, hơn nữa còn làm cho Hoàng Bắc Nguyệt không thể nói gì hơn.

Điều ả nói cũng không sai, đại phu đúng là có nói qua thân thể nàng quá yếu không chịu nổi đồ bổ, Tuyết di nương quả thật mỗi ngày cũng đều tự mình đưa t.h.u.ố.c tới nàng cho uống.

Tình phụ t.ử, m.á.u mủ tình thâm, lời này nói dễ nghe quá đi chứ. Ngay cả Hoàng Bắc Nguyệt nghe xong nhịn không được cũng cảm động rớt nước mắt đây này. Phụ thân hiền lành lại thương yêu nàng như vậy, nàng như thế nào nhẫn tâm làm cho hắn lo lắng sợ hãi đây!

Hoàng Thượng từ ái nhìn nàng, nói: “Bắc Nguyệt, ngươi cứ nói thật cho Trẫm nghe, tên Tiêu Viễn Trình này đối xử với ngươi như thế nào? Có Trẫm ở đây, ngươi không cần sợ gì hết. Chỉ cần hắn dám đối xử tệ bạc với ngươi, Trẫm lập tức c.h.é.m hắn”.

Nghe vậy, Tiêu Viễn Trình lập tức chân tay mềm nhũn, cả người đổ mồ hôi lạnh, quỳ cũng không nổi nữa, gần như tê liệt trên mặt đất. Trong lòng thầm than hôm nay quả nhiên xong thật rồi.

Mấy năm nay Hoàng Bắc Nguyệt sống trong phủ ngay cả tôi tớ cũng không bằng, nếu nàng nói cho Hoàng Thượng biết thì hôm nay quả thật là ngày diệt môn của Tiêu gia!

Tiêu Vận cả khuôn mặt trong nháy mắt trở nên trắng bệch. Chỉ cần một câu nói của Hoàng Bắc Nguyệt cũng có thể quyết định sinh t.ử của bọn họ. Nàng chưa bao giờ nghĩ rằng có một ngày đồ vô dụng này lại trở nên hữu dụng như vậy. Cũng chưa bao giờ cảm thấy hối hận như lúc này.

Nếu nàng đối xử tốt với Hoàng Bắc Nguyệt hơn một chút thì bây giờ cũng không cần phải nơm nớp lo sợ như vậy.

Tiêu Dao Vương Tống bí cũng nhìn Hoàng Bắc Nguyệt, vừa rồi Tiêu Linh nói mấy câu làm hắn mơ hồ biết được cuộc sống mấy năm qua của nàng cũng không dễ dàng gì.

Hiện tại hắn cảm thấy rất may mắn, có Hoàng Thượng vì nàng chủ trì công đạo, từ nay về sau hắn sẽ đỡ áy náy hơn.

Phong Liên Dực nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh lùng của Hoàng Bắc Nguyệt, có chút cười, hắn có dự cảm tiểu gia hỏa cao ngạo này sẽ không dễ dàng tiếp nhận sự trợ giúp của người khác.

Hoàng Bắc Nguyệt bình tĩnh nhìn đám người Tiêu gia quỳ trên mặt đất, trong lòng có chút chua xót, nếu như Hoàng Bắc Nguyệt thật sự còn ở đây, đại khái từ nay về sau nàng cũng không cần phải chịu nhiều đau khổ như vậy nữa. Nếu nàng ấy có thể kiên trì thêm vài ngày nữa thôi thì đã có thể có cuộc sống bình an, vô ưu vô lo rồi.

Đáng tiếc, nàng không kiên trì được nữa, vài ngày trước đã bị đám người Tiêu gia kia bức đến c.h.ế.t trước linh vị của Trưởng công chúa rồi!

Nhìn bộ dáng run rẩy sợ hãi của bọn họ, Hoàng Bắc Nguyệt cảm thấy may mắn, nhưng đồng thời nàng cũng nổi giận. Ta sẽ không dễ dàng tha thứ cho các ngươi như vậy đâu.

“Đương nhiên”. Nàng dịu dàng cười nói: “Phụ thân cùng các ca ca tỷ tỷ, còn có di nương cũng đều đối xử với ta rất tốt !”

Tiêu Viễn Trình nghe thấy câu đầu, tưởng nàng đang muốn cáo trạng, hắn suýt ngất xỉu, nhưng khi nghe câu nói kế tiếp, trong lòng kinh ngạc ngẩng đầu lên.

Hoàng Bắc Nguyệt nhìn hắn, thản nhiên cười, trong nụ cười có vài phần quỷ dị khó lường, khiến cho Tiêu Viễn Trình trong lòng phát lạnh.