Tiêu Dao Vương nhíu mày, không nhịn được nói: “Bắc Nguyệt, ngươi không cần sợ hãi…”
“Ta không sợ hãi, bọn họ quả thật đối xử với ta rất tốt”. giọng nói của Hoàng Bắc Nguyệt thanh thúy êm tai, nhãn quang trong suốt, không có một chút sợ hãi hay giả dối nào cả.
Tiêu Dao Vương trong lòng trầm xuống, chẳng lẽ hắn đoán sai? Hắn mơ hồ cảm giác được chuyện này có lẽ không đơn giản như bề ngoài, đang muốn tiếp tục nói lại bị Phong Liên Dực bên người kéo kéo tay áo.
Hắn quay đầu nhìn vị tri kỷ, thấy Dực cười nhạt lắc đầu, thấp giọng nói: “Nàng tự có chừng mực, tin tưởng nàng đi”.
Tiêu Dao Vương kinh ngạc, Dực tựa hồ rất hiểu Bắc Nguyệt! Nếu Phong Liên Dực cũng đã nói như vậy, hắn cũng chỉ có thể yên lặng theo dõi kỳ biến.
Hoàng Thượng long nhan có chút hòa hoãn, nhưng vẫn mang theo một tia nghi ngờ: “Vậy vì sao nhiều năm như vậy ngươi không tiến cung gặp mọi người”.
Trong ánh mắt Hoàng Bắc Nguyệt xuất hiện vẻ u buồn, cúi đầu nói: “Trong cung có nhiều ký ức liên quan đến mẫu thân, mỗi lần nhớ lại ta đều đau lòng không chịu nổi, bởi vậy cũng không dám tiến cung, làm cho Hoàng Thượng nhớ mong, đúng là lỗi của Nguyệt nhi”.
“Thì ra là thế…” Hoàng thượng thì thào nói: “Hoàng tỷ qua đời, Trẫm cũng không thể tin được…” Đến bây giờ cũng có chút không tin… Nhìn thấy Hoàng Thượng nguôi giận, quần thần đều thở phào một hơi, mỗi người đều nhìn Bắc Nguyệt quận chúa với cặp mắt khác xưa.
Vốn tưởng rằng sau khi Trưởng công chúa qua đời, nàng sẽ trở thành hài t.ử mồ côi không nơi nương tựa, chỉ sợ sẽ biến thành một đồ vô dụng mà thôi, nào ngờ Hoàng Thượng vẫn một lòng thương yêu che chở cho nàng.
“Xem ra sau này không nên coi thường vị Bắc Nguyệt quận chúa này mới được”. Hoàng Hậu một lần nữa đ.á.n.h giá lại Hoàng Bắc Nguyệt, tâm tư khẽ nhúc nhích. Cơn ác mộng bốn năm trước tựa hồ lại tiếp tục tái diễn.
“Hoàng thượng, hôm nay cũng không còn sớm nữa, thân thể Bắc Nguyệt quận chúa yếu ớt như vậy, không bằng trước hết để nàng về nghỉ ngơi đi”.
Hoàng Hậu đi tới dịu dàng nói, dưới vẻ đẹp đoan trang đó, không ai nhìn thấy sắc mặt có chút tái nhợt.
“Đúng, hôm nay cũng không còn sớm nữa, Bắc Nguyệt trở về một mình, Trẫm có chút lo lắng”. Hoàng Thượng ngẩng đầu nhìn một vòng, ánh mắt rơi vào trên người Thái t.ử: “Chiến Dã, con…”
“Hoàng thượng”. Tiêu Dao Vương đột nhiên lên tiếng, ngăn trở hành động hoang đường của Hoàng Thượng. Ai lại để đường đường là Thái t.ử đi hộ tống Bắc Nguyệt quận chúa về phủ?
Nếu lời này đưa ra, không biết sẽ có bao nhiêu người trong triều sẽ ngầm khiển trách Hoàng Bắc Nguyệt, nói nàng không biết phân biệt tôn ti trật tự, mà trong lòng Hoàng Hậu cùng Thái t.ử chỉ sợ cũng sẽ sinh lòng bất mãn đối với nàng.
Hắn cũng không muốn để nàng tuổi còn nhỏ đã đắc tội với nhiều đại nhân vật như vậy.
“Thần vừa lúc cũng muốn xuất cung, không bằng để thần hộ tống Bắc Nguyệt quận chúa hồi phủ đi”.
Hoàng Thượng hiểu ra nếu để Thái t.ử hộ tống thì chuyện bé xé ra to, cho nên khi nghe thấy Tiêu Dao Vương chủ động bày tỏ liền lập tức đáp ứng.
Hoàng Bắc Nguyệt tạ ơn Hoàng Thượng, trong lòng nhẹ nhõm thở dài một hơi, cử động lúc nãy của vị hoàng đế này suýt hù c.h.ế.t nàng rồi.
Tuy nhiên, đại khái chắc là do huyết thống thân tình đi, vị Hoàng Thượng này mang đến cho nàng cảm giác rất tốt, chỉ cần dựa vào kí ức lúc nhỏ là có thể thấy được hắn là thật tâm yêu thích Hoàng Bắc Nguyệt.
Đối với người như vậy, nàng sau này cũng sẽ tận sức báo đáp hắn!
Lúc rời cung cũng giống lúc đến, nàng cùng Tiêu Vận ngồi chung một chiếc xe ngựa, song lần này Tiêu Vận cũng không còn kiêu ngạo khoe khoang khoác lác nữa.
Trong xe ngựa bầu không khí an tĩnh, Hoàng Bắc Nguyệt nhắm mắt dưỡng thần, Tiêu Vận nhìn nàng, trong lòng rất muốn một đao đ.â.m c.h.ế.t nàng nhưng lại nghĩ tới sự tức giận của Hoàng Thượng khi nãy thì lại có chút sợ hãi.
“Tam muội, ngươi đã ngủ chưa?” Tiêu Vận thử thăm dò mở miệng.
Hôm nay Hoàng Bắc Nguyệt không cáo trạng với Hoàng Thượng làm cho Tiêu Vận rất khó hiểu, nàng chẳng lẽ thật sự ngu như vậy?
Không giống mà, Hoàng Bắc Nguyệt hiện tại không giống tên đồ vô dụng nhu nhược ngu ngốc trước kia. Trong lòng Tiêu Vận mơ hồ có cảm giác bất an, nhưng suy nghĩ mãi vẫn không biết tại sao.
“Chưa.” Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên đáp, vẫn không mở mắt. Trải qua sự tình hôm nay, nàng cũng biết Tiêu Vận được truyền thừa không chỉ là huyết thống Triệu hồi sư của Tiêu gia lão gia t.ử, còn có sự thông minh của hắn nữa.
Buổi nói chuyện hôm nay làm cho nàng có chút bất ngờ, không nghĩ đến tâm tư của ả Tiêu Vận này cũng kín đáo như vậy, gặp nguy không loạn.
Sợ rằng lúc đó ngay cả Tiêu Trọng Kỳ cũng đã run cầm cập như Tiêu Viễn Trình rồi, Tiêu Linh ngay cả thở mạnh một cái cũng không dám.
Tiêu Vận cố nặn ra vẻ tươi cười, nói: “Qua vài ngày Học Viện Linh Ương sẽ khai giảng, ngươi tiến vào Quốc T.ử Giám học tập thì không cần khảo hạch, nhưng phải mua một chút dụng cụ học tập, ta sẽ để nương sai người đưa tới cho ngươi.”
Tiêu Vận này rõ ràng đang lấy lòng Hoàng Bắc Nguyệt để nàng giúp ả thỉnh cầu Tiêu Dao Vương luyện chế Tẩy Tủy Đan, hơn nữa một phần cũng là vì Hoàng Thượng ra oai phủ đầu lúc nãy.
“Được” Hoàng Bắc Nguyệt cũng không cự tuyệt, đây đều là xài tiền của Tiêu Vận, nàng dại gì mà từ chối chứ. Nàng nhận nhưng điều này cũng không có nghĩa là nàng sẽ thiếu nhân tình với bọn họ, càng không có ý định sẽ giúp Tiêu Vận.
Thấy nàng tiếp nhận, Tiêu Vận yên tâm hơn, xem ra Hoàng Bắc Nguyệt quả thật là cảm kích mẫu thân nàng mỗi ngày đều đem t.h.u.ố.c tới. Trong cả phủ Trưởng công chúa, chỉ có một mình mẫu thân nàng giả mù sa mưa, Hoàng Bắc Nguyệt không cảm kích bọn họ mới là lạ. Nghĩ tới đây, lo lắng trong lòng của Tiêu Vận cũng đều tan biến đi hết.
Xe ngựa chạy tới trước cổng phủ Trưởng công chúa thì dừng lại, đám gia nhân trong phủ thấy vậy vội đi ra dắt ngựa vén rèm. Những gia nhân này cũng không biết những việc xảy ra trong cung, họ vẫn cho rằng Hoàng Bắc Nguyệt này vẫn là đồ vô dụng tiểu thư như trước kia.
Một nha hoàn của Tiêu Vận lạnh lùng nói: “Chậm chạp như rùa vậy! Ngươi còn không mau đi xuống! Muốn để tiểu thư của chúng ta chờ ngươi sao?”
Hoàng Bắc Nguyệt nhìn nàng một cái, chưa kịp mở miệng thì một cái roi đã hung hăng đập vào người nha hoàn khiến ả té xuống đất, nửa khuôn mặt đã rỉ m.á.u.
Tiêu Viễn Trình gầm lên: “Ngươi không có mắt sao mà lại dám nói chuyện như vậy với quận chúa?”
Một roi này khiến đám gia nhân ngày thường hay bắt nạt Hoàng Bắc Nguyệt ngây ra như phỗng, sợ run lẩy bẩy.
Tiêu Dao Vương đang ở một bên kia, Tiêu Viễn Trình làm sao dám đ.á.n.h mắng Hoàng Bắc Nguyệt như bình thường được, lập tức phân phó: “Mau đỡ quận chúa xuống xe đi”
Bội Hương vốn cũng đi ra đón tiếp Tiêu Nhu, vừa lúc thấy roi đó của Tiêu Viễn Trình, nàng vô cùng thông minh đi tới, cung kính dìu Hoàng Bắc Nguyệt từ trên xe ngựa đi xuống.
“Quận chúa, xin cẩn thận dưới chân”. Tiêu Viễn Trình thấy nha đầu này cũng rất hiểu chuyện, sắc mặt thoáng hoà hoãn vài phần, vội vàng xuống ngựa, cung kính hướng Tiêu Dao Vương nói: “Cảm tạ vương gia đã đưa tiễn”.
Tiêu Dao Vương nhìn hắn một cái, cũng xuống ngựa, kéo Hoàng Bắc Nguyệt đến một bên, thấp giọng nói: “Nguyệt nhi, ngươi có nỗi khổ gì nói cho ta biết đi, có ta ở đây, sẽ không để cho người bắt nạt ngươi”.
Hoàng Bắc Nguyệt trong lòng ấm áp, kiếp trước nàng là sát thủ, chính việc đó đã sớm làm cho nàng quên mất mùi vị ấm áp là như thế nào. Nàng bước chân vào giang hồ nhiều năm như vậy, trừ sư phụ ra cũng chỉ có người phụ nữ gọi là N kia mới có thể làm cho nàng cảm thấy thoải mái và ấm áp.
Các nàng là một loại người, trời sinh nhất định phải cô độc cùng hắc ám, lấy g.i.ế.c ch.óc làm bạn, nàng trước đây vốn như thế. Nhưng từ khi đến nơi này, nàng đã gặp rất nhiều người có thể mang đến cho nàng cảm giác được quan tâm, sự cảm động cùng tín nhiệm.
Nàng ngẩng đầu, hướng về phía Tiêu Dao Vương thản nhiên cười: “Vương gia, ngươi xem trong ánh mắt của ta, nhìn thật kĩ, bên trong là tuyệt đối nghiêm túc. Ta lừa gạt người khác nhưng sẽ không bao giờ lừa gạt chính mình”.
Giọng nói kiên định, nói năng rất có khí phách!
Bên môi cười thản nhiên, Hoàng Bắc Nguyệt đứng thẳng tắp, khí chất lãnh ngạo tôn quý từ trên người nàng phát ra làm cho người khác đều tin tưởng nàng.
Ta lừa gạt người khác nhưng sẽ không bao giờ lừa gạt chính mình!
Cách nói chuyện dũng cảm như vậy chắc chắn người nói sẽ không phải là một hài t.ử nhu nhược, Tiêu Dao Vương thấy thế nhất thời cảm giác yên tâm hơn.
“Nguyệt nhi, ngươi thật làm cho ta bất ngờ. Tuy nhiên ngươi vẫn nhỏ như vậy, có một số việc, nếu như ngươi không giải quyết được thì cứ việc tới tìm ta. Ta đã đáp ứng với mẫu thân ngươi, sẽ chiếu cố ngươi thật tốt.”
“Yên tâm, chuyện mà ta không giải quyết được thì đại khái người cũng không giải quyết được đâu”. Hoàng Bắc Nguyệt tự tin cười.
Nàng không thích nợ nhân tình, không thích đi cầu người. Sát thủ như bọn họ kiêng kỵ lớn nhất chính là sinh ra cảm giác ỷ lại với người khác, đây là yếu điểm trí mạng.
Cho dù linh hồn đang run rẩy, Tâm cũng trấn định bất loạn, Kiếm trong tay, tuyệt sẽ không bị rung chuyển.
Tiêu Dao Vương mày kiếm giương lên, nhìn nàng mỉm cười. Mặc dù hắn không có mở miệng nhưng Hoàng Bắc Nguyệt vẫn thấy rõ, trong con ngươi của hắn hiện lên vẻ tín nhiệm.
Khi nàng nhìn ra sau lưng hắn thì thấy Phong Liên Dực đang vén màn xe nhìn về phía bên này, trong đôi con ngươi tím nhạt thoáng lộ ra một chút ý cười.
Hoàng Bắc Nguyệt nhướng mày, nhớ ngày đó Phong Liên Dực vô thanh vô tức xuất hiện trong phủ Trưởng công chúa, nàng biết người này tuyệt đối không đơn giản. Nàng không biết Tiêu Dao Vương hiểu rõ bao nhiêu về hắn, nhưng thấy hắn quan tâm mình như vậy, tốt nhất vẫn cứ nhắc nhở hắn một chút.
“Vương gia, cái tên Phong Liên Dực kia không đơn giản đâu, ngươi nhất định phải cẩn thận”.
Nàng thấp giọng nói xong liền nhanh ch.óng đi vào phủ Trưởng công chúa trong, để lại bóng lưng lãnh khốc về phía Tiêu Dao Vương. Tiêu Dao Vương ngẩn ra một lát rồi phe phẩy quạt gấp cười rộ lên, nàng đang quan tâm hắn.
Hoàng Bắc Nguyệt vừa trở lại Lưu Vân Các thì Tiêu Viễn Trình liền vội vã phái người đến, nói rằng Lưu Vân Các rất hẻo lánh, thân thể nàng hiện tại đã khỏe hơn thì nên chuyển đến Dong Nguyệt Hiên sống để mọi người tiện chăm sóc.
Nàng vốn đang lo lắng về thương thế của Đông Lăng, nào còn hơi sức mà quản đến đám người đó, chỉ có thể nghiêm khắc đuổi bọn họ đi rồi trở về phòng xem Đông Lăng.
Đông Lăng lúc này đang ghé vào giường hấp hối, vì sợ bị phát hiện nên nàng đã thay bộ hắc bào ra rồi giấu kĩ. Lúc này nàng mặc một bộ nội y màu trắng đã bị m.á.u tươi của chính nàng nhiễm đỏ.
Hoàng Bắc Nguyệt thấy vậy vội vàng lấy ra Phỉ Thúy Ngọc Dịch mà lần trước thái t.ử tặng, giúp Đông Lăng thoa lên người.
Đông Lăng khẽ mở mắt, có chút suy yếu nói: “Xin lỗi tiểu thư, em…em thật sự không chịu được nữa, chỉ có thể trở về”.
“Ngươi làm rất tốt, nhờ ngươi nên ta mới có thể yên tâm”.
Đông Lăng cố chịu đựng đau nhức đứng lên, lệ nóng tràn mi: “Đáng tiếc hôm nay ta không thể ra tay với Tiêu Vận, nếu không ta…”
“Ta sẽ chậm rãi thu thập ả, ngươi bây giờ cứ dưỡng thương cho tốt đã.” Hoàng Bắc Nguyệt an ủi: “ Hoàng thượng đã chấp thuận cho ta tiến vào Học Viện Linh Ương rồi, đến lúc đó ta sẽ đi năn nỉ để Hoàng Thượng cũng cho ngươi vào học”.