Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 42 Võ Đài Luận Võ (1)

Tiêu Viễn Trình phái người đến, mấy lần thúc giục Hoàng Bắc Nguyệt dời đến Dong Nguyệt Hiên nhưng đều bị Hoàng Bắc Nguyệt từ chối.

Lưu Vân Các yên lặng, đúng là kiểu nàng thích, không có nhiều người rình mò xung quanh thì nàng mới dễ dàng làm việc được.

Rơi vào đường cùng, Tiêu Viễn Trình chỉ có thể chi ra một khoản để đám thợ đem Lưu Vân Các tu sửa một phen, ít nhất khí thế tuyệt đối không được thua các tòa biệt viện khác trong phủ Trưởng công chúa.

Cử động này không chỉ làm cho Cầm di nương không vui, mà ngay cả Hoàng Bắc Nguyệt cũng gần như tức đến mức hộc m.á.u.

Nàng không chuyển qua Dong Nguyệt Hiên chính là vì không thích ồn ào, nào ngờ Tiêu Viễn Trình sợ lửa giận của Hoàng Thượng phát tác nên phái người tu sửa lại Lưu Vân Các của nàng. Thợ mộc suốt ngày suốt đêm cứ đục đục đẽo đẽo, Hoàng Bắc Nguyệt không thể tĩnh tâm nghiên cứu hắc ngọc, chỉ đành chờ đợi đến ngày Học Viện Linh Ương khai giảng mà thôi.

Hai ngày này, Tuyết di nương thử tới dò xét rất nhiều lần, muốn Hoàng Bắc Nguyệt đi Tiêu Dao Vương phủ cảm kích việc Tiêu Dao vương đã đưa tiễn ngày hôm đó. Ả nói sợ Hoàng Bắc Nguyệt rụt rè nên sẽ cho Tiêu Vận đi cùng. Tuyết di nương nói sẽ chuẩn bị một phần tạ lễ, để nàng đưa đi…

Hoàng Bắc Nguyệt mỗi lần như vậy đều phải viện cớ thân thể không thoải mái để cự tuyệt, bởi vậy làm cho Tuyết di nương cùng Tiêu Vận rất mất hứng.

Tiêu Vận sốt ruột việc xin Tẩy Tủy Đan, lại chứng kiến Hoàng Bắc Nguyệt không hợp tác, oán khí trong lòng đối với nàng lại gia tăng một chút.

Hai ngày thấm thoát trôi qua, cuối cùng cũng tới ngày Học Viện Linh Ương khai giảng.

Hôm nay vừa hửng sáng, Đông Lăng đã giúp nàng chuẩn bị tốt các loại vật phẩm mang theo, hai người từ trong Lưu Vân Các đi tới tiền viện.

Năm nay Tiêu Trọng Lỗi cùng Tiêu Nhu đều tiến vào Học Viện Linh Ương, bởi vậy tất cả mọi người trong Tiêu gia đều đi ra đưa tiễn.

Tiêu Linh sắc mặt vô cùng khó coi đứng ở cổng, nhìn thấy mọi người, ngay cả đồ vô dụng Hoàng Bắc Nguyệt đều có thể đi Học Viện Linh Ương, chỉ riêng nàng là không thể đi, oán niệm cũng dâng lên không ít.

Sau khi trải qua chuyện tình cung yến, Tiêu Viễn Trình đối xử với Hoàng Bắc Nguyệt rất tốt, giống như cảm kích ân tình ngày đó nàng không cáo trạng ở trước mặt Hoàng Thượng vậy.

Hoàng Bắc Nguyệt trong lòng rõ ràng thái độ của Tiêu Viễn Trình đối với nàng, thấy hắn giả nhân nghĩa làm ra vẻ người cha hiền lành, nàng cũng không vạch trần hắn, hắn nói gì, chính mình cũng đáp lại cái đấy.

“Bắc Nguyệt, bên trong Quốc T.ử Giám đều là đệ t.ử hoàng thất, ngươi phải cẩn thận đừng để đắc tội bọn họ”.

Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên liếc hắn một cái, thoải mái để Đông Lăng dìu lên xe ngựa rồi mới vén rèm xe lên nói: “Đây là phủ Trưởng công chúa, con thân là quận chúa tự nhiên biết nên làm như thế nào để giữ gìn mặt mũi cho phủ, phụ thân quá lo lắng rồi”.

Nói xong, nàng liền buông rèm, thản nhiên phân phó một tiếng: “Đi thôi.”

Tiêu Viễn Trình sắc mặt xanh mét, Hoàng Bắc Nguyệt nói mấy câu lại giống như đang nhắc nhở, hắn chỉ là Phò mã ở rể trong phủ trưởng công chúa mà thôi, cho dù Trưởng công chúa đã qua đời đi chăng nữa thì quyền lợi trong phủ cũng không thuộc về hắn.

Hôm nay gia nhân trong phủ đều đứng ở cửa đưa tiễn các thiếu gia tiểu thư đi học, Hoàng Bắc Nguyệt chỉ nói mấy câu đã làm cho đám người hoàn toàn chấn động.

Tam tiểu thư gần đây bị trúng tà hay sao? Như thế nào lời nói tuôn ra đều ghê gớm đến vậy?

Nhìn vài cỗ xe ngựa dần khuất bóng phía xa, Tiêu Viễn Trình cũng đi vào triều, mấy vị di nương tản mát thì bọn hạ nhân mới lặng lẽ tụ cùng một chỗ nghị luận.

“ Nghe nói ở cung yến Hoàng Thượng đã hung hăng trách cứ lão gia, nói lão gia trách móc nặng nề Tam tiểu thư, long nhan phẫn nộ, thiếu điều đã c.h.é.m bay đầu của lão gia rồi”.

“ Ừ ừ, chính là vậy đó, ngày thứ hai sau khi cung yến kết thúc còn ban thưởng nữa, xem ra Hoàng Thượng vẫng không quên Tam tiểu thư đâu nha”.

“Nếu vậy thì làm sao bây giờ? Các ngươi nói nếu Tam tiểu thư có Hoàng thượng làm chỗ dựa, người có hay không sẽ tới tìm chúng ta báo thù, đám người chúng ta ai cũng từng bắt nạt qua Tam tiểu thư”.

“Ta không có động tay à nha, nhiều lắm chỉ mắng nhiếc vài câu”.

“Nói vài câu còn chưa đủ sao? Ngươi xem đêm đó Lệ nhi chỉ nói Tam tiểu thư vài câu đã bị lão gia đ.á.n.h cho một roi, bây giờ lại bị nhốt trong kho chứa củi, vài ngày rồi đến cả một giọt nước cũng chưa được uống, xem ra là không xong rồi”.

“ Ha, đám người các ngươi còn động thủ với tiểu thư, vậy chẳng phải còn t.h.ả.m hại hơn sao”.

“Suỵt, ngươi đừng nói lớn tiếng chứ, bây giờ ta có bi t.h.ả.m các ngươi cũng trốn không thoát đâu. Ta cảm giác được Tam tiểu thư không phải là người thù dai, nếu không ngay lúc ở trong cung người đã sớm đem ấm ức chịu đựng mấy năm nay nói ra rồi”.

“Ta cũng nghĩ vậy, Tam tiểu thư tính tình thật giống với Trưởng công chúa, ôn hoà thiện lương, tâm địa nhân từ”.

“Nói rất đúng, có mẫu thân thế nào thì nữ nhi sẽ thế đó mà”.

Bội Hương đi ngang qua, nghe được đám gia nhân đang líu ríu trò chuyện thì trốn ở phía sau cửa cười lạnh một tiếng. Ôn hoà thiện lương, tâm địa nhân từ sao? Nàng c.h.ế.t cũng không tin.

Tuy nhiên Tam tiểu thư từ nay về sau khẳng định không phải vật trong ao rồi!

Hàng năm, khi mùa xuân vừa qua cũng là lúc Học Viện Linh Ương khai giảng.

Tân sinh chỉ cần thông qua khảo hạch liền có thể theo sự phân phối của Học Viện mà nhập học, còn đám học sinh cũ thì thông qua khảo hạch để phân chia cấp bậc.

Trước mắt Học Viện Linh Ương có chương trình học của bốn môn Võ đạo, Triệu hoán thuật, Luyện d.ư.ợ.c thuật, Huyễn thuật, mời chào nhân tài khắp nơi trên cả nước.

Lúc Hoàng Bắc Nguyệt tới cửa lớn của Học Viện Linh Ương thì xung quanh đã có nhiều xe ngựa tấp nập qua lại, đây đều là mã xa dùng để hộ tống công t.ử, tiểu thư các phủ đến trường học.

Cửa lớn của Học Viện Linh Ương rộng lớn, hơn trăm bậc thang thông lên phía trên, đền thờ đen nhánh trước cửa tràn ngập uy h.i.ế.p, phía trên có nguyên khí lưu động dày đặc.

Đây là lá chắn bảo hộ của Học Viện Linh Ương, nếu có kẻ thù bên ngoài xâm lấn, đền thờ này sẽ thi triển ra một tầng nguyên khí bảo hộ, thực lực thấp hơn Bát Tinh căn bản không thể đột phá được.

Đền thờ màu đen càng tôn thêm vẻ long trọng trang nghiêm, làm mọi người sinh ra một cảm giác kính ngưỡng.

Hoàng Bắc Nguyệt xuống xe ngựa, vừa mới đi đến cầu thang thì phía sau vang lên một tràng tiếng thét ngạo mạn: “Xe ngựa của Phủ An Quốc Công tới, mau tránh ra”

Trong tiếng thét kèm theo nguyên khí, bởi vậy hết sức vang dội, trước cửa vốn náo nhiệt bỗng an tĩnh lại. Mọi người đều chuyển ánh mắt về phía xe ngựa đang chạy như bay tới.

Đám tân sinh từ bên ngoài tới này đúng là lần đầu tiên nhìn thấy người của Phủ An Quốc Công, không khỏi có chút kinh ngạc.

Dưới chân Thiên t.ử không ngờ vẫn còn có người kiêu ngạo như vậy.

Trước kia nghe nói phủ An Quốc công ở Nước Nam Dực tài phú kinh người, môn khách trong phủ không một ngàn thì cũng tám trăm, cao thủ như mây, hơn nữa An Quốc công vô cùng mưu mô gian xảo, cũng là một nhân vật không tầm thường, có thể ví như mặt trời ban trưa, điều này quả không sai.

Trong đô thành hắn cũng được không ít quyền quý ganh đua nịnh hót, trong tất cả đại gia tộc thì danh tiếng xếp hang nhất nhì.

Thế lực như vậy ở đế đô khiến không ai có dũng khí chặn lại, mấy người giữ ngựa xung quanh đều thức thời đem xe ngựa nhà mình kéo qua một bên, nhường đường cho xe ngựa của phủ An Quốc công tiến đến, kiêu ngạo dừng lại trước cửa Học Viện Linh Ương.

Một nha hoàn trên xe ngựa vội nhảy xuống, xốc màn xe nhanh ch.óng đem thiếu gia tiểu thư nhà mình dìu xuống.

Thứ đầu tiên đập vào mắt Hoàng Bắc Nguyệt chính là “lão bằng hữu” Tiết Triệt. Bởi vì chính mình nắm giữ một con Linh thú cấp mười một là Nhện Đỏ nên Tiết Triệt cùng ngày thường khác nhau, giống như muốn đồng nhất với Nhện Đỏ hay sao mà hắn cũng chơi một thân đỏ rực, trông kiêu ngạo tới cực điểm.

Ấy vậy mà vẫn khiến một đám nữ t.ử trẻ tuổi đỏ mặt gào thét.

Tiết Triệt làm náo động như vậy cũng khiến cho Tiêu Trọng Kỳ mất hứng. Điều này cũng phải, đồng dạng đều là đại thiếu gia của đại gia tộc, hắn lại không phải là Triệu hồi sư, địa vị tự nhiên thấp hơn Tiết Triệt một bậc, mà với tính cách tự phụ kiêu ngạo của hắn đương nhiên sẽ không cam lòng rồi.

Chương 42 Võ Đài Luận Võ (1) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia