Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 43 Võ Đài Luận Võ (2)

Khả năng quan sát của Hoàng Bắc Nguyệt rất nhạy cảm, khóe mắt đảo qua thần sắc đố kị trên mặt hắn, trong lòng có chút động. Nàng vốn tưởng rằng Tiêu Trọng Kỳ cùng Tiết Triệt đều là thế gia đệ t.ử hẳn quan hệ cũng không tồi, xem ra là không phải.

Nàng âm thầm cười, không hề có ý định chào hỏi người Tiết gia, xoay người cùng Đông Lăng đi về phía cầu thang.

Mà lúc này, Tiết Triệt xoay người, vô cùng phong độ dìu một cô gái xinh đẹp khoảng mười bốn mười lăm tuổi từ trên xe đi xuống.

Cô gái mặc váy màu xanh biếc, trong tay cầm một thanh trường kiếm khảm nạm bảo thạch, có vài phần anh khí bừng bừng, động tác lưu loát từ trên xe ngựa nhảy xuống. Nhìn thấy vị thiếu nữ này xuống xe, Tiêu Vận vẻ mặt tươi cười, tiến lên vài bước, kêu một tiếng: “Mộng nhi, ngươi quay về đế đô khi nào thế”.

Tiết Mộng ngẩng đầu thì thấy thấy Tiêu Vận, vẻ mặt lập tức sáng lạn tươi cười, hướng Tiết Triệt gật đầu rồi cười đi tới: “Ta vừa trở về, nghe nói chúng ta sắp thành người một nhà rồi”.

“Nha đầu ngươi hồ ngôn loạn ngữ gì đấy, không để ý tới ngươi nữa”. Tiêu Vận nghe xong sắc mặt thẹn thùng đỏ bừng lên, vội xoay người chạy đi.

Tiết Mộng thấy vậy cười hì hì đuổi theo, lôi kéo nàng: “Rồi rồi, không trêu ghẹo ngươi nữa, da mặt ngươi khi nào lại mỏng như vậy”.

Tiêu Vận trợn mắt liếc nàng một cái, Tiết Mộng cười rộ lên, vừa ngẩng đầu nàng ta đã nhìn thấy Hoàng Bắc Nguyệt đang đi lên cầu thang, đôi mi thanh tú nhíu lại, hất cằm.

“Nàng chính là Bắc Nguyệt quận chúa bị anh ta từ hôn đó hả”

Thân ảnh Hoàng Bắc Nguyệt đang đi lên thì ngừng lại một chút, nàng nhĩ lực phi thường, nghe rõ Tiết Mộng nói chuyện.

Tiêu Vận hôm nay muốn lợi dụng Hoàng Bắc Nguyệt, tự nhiên không thể nhục nhã nàng giống như trước đây, vội vàng kéo kéo ống tay áo của Tiết Mộng, thấp giọng nói: “Chúng ta đừng nói cái này, nói một chút về chuyện vui gần đây của ngươi đi”.

Tiết Mộng thấy nàng đ.á.n.h trống lảng, có chút lắp bắp kinh hãi: “Không ngờ ngay cả ngươi cũng sợ nàng! Phụ thân nói tên đồ vô dụng dám nhục nhã anh ta trước mặt mọi người, hừ, ta nghe nói nàng cũng vào Học Viện Linh Ương nên cố ý đến xem nàng tột cùng là dạng gì mà lại dám kiêu ngạo như vậy”.

“Mộng nhi, chuyện đó chút nữa ta nói cho ngươi nghe”.

Tiêu Vận biết rõ tính tình đại tiểu thư của Tiết Mộng. Nàng được An Quốc công sủng ái vô cùng, là viên minh châu trong tay hắn, bởi vậy nàng đương nhiên trở nên kiêu ngạo rồi.

Nếu như để cho nàng đi tìm Hoàng Bắc Nguyệt gây phiền toái, có khi vị Đại tiểu thư hung hăng càn quấy này sẽ gây ra t.a.i n.ạ.n c.h.ế.t người mất. Hiện tại Tiêu Vận không hy vọng Hoàng Bắc Nguyệt c.h.ế.t. Nàng ta mà c.h.ế.t thì Tẩy Tủy Đan phải làm sao bây giờ.

Tiêu Vận gắt gao kéo Tiết Mộng qua một bên, tránh để nàng tìm tới Hoàng Bắc Nguyệt gây phiền toái.

Hoàng Bắc Nguyệt vừa chậm rãi đi lên cầu thang, vừa lục tung đống trí nhớ hỗn độn. Tiết Mộng là tiểu thư của phủ An Quốc công, là muội muội của Tiết Triệt, hai người tính tình giống nhau, đều kiêu ngạo tự đại, thích bắt nạt kẻ yếu.

Lần này Tiết Triệt lại vừa có được Nhện Đỏ, sợ rằng hắn sẽ còn kiêu ngạo hơn nữa.

Bên trong Quốc T.ử Giám phần lớn là đệ t.ử hoàng tộc, quý tộc đế đô, chỉ cần bọn họ không có thiên phú về Triệu hoán sư, Võ giả,.. thì cơ bản sẽ đến Quốc T.ử Giám học tập thi thư lễ nghi, trị quốc an bang, cách hành quân tác chiến.

Sư phụ giảng dạy trong Quốc T.ử Giám phần lớn là những vị học giả tài năng có uy vọng trong nước. Hoàng Bắc Nguyệt lần đầu tiên tới, hơn nữa lại có Tiêu Dao Vương tiến cử, bởi vậy vừa vào cổng đã có người đặc biệt dẫn nàng đi gặp qua vài vị lão sư bên trong Quốc T.ử Giám.

“Giáo viên dạy đàn vốn là Thẩm viện sĩ, nhưng hôm nay ngài bị ốm, bởi vậy hai ngày này do một vị lão sư khác dạy thay, quận chúa mời vào”. Người nọ hơi khom lưng, dẫn nàng vào một tòa biệt viện có hoa và cây cảnh sum suê.

Vài tiếng đàn “tranh tranh” truyền đến, hiển nhiên là có người đang thử đàn.

“Tốt lắm, đứng lên đi.” giọng nói ôn nhã thản nhiên vang lên.

Hoàng Bắc Nguyệt cảm giác giọng nói này có vài phần quen thuộc, nhưng nàng cũng không suy nghĩ nhiều. Ánh mắt chuyển qua gốc cây T.ử đằng thấy một bạch y nam t.ử đang xoay người lại, một đầu suối tóc đen dài khẽ phất phơ trong gió.

Giữa những cành t.ử đằng nhẹ nhàng lay động, đôi mắt lãnh đạm như hoàn toàn hút hết phong hoa tuyết nguyệt trong khoảng trời này.

Trong lúc Hoàng Bắc Nguyệt ngẩn ngơ, chỉ nghe người kia cười nói: “Bắc Nguyệt quận chúa tới”.

“Bái kiến tiên sinh.” Hoàng Bắc Nguyệt lễ phép chào hỏi, ánh mắt lãnh đạm.

Phong Liên Dực nhìn nàng, trong mắt có chút mất mát xẹt qua, cười nói: “Ngươi cũng đi học đi.”

Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu, không nói thêm gì, xoay người đi ra ngoài.

Đông Lăng chạy theo, nhỏ giọng nói: “Tiểu thư hình như ngươi không thích người này lắm nhỉ?”

“Hắn không đơn giản như bề ngoài đâu, sau này nhìn thấy hắn thì cẩn thận một chút”.

Tiếng đàn đêm kia như vẫn còn quanh quẩn bên tai, nhưng sát phạt khí trên người hắn trong lần đầu gặp mặt, nàng cũng không hề quên.

Ấn tượng của nàng về người này không tốt chút nào hết.

Đông Lăng gật đầu. Nàng hiện tại vô cùng sùng bái Hoàng Bắc Nguyệt. Mỗi câu Hoàng Bắc Nguyệt nói, nàng đều xem như chân lý mà ghi nhớ trong lòng, tuyệt không hoài nghi.

Trong chương trình học của Quốc T.ử Giám có mười môn gồm cầm, kỳ, thư, họa, toán học, binh pháp, lễ nghi, cưỡi ngựa b.ắ.n cung, văn sử, y học.

Đệ t.ử không cần phải học hết mười môn, chỉ cần chọn ba đến bốn môn mình thích là được.

Hoàng Bắc Nguyệt chọn bốn môn là cưỡi ngựa b.ắ.n cung, binh pháp, y học, văn sử. Bốn môn này đa số đều là nam t.ử lựa chọn, mà cho dù có chọn cũng không dám chọn cùng lúc bốn môn khó khăn như vậy, đa số sẽ kết hợp với cầm kỳ thi họa mà thôi.

Hoàng Bắc Nguyệt chọn xong liền cầm bảng chương trình học của mình đi, hoàn toàn mặc kệ lão nhân tại bàn đăng kí đang muốn tiếp tục lải nhải.

Nàng có hứng thú với bốn môn học này, cái gì mà cầm kỳ thi họa, một chút tác dụng thực tế cũng không có. Nàng vốn cũng chẳng muốn làm khuê các tiểu thư, hiền thê lương mẫu gì gì đó.

Ý chí của nàng là bay lượn trên bầu trời cao kia, ngắm nhìn thiên hạ.

Hôm nay môn học đầu tiên là cưỡi ngựa b.ắ.n cung. Hoàng Bắc Nguyệt cũng đã đổi đồ mặc khi cưỡi ngựa, tóc buộc lên cao, tư thế hiên ngang đi đến nơi học.

Thời đại này quốc gia nào cũng đều thượng võ, có thiên phú thì đi Đông viện của Học Viện Linh Ương, không thiên phú mà muốn có chút bản lĩnh thì cơ bản đều chọn môn cưỡi ngựa b.ắ.n cung này.

Đây là môn học được hoan nghênh nhất trong mười môn.

Kỵ mã trường.

Một đám thiếu gia tiểu thư quý tộc đang tụm năm tụm ba nói chuyện, trên người mặc bộ đồ cưỡi ngựa với đủ loại kiểu dáng và hoa lệ tinh xảo.

Khung cảnh này hoàn toàn không giống đang ở trên kỵ mã trường mà giống đang đi yến hội ngoài trời hơn.

Hoàng Bắc Nguyệt hối hận, sớm biết thế này thì nàng đã không chọn cưỡi ngựa b.ắ.n cung là môn trụ cột. Nàng chỉ cảm thấy thân thể này quá yếu nên muốn rèn luyện một chút.

Không nghĩ tới…

“ Bắc Nguyệt”. Đang lúc nàng buồn bực u oán, tiếng nói thanh thúy từ phía sau vang lên. Một đám công t.ử tiểu thư đều nhìn qua, sau đó đồng loạt hành lễ.

“Tham kiến Công chúa điện hạ”

“ miễn lễ”. Công chúa Anh Dạ tùy ý phất phất tay, cười đi tới, kéo kéo tay Hoàng Bắc Nguyệt. Hôm nay nàng mặc một thân kỵ mã y đỏ rực, tinh thần phấn chấn, làm nổi bật khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào.

“Vừa mới biết được mấy môn học mà ngươi chọn, ta hơi không tin. Thân thể ngươi không tốt lắm, sao không chọn mấy môn nhẹ nhàng như cầm kỳ thi họa”.

“Ta ở nhà đã lâu nên muốn học mấy thứ mới lạ một chút”. Hoàng Bắc Nguyệt lấy bừa một cái cớ rồi vội nói: “ Bắt đầu học rồi, chúng ta qua đó đi”.

Hôm nay là ngày đầu tiên, tân sinh cũng tương đối nhiều nên Quách viện sĩ - giáo viên môn cưỡi ngựa b.ắ.n cung dự định mang bọn họ đi Đông viện xem đám cao thủ chân chính, khích lệ một chút ý chí chiến đấu của bọn họ.

Các học sinh nghe vậy vô cùng cao hứng đứng lên, mỗi người tinh thần phấn chấn đi theo Quách viện sĩ tới Đông viện.

Năm nay Võ đạo viện của Đông viện có một nhóm đệ t.ử xuất sắc mới, huấn luyện viên đang giảng dạy cho họ những kiến thức cơ bản, còn mấy vị học sinh cũ thì ở bên cạnh chỉ đạo.

“Quách viện sĩ, ngươi thấy sao? Đám tân sinh của ta năm nay đều phi thường xuất sắc” Lôi viện sĩ của Võ đạo viện cười ha ha đi tới, vẻ mặt đắc ý.

Sắc mặt Quách viện sĩ có vài phần mất tự nhiên nhưng vẫn cười cười: “Lôi viện sĩ, không nghĩ tới hôm nay ngươi ở đây”.

Sớm biết họ Lôi này ở đây, hắn còn lâu mới đến. Đồng dạng đều giáo viên chỉ dạy đệ t.ử tu tập võ đạo, vậy mà tên họ Lôi này lại có thể chân chính làm giáo viên chỉ dạy đám nhân tài này, còn hắn thì chỉ có thể ở Quốc T.ử Giám dạy một đám con cái quý tộc cưỡi ngựa b.ắ.n cung.

“Ta cũng ngẫu nhiên tới thôi, ha ha, hôm nay vừa lúc tân sinh bên ngươi cũng tới, Quách viện sĩ, có hứng thú cho hai bên tỉ thí luận bàn một chút không”.

Tỷ thí ? Cùng người của Võ đạo viện tỷ thí?

Đám thiếu gia tiểu thư quý tộc vừa nghe xong lập tức mặt mày tái nhợt. Bọn họ bình thường mặc dù có kiêu ngạo một chút nhưng chung quy vẫn tự biết thân biết phận.

Quách viện sĩ cũng nói: “Tỷ thí thì không cần, các ngươi chỉ đạo bọn chúng một chút là được rồi”.

Lôi viện sĩ chẳng qua cũng chỉ đùa một chút thôi, trình độ của đám con cái quý tộc này hắn còn không biết sao? Hắn cười ha ha, vẫy tay một cái nói: “Mộng nhi, ngươi tới chỉ đạo bọn họ một chút đi”.

Tiết Mộng vốn đang bị một đám tuổi trẻ tuấn kiệt vây quanh như quần tinh phủng nguyệt nghe vậy liền đi tới, kiêu ngạo như một nàng công chúa vậy.

Lôi viện sĩ khẽ đảo mắt qua đám người thì thấy Công chúa Anh Dạ. Hắn lắp bắp kinh hãi, vội vàng hành lễ: “Hóa ra Công chúa điện hạ cũng ở đây”.

Công chúa Anh Dạ cũng coi như có chút thiên phú về Võ đạo, có thể coi được coi là học sinh cũ, nhưng vì ý tứ của Hoàng Hậu nên Công chúa Anh Dạ rất ít đến Võ đạo viện, phần lớn đều ở Quốc T.ử Giám học tập thi thư lễ nghi.

Công chúa Anh Dạ gật đầu, phần đoan trang cao quý này mới đúng là công chúa chân chính.

“Ta chỉ đi xem một chút thôi, các ngươi không cần để ý đến ta”.

Lôi viện sĩ nghe vậy mới quay đầu hướng Tiết Mộng nói: “Làm mẫu mấy chiêu cho bọn hắn xem là được”.

Tiết Mộng gật đầu đi tới, nhoẻn miệng lộ ra lúm đồng tiền động lòng người, hướng Công chúa Anh Dạ hành lễ rồi mới ra sân làm mẫu mấy động tác.

Chương 43 Võ Đài Luận Võ (2) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia