Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 44 Võ Đài Luận Võ (3)

Nàng mặc váy màu xanh nhạt, cổ tay áo phất phơ dây lụa, eo thon máy động, mỹ cảm mười phần. Đám thanh niên vốn đang cúi đầu trước Công chúa Anh Dạ thấy vậy ánh mắt nóng rực nhìn nàng, trầm trồ khen ngợi.

Lôi viện sĩ cũng vuốt chòm râu ngắn củn trên cằm, gật đầu. Không tồi, Tiết Mộng này chính là một trong các đệ t.ử đắc ý nhất của hắn.

Làm mẫu xong, Tiết Mộng mới hướng đám người bên Quốc T.ử Giám chắp tay nói: “Mấy chiêu này rất đơn giản, các ngươi ai nguyện ý theo ta diễn luyện một lần nữa”.

Thủ đoạn của Tiết Mộng đã truyền khắp cả Học Viện Linh Ương rồi, ả cùng một giuộc với huynh trưởng của ả, đều thích coi trời bằng vung, thích đả kích lòng tự tôn cùng tự tin của đám tân sinh nhất. Vừa nghe nói năm nay có một nữ sinh rất xinh đẹp nhập học, hơn nữa thiên phú cực cao, Tiết Mộng liền dẫn theo một đám người đi đ.á.n.h cho nữ sinh đó không dậy nổi, ngày đầu nhập học đã bị khiêng về nhà. Mọi người mặc dù bất mãn, nhưng nàng vừa có thực lực mạnh mẽ, bối cảnh hơn người, lại xinh đẹp như vậy nên không ai có dũng khí đứng ra chỉ trích nàng. Ngay cả sư phụ cũng đều che chở cho nàng.

Nàng khinh miệt cười cười, mỗi lần ánh mắt chuyển đến ai là người đó đều cúi đầu, ánh mắt trốn tránh, không dám nhìn nàng, sợ nàng lại kêu mình lên thì khổ.

Nhưng Tiết Mộng không thèm chọn người khác, ả ta đã sớm nhắm trúng Hoàng Bắc Nguyệt rồi. Đối với kẻ tiện nhân dám nhục nhã phụ thân tôn kính cùng huynh trưởng của mình, ả đã sớm muốn giáo huấn nha đầu này một phen.

Hôm nay nhân cơ hội này làm cho nàng nếm thử một chút đau khổ, giúp phụ thân cùng ca ca xả một ngụm ác khí.

“ Bắc Nguyệt quận chúa, ta nghe nói ngươi thông tuệ linh mẫn, mấy chiêu đơn giản như vậy ắt hẳn ngươi đã học được. Vậy không bằng ngươi lên đây cùng ta diễn luyện một chút”.

Cả Thành Lâm Hoài người nào không biết Bắc Nguyệt quận chúa của phủ Trưởng công chúa là một đồ vô dụng nhu nhược vô năng chứ.

Cái gì mà thông tuệ linh mẫn, đây rõ ràng là Tiết Mộng cố ý nhục nhã nàng. Nhưng trước tiên khích lệ nàng một chút như vậy thì sẽ không có cảm giác mình chiếm tiện nghi của kẻ yếu.

Tiết Mộng vừa thốt ra lời này, tất cả mọi người đều quay đầu nhìn Hoàng Bắc Nguyệt, trong mắt vừa có đồng tình, vừa có chút hả hê. Chậc chậc, ai bảo ngươi làm Tiết Mộng chú ý, phen này ngươi phải ăn quả đắng rồi.

Công chúa Anh Dạ mày liễu nhíu lại, mắt phượng trừng lớn: “ Bắc Nguyệt thân thể không tốt, ngươi đi tìm người khác đi”.

Công chúa điện hạ tự mình lên tiếng, người nào dám không nghe đây?

Tiết Mộng c.ắ.n răng, Công chúa Anh Dạ điêu ngoa thất thường này tự dưng lại xen vào vậy? Lần trước trong hội đấu giá, nghe nói nàng cũng cùng phụ thân đối nghịch, thật là đáng ghét.

Tiết Mộng đang bực bội muốn đổi mục tiêu thì Hoàng Bắc Nguyệt lại vuốt cằm, vẻ mặt nghiêm túc hỏi: “Ngươi thật muốn cùng ta diễn luyện”.

“ Bắc Nguyệt quận chúa thân thể không tốt, thôi đi, để tránh mọi người nói ta lợi thế hơn ngươi”. Tiết Mộng khẩu khí phi thường khó chịu.

Hoàng Bắc Nguyệt nghiêm túc suy tư: “ Thân thể đâu có gì không tốt? Mấy chiêu vừa rồi ta cũng không chắc mình đã nhớ được bao nhiêu, vậy không bằng hai chúng ta diễn luyện một chút đi”.

Tiết Mộng trong lòng vui vẻ, nha đầu này quả thật ngu ngốc y như Tiêu Vận nói. Ả muốn bỏ qua nhưng chính cô ta lại tự nạp mạng lên. Được, đây là ngươi tự mình tìm c.h.ế.t, mọi người đều thấy rõ ta cũng không phải ép ngươi.

Công chúa Anh Dạ lo lắng nhìn Hoàng Bắc Nguyệt: “Bắc Nguyệt, ngươi…”

“ Chỉ là diễn luyện mà thôi, công chúa không cần lo lắng quá”. Nàng nói chuyện khẩu khí ngây thơ, giống như một tiểu cô nương không rành thế sự.

Vừa nói, Hoàng Bắc Nguyệt đi về phía trước, hướng Tiết Mộng nói: “Ở chỗ này mọi người sẽ không thấy rõ, chi bằng chúng ta đến đó đi”. Nàng giơ tay lên, chỉ chỉ lôi đài trên sân.

Giáo viên và tất cả mọi người nghe xong liền hoảng sợ.

Ánh mắt Tiết Mộng quái dị nhìn nàng: “Ngươi muốn cùng ta diễn luyện trên đó?”. Kẻ ngu này thật sự không có đầu óc sao? Nó không biết lôi đài là địa phương như thế nào à? Chỉ cần lên đó luận bàn, cho dù bị đả thương hay thậm chí bị g.i.ế.c cũng không bị truy cứu.

Công chúa Anh Dạ lập tức đứng lên, hướng bên này đi tới, ngay cả Quách viện sĩ cùng Lôi viện sĩ cũng đều ra tay ngăn cản.

“Diễn luyện thì diễn luyện, nhưng lôi đài không phải nơi để chơi đùa đâu”.

Hoàng Bắc Nguyệt không quản bọn họ nói gì, chính mình hướng lôi đài nhanh ch.óng đi tới. “Sao nào? Ngươi không dám?” Lúc đi ngang qua người Tiết Mộng, nàng thấp giọng để lại một câu, giọng nói nhỏ đến mức chỉ có hai người bọn họ nghe được.

Tiết Mộng lớn như vậy, đây là lần đầu tiên có người dám khiêu chiến nàng một cách kiêu ngạo như vậy. Lại còn hỏi nàng có dám hay không nữa chứ. Một tên đồ vô dụng mà cũng dám nói chuyện như vậy với nàng!

Hừ ! Chút nữa lên đó ngươi chẳng may có c.h.ế.t thì cũng đừng trách ta.

Tiết Mộng nhanh ch.óng theo sau.

“Bắc Nguyệt” Công chúa Anh Dạ hô to một tiếng.

Lên lôi đài luận võ, chỉ cần song phương đồng ý thì người bên ngoài hoàn toàn không thể can thiệp, tuy rằng đây không phải là luật pháp gì nhưng đó là quy tắc mọi người tuân thủ từ xưa đến nay.

Bởi vì trên lôi đài chỉ có hai người bọn họ, không có người khác.

Bây giờ phải làm sao đây? Nếu Bắc Nguyệt xảy ra chuyện, Phụ hoàng nhất định sẽ rất thương tâm, Hoàng Cô dưới cửu tuyền sẽ đau lòng.

Nàng lập tức hướng hộ vệ của mình phân phó: “Nhanh đi thông tri cho Hoàng huynh, mời huynh ấy lại đây một chuyến, phải thật nhanh đó”.

Hộ vệ cũng biết xảy ra chuyện lớn nên cũng không dám trì hoãn, lập tức chạy đi.

Trên lôi đài, Hoàng Bắc Nguyệt cùng Tiết Mộng đã tới, song song đối mặt, mà đám người vây quanh cũng thi nhau bàn luận.

“ Bắc Nguyệt quận chúa thật sự là một kẻ ngu, cũng dám khiêu chiến Tiết Mộng trên lôi đài nữa chứ, chút nữa bi t.h.ả.m rồi…”

“Hy vọng Tiết Mộng có thể hạ thủ lưu tình”.

“ Hừ, ngươi nghĩ vớ va vớ vẩn gì đấy? Anh em nhà Tiết gia tính cách thế nào ai cũng rõ ràng, để bọn chúng nương tay còn khó tin hơn cả việc heo biết trèo cây ấy”.

Tiết Mộng đứng trên lôi đài nghe những lời bàn tán này, chân mày lập tức nhíu lại: “Hoàng Bắc Nguyệt, hiện tại nhận thua còn kịp đó. Ngươi chỉ cần van xin ta tha thứ thì lần lôi đài luận võ này coi như xong”.

“Nhận thua? Ta sao phải nhận thua?” Hoàng Bắc Nguyệt khoanh tay trước n.g.ự.c, vẻ mặt lạnh lùng. Nếu như không phải Tiết Mộng này tới tìm nàng gây phiền toái trước thì nàng cũng không định đối phó ả ta nhanh như vậy.

Tuy nhiên địch nhân đã lấn tới, nếu nhẫn nại thì không còn là Hoàng Bắc Nguyệt nữa.

“ Hừ! Nha đầu chỉ biết mạnh miệng, chút nữa xem ngươi cầu xin ta như thế nào”. Tiết Mộng lạnh lùng hừ một tiếng, làm một động tác mở đầu tiêu chuẩn: “Bắt đầu đi!”.

Hoàng Bắc Nguyệt cũng làm một động tác mở đầu, những điều này nàng học được từ những động tác làm mẫu lúc nãy của Tiết Mộng.

“ Cũng học được một chút đấy” Tiết Mộng khinh thường nói, bắt đầu sử dụng chiêu thức tiến công làm mẫu lúc trước.

Tay nàng vừa mới tới gần bên người Hoàng Bắc Nguyệt, Hoàng Bắc Nguyệt liền xoay người một cái, động tác thoạt nhìn rất đơn giản, nhưng lại có thể tránh được chiêu thức của nàng.

Tiết Mộng sửng sốt, không lẽ động tác của nàng quá chậm sao? Tên đồ vô dụng này cũng có chút linh hoạt đó!

Hừ ! Chớ đắc ý vội! Ta lập tức cho ngươi ăn khổ đây!

Đối phó một cái đồ vô dụng mà không thể tốc chiến tốc thắng thì thật sự rất mất mặt, bởi vậy khi thấy chiêu thức thất bại, tốc độ ra đòn của Tiết Mộng lập tức nhanh hơn.

Mặc dù tốc độ ra đòn nhanh hơn nhưng nàng vẫn có thể phát huy ra uy lực lớn nhất của mấy cái động tác mẫu, đây là ưu thế của cao thủ.

Hoàng Bắc Nguyệt sử dụng mấy chiêu thức đ.á.n.h trả, tuy không sắc bén nhanh lẹ như Tiết Mộng nhưng động tác của nàng tựa như nước chảy mây trôi, nhìn như mềm mại không có lực công kích nhưng chỉ có Tiết Mộng trong cận chiến mới biết được, nàng đã xuất ra bảy phần lực lượng mà vẫn chưa chạm được đến góc áo của Hoàng Bắc Nguyệt.

Điều này làm cho Tiết Mộng trời sanh tính kiêu ngạo cực kì phẫn nộ, cho dù bị thua thiệt ở trước mặt cao thủ nàng còn không chịu được, huống chi đối thủ bây giờ là một tên đồ vô dụng. 

“ Hừ! Hoàng Bắc Nguyệt, ngươi có biết hay không, ở trên lôi đài, cho dù ngươi đả thương hay thậm chí đ.á.n.h c.h.ế.t đối phương thì ngươi cũng không bị truy cứu?” Sau khi lại đ.á.n.h hụt Hoàng Bắc Nguyệt, khuôn mặt xinh đẹp của Tiết Mộng có chút vặn vẹo.

“ Sống c.h.ế.t không truy cứu?” Hoàng Bắc Nguyệt nhíu mày, trong mắt hiện ra ý cười tàn nhẫn.

“ Đúng thế” Tiết Mộng khẽ quát một tiếng, trong giây lát thế công đã thay đổi, không phải những chiêu thức làm mẫu lúc nãy nữa.

Chương 44 Võ Đài Luận Võ (3) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia