Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 45 Võ Đài Luận Võ (4)

Từng chiêu đều vô cùng tàn nhẫn, nhanh ch.óng, trực tiếp công kích điểm yếu của Hoàng Bắc Nguyệt.

Mọi người phía dưới đều hít vào một ngụm khí, Tiết Mộng đang làm gì vậy? Không phải nói chỉ là diễn luyện thôi sao? Sao lại giống như cường đạo đi đòi mạng vậy?

Quách viện sĩ hừ một tiếng: “Lôi viện sĩ, Bắc Nguyệt quận chúa hôm nay là lần đầu tiên tới Học viện, chưa bao giờ tiếp xúc qua võ đạo, đệ t.ử của ngươi đều là loại lấy mạnh h.i.ế.p yếu vậy sao?”.

Lôi viện sĩ bị nói liền đỏ mặt, hắn cũng cảm thấy mất thể diện. Tiết Mộng cùng một người chưa bao giờ tiếp xúc qua võ đạo giao thủ mấy chiêu mà vẫn chưa chiếm được ưu thế đã rất mất mặt rồi, bây giờ lại còn ra chiêu độc ác như vậy, quả thực ném hết mặt mũi của Võ đạo viện đi mà.

Hơn nữa Công chúa Anh Dạ còn đang ở chỗ này xem cuộc chiến, sắc mặt nàng đã phi thường không tốt rồi!

Lôi viện sĩ tiến lên mấy bước, lớn tiếng nói: “Mộng nhi, được rồi, mau dừng lại thôi”

Nhưng Tiết Mộng bị Hoàng Bắc Nguyệt khơi dậy lửa giận, làm sao chịu nghe lời hắn. Nàng luôn là người tâm cao khí ngạo, lại có chút bất mãn đối với Hoàng Bắc Nguyệt, hôm nay không đ.á.n.h cho nàng quỳ xuống xin tha thứ, Tiết Mộng không cam tâm!.

Hoàng Bắc Nguyệt xoay người, né một chưởng mãnh liệt của Tiết Mộng, nương theo lực đạo vọt ra sau lưng nàng, khom người đẩy một cước đá Tiết Mộng.

Hoàng Bắc Nguyệt vốn chỉ mới mười hai tuổi, còn thấp hơn Tiết Mộng một cái đầu, nhưng lại có thể nhấc chân lên cao, Tiết Mộng vừa kinh hãi quay đầu lại đã bị nàng một cước đá vào mặt. Tiết Mộng chật vật lui lại mấy bước, không dám tin ngây người nhìn nàng.

Khuôn mặt mà nàng tự hào nhất lại bị người ta đá cho một cước! Lực đạo tuy không lớn, nhưng cũng khiến nàng triệt để phẫn nộ. Nàng không thể tiếp nhận sự thực này.

Nàng bị một tên đồ vô dụng đ.á.n.h ! Hơn nữa dùng chính là động tác làm mẫu lúc nãy nàng diễn luyện! Điều… điều này sao có thể?

Sỉ nhục, chuyện này quả thực là vô cùng nhục nhã!

Dưới lôi đài, đám người vừa rồi còn thấp giọng nghị luận, giờ phút đều triệt để an tĩnh lại. Từng người đều trợn mắt không dám tin.

Ai cũng không nghĩ đến đồ vô dụng Hoàng Bắc Nguyệt lại có thể đem động tác trụ cột được làm mẫu khi nãy biểu diễn thuần thục đến vậy, lại có thể đá cho Tiết Mộng một cước, hơn nữa còn đá ngay vào mặt.

Tiết Mộng rõ ràng đã bước vào hàng ngũ Trung cấp Chiến sĩ!

Đồ vô dụng… nàng thật sự là đồ vô dụng sao?

Giữa sân lạnh ngắt như tờ, chỉ có một mình Công chúa Anh Dạ vỗ tay cười nói: “Không tồi”.

Quách viện sĩ cũng cười cười: “ Lão Lôi, Võ đạo viện các ngươi gần đây càng ngày càng xuống dốc! Ha ha”.

Lôi viện sĩ tức giận đến mức sắc mặt xanh mét. Hắn vốn đang định đi ngăn Tiết Mộng nhưng giờ thì miễn đi, hừ.

Một tiểu thư quý tộc trói gà không c.h.ặ.t bên Quốc T.ử Giám mà thôi, chỉ may mắn một chút mà đã vênh váo cái gì! Hắn không tin nàng có thể may mắn dài dài.

Hôm nay nếu để cho Bắc Nguyệt quận chúa đắc ý thì sau này Võ đạo viện của bọn họ còn tung hoành thế nào được?

Tiết Mộng bưng mặt, chậm rãi phục hồi tinh thần lại. Nàng gắt gao trừng mắt nhìn Hoàng Bắc Nguyệt, ánh mắt dữ tợn như muốn đem Hoàng Bắc Nguyệt ăn tươi nuốt sống!

Trong đầu tức giận đến mức kêu “oong oong”, nàng phải không ngừng tự an ủi chính mình rằng đây chỉ là sự cố ngoài ý muốn, nhất định là ngoài ý muốn thôi!

Hoàng Bắc Nguyệt bị nàng nhìn chằm chằm nhưng vẫn ung dung. Thân mặc kỵ mã y nhẹ nhàng, vóc dáng nhỏ nhắn đứng thẳng tắp, đôi con ngươi tựa như biển sâu không gợn sóng, cả người tản ra một loại khí chất ưu nhã của quý tộc. Cao quý, lãnh ngạo, không thể xâm phạm!

Nàng hướng Tiết Mộng bĩu môi, vươn một ngón tay vẫy vẫy: “ Tiếp tục đi.”

“ Ta g.i.ế.c ngươi” Sát khí trong mắt Tiết Mộng chợt lóe, dám khiến nàng nhục nhã như vậy, hừ, bây giờ đừng mong nàng sẽ hạ thủ lưu tình.

Tiết Mộng đáng thương, đến bây giờ ả vẫn cho rằng chính mình vẫn chưa phát động toàn bộ lực lượng nên mới để cho Hoàng Bắc Nguyệt cưỡi lên đầu như vậy.

Nếu nàng biết thiếu nữ trước mắt thực sự là ai thì nhất định tự sát cho rồi!

Tiết Mộng phi nhanh tới, ống tay áo màu xanh nhạt nhẹ nhàng bay múa. Một thân nhu váy khiến cho ả khi chiến đấu tràn ngập mỹ cảm, mềm mại uyển chuyển.

Nhưng đối với Hoàng Bắc Nguyệt từ nhỏ đến lớn đều tiếp nhận những loại huấn luyện đặc thù thì toàn thân ả đều là sơ hở trí mạng.

Đột nhiên, trong mắt Hoàng Bắc Nguyệt xẹt qua một tia sáng. Tiết Mộng len lén nắm một thanh chủy thủ dưới ống tay áo!

Hoàng Bắc Nguyệt nghiêng người về một bên, vờ như không tránh kịp công kích của Tiết Mộng, vô tình cố ý để cho thanh chủy thủ của Tiết Mộng khe khẽ đảo qua trên cổ mình. Dưới lôi đài, mọi người đồng loạt hít một ngụm khí lạnh, sau đó ánh mắt khinh bỉ nhìn về Tiết Mộng.

Tiết Mộng quá hèn hạ! Đối phương chỉ biết sử dụng một số động tác trụ cột được làm mẫu khi nãy, vậy mà ả lại dùng v.ũ k.h.í đẩy đối phương vào chỗ c.h.ế.t!

Nhân phẩm của Tiết Mộng mọi người đều biết. Ả rất thích ỷ vào bối cảnh gia tộc cùng thực lực mạnh mẽ mà đi khắp nơi ức h.i.ế.p kẻ yếu.

Bắc Nguyệt quận chúa quả thật xui xẻo mấy kiếp mới gặp nàng ta!

“ Tiết Mộng! Ngươi dám đả thương người khác sao!” Công chúa Anh Dạ hét lớn một tiếng, vội vã đi về phía lôi đài, định cản Tiết Mộng làm bậy.

Lôi viện sĩ cùng Quách viện sĩ cũng vội tiến lên, Tiết Mộng làm loạn quá mức, không chịu nhìn xem đối phương là ai. Bắc Nguyệt quận chúa là người có thể tùy tiện bắt nạt sao?

Đang lúc mọi người bàn tán nghị luận, trên đài đột nhiên xảy ra chuyển biến!

Ngay lúc chủy thủ vừa đặt lên cổ Hoàng Bắc Nguyệt, nàng bĩu môi hướng Tiết Mộng cười cười, sau đó một chân giẫm lên mép váy thật dài của Tiết Mộng, một tay vươn ra bắt lấy dây lụa từ ống tay áo của nàng kéo qua.

Tuy đây vẫn là động tác làm mẫu nhưng khi nàng sử dụng lại có một loại cảm giác xơ xác tiêu điều khiến kẻ khác toàn thân lông tơ dựng đứng.

Né tránh, xoay người, vượt qua Tiết Mộng, ống tay áo bị kéo lại, thanh chủy thủ sắc bén được nàng nắm trong tay liền hoàn toàn lộ ra trước mắt mọi người.

Trong mắt Tiết Mộng một trận hoảng sợ, nhưng đã không kịp nữa rồi. Ngay lúc Hoàng Bắc Nguyệt vượt qua Tiết Mộng, tay vẫn nắm c.h.ặ.t ống tay áo của nàng, đem tay nàng kéo về phía mình.

Máu tươi lập tức tuôn trào, trong đôi mắt của nàng chỉ còn thấy một màu đỏ ch.ói mắt. Giáo trường trở nên yên lặng, giống như ngày tận thế đã đến vậy.

Mặt trời trên cao tỏa sáng một vùng, nhưng cả giáo trường không cảm thấy chút ấm áp nào. Cảm giác lạnh lẽo như có một gáo nước lạnh xối thẳng lên người vậy, toàn thân lông tơ dựng đứng.

Một khung cảnh quỷ dị hiện ra trên lôi đài. Yết hầu của Tiết Mộng đã bị cắt đứt, mà tay của Hoàng Bắc Nguyệt vẫn còn nắm c.h.ặ.t t.a.y áo của nàng ta. Thanh chủy thủ sắc bén rõ ràng vẫn nằm trong tay Tiết Mộng, giống như chính ả tự tay c.ắ.t c.ổ mình vậy.

Tự gây nghiệt thì không thể sống.

Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng nhếch miệng, buông lỏng tay ra, thân thể Tiết Mộng lập tức như một con rối rách nát từ trên lôi đài ngã xuống.

“Rầm…” thân thể nặng nề đập xuống đất, một vũng m.á.u tươi ngày càng lan rộng ra. Tất cả mọi người thấy vậy đồng loạt lui về sau một bước. Mọi chuyện xảy ra trong thoáng chốc, khiến mọi người ngây ngôc không kịp phản ứng.

Một thân ảnh nhỏ nhắn chậm rãi đi tới mép lôi đài. Nàng đứng ngược sáng nên biểu tình trên khuôn mặt không ai thấy rõ, chỉ là đôi mắt đen trong suốt thỉnh thoảng hiện khí lạnh khiếp người.

Bên ngoài giáo trường, một số học sinh nghe nói Tiết Mộng đang diễn luyện cùng Hoàng Bắc Nguyệt trên lôi đài liền chạy tới xem náo nhiệt, Tiết Triệt cũng ở trong số đó. Lúc trước, việc hắn bị Hoàng Bắc Nguyệt nhục nhã không biết tại sao lại lưu truyền ra ngoài, khiến hắn bị đám con cháu quý tộc cười nhạo mấy ngày liền.

Cơn giận này hắn làm sao nuốt trôi? Mà muội muội Tiết Mộng này quả nhiên luôn hiểu rõ tâm ý của hắn nhất, lần này nhất định là đang trút giận giúp hắn rồi.

Khi hắn bước vào giáo trường, bên trong không ồn ào như dự liệu mà lại vô cùng yên tĩnh, yên tĩnh đến mức quỷ dị.

Không ai nói chuyện, không khí ngưng trọng khiến người ta chột dạ. Trong lòng Tiết Triệt không biết sao lại cảm thấy bất an. Hắn vội vàng nhìn về phía lôi đài, vừa vặn thấy cảnh Hoàng Bắc Nguyệt đứng ở phía sau muội muội Tiết Mộng của hắn, một tay đang kéo ống tay áo của nàng ta.

Mà cổ của Tiết Mộng… lại bị cắt đứt một nửa. Hoàng Bắc Nguyệt vừa buông tay, thân thể Tiết Mộng liền nặng nề rơi phịch xuống đất!

Yên tĩnh…

Chương 45 Võ Đài Luận Võ (4) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia