Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 46 Võ Đài Luận Võ (5)

Tiết Triệt ngẩn người, đau lòng cùng phẫn nộ gần như che hết lý trí của hắn. Đây là muội muội của hắn, là muội muội hắn từ nhỏ thương yêu nhất, bây giờ dĩ nhiên lại bị người ta g.i.ế.c.

“Nha đầu thối!Ngươi đi c.h.ế.t đi” Tiết Triệt lửa giận sôi trào, hai mắt đỏ ngầu, khuôn mặt vặn vẹo dữ tợn, không nói hai lời đã lập tức gọi ra Nhện Đỏ.

Bản thể của con Nhện Đỏ này vô cùng to lớn, thân hình màu đỏ đột nhiên xuất hiện giữa giáo trường, cơ hồ muốn phá nát nóc nhà. Tám chân di động, lôi điện sắc bén cùng kịch độc thoáng hiện ở phía trên. Con mắt to của Nhện Đỏ cũng bốc lửa, trầm thấp kêu gào.

Đây là võ đạo viện, tất cả mọi người đều là võ giả, căn bản không phải cấp bậc như Triệu hoán sư! Ngay cả Lôi viện sĩ chẳng qua chỉ là một gã võ sĩ mà thôi. Hắn vừa nhìn thấy Nhện Đỏ đã vô cùng kinh hãi, vội vàng hô to để bọn học sinh lui lại.

“Rời đi nơi này! Đi mau”.

“Công chúa điện hạ, mau rời đi”. Quách viện sĩ cũng bậm rộn che chở một nhóm nam nữ quý tộc mau ch.óng rời đi.

“Tiết Triệt, ngươi làm càn sao? ” Công chúa Anh Dạ hướng Tiết Triệt hô to một tiếng. Nhưng Tiết Triệt bây giờ đã cực kỳ tức giận, căn bản không nghe thấy giọng nói của công chúa.

Con Nhện Đỏ khổng lồ dưới sự điều khiển của Tiết Triệt đang đằng đằng sát khí bước về phía Hoàng Bắc Nguyệt, trên thân bùng lên ánh chớp khiến mọi người sợ đến mức bỏ của chạy lấy người.

Trên lôi đài Hoàng Bắc Nguyệt khóe miệng khẽ nhếch, vẫn không nhúc nhích.

Tiết Triệt, ngay cả ngươi cũng muốn tìm cái c.h.ế.t sao?

Nếu như trong một ngày mà g.i.ế.c c.h.ế.t hai đứa con bảo bối của lão mập mạp An quốc công, không biết lão sẽ phản ứng như thế nào đây?

Lần trước hắn phái người đi Trưởng công chúa phủ xuống tay với nàng nhưng vẫn chưa thành công. Tin chắc rằng hắn cũng đang tìm kiếm cơ hội thứ hai để động thủ với nàng đi, ít nhất cũng phải dọa nàng thất kinh một lần.

Hành động hôm nay của Tiết Mộng đương nhiên là do An quốc công ngấm ngầm đồng ý.

Hừ, chúng ta nước sông không phạm nước giếng, nếu ngươi dám phạm ta, đừng trách tại sao ta lại g.i.ế.c người trừ họa.

Nàng có nên tiếp tục tặng cho An quốc công một món lễ lớn không nhỉ?

Hoàng Bắc Nguyệt đứng bất động ở đó, mà con Nhện Đỏ khổng lồ kia đã cách nàng rất gần. Ngay lúc nàng đang định triệu hoán Băng Linh Huyễn Điểu, bỗng nhiên một tiếng thét kinh hãi phát ra từ trong đám người xung quanh.

Kèm theo tiếng thét đó, cửa sổ trong giáo trường đột nhiên vỡ tan, một luồng ánh sáng hồng ch.ói mắt hiện ra, khắp nơi tràn ngập cảm giác nóng bỏng nguy hiểm.

Lửa đỏ tím sậm giống như cự long điên cuồng gào thét, nhanh ch.óng phóng tới con Nhện Đỏ kiêu ngạo kia. Nhện Đỏ rít lên kinh hãi, hai chân trước đều bị thiêu cháy.

Tiết Triệt vẻ mặt hoảng sợ, từ trên lưng Nhện Đỏ té xuống, y phục trên người đã bị thiêu mất một nửa.

“Hoàng huynh”. Công chúa Anh Dạ vui mừng, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, may mắn Hoàng huynh kịp thời xuất hiện.

Tiết Triệt này không giống như Tiết Mộng. Hắn là một tên Triệu hoán sư chân chính, hơn nữa lại có một con Linh thú cấp mười một là Nhện Đỏ, tại Học Viện Linh Ương cũng coi như là nhị lưu cao thủ. Bắc Nguyệt muốn thoát khỏi tay hắn, kia gần như là không thể.

T.ử Diễm Hỏa Kì Lân đáp xuống lôi đài, uy áp của siêu cấp Linh thú khiến Nhện Đỏ từng bước từng bước lui về sau, căn bản không dám tiến lên cùng hắn đọ sức.

“Thái t.ử điện hạ…” Tiết Triệt cả người run rẩy, ngẩng đầu lên.

Hắn dù có Nhện Đỏ thì cũng không dám đi trêu chọc Thái t.ử điện hạ!

Nhưng, muội muội của hắn, muội muội của hắn không lẽ phải c.h.ế.t t.h.ả.m như vậy sao.

“Thái t.ử điện hạ, xin người làm chủ cho muội muội của thần! Bắc Nguyệt quận chúa dám cả gan g.i.ế.c người, chuyện này trời đất không dung”. Tiết Triệt nằm nhoài trên lưng Nhện Đỏ, khàn giọng hô to.

Thái t.ử Chiến Dã sắc mặt băng lãnh ngồi trên lưng T.ử Diễm Hỏa Kì Lân, toàn thân hắc y được lửa tím bao quanh, nhẹ nhàng phiêu dật, khí chất lạnh lùng cao quý hiển lộ ra, đôi con ngươi tựa như sao sớm, lấp lánh hữu thần.

“Luyện võ trên lôi đài, sống c.h.ế.t không truy cứu”.

Tiết Triệt sắc mặt âm trầm, đôi mắt muốn lồi ra: “Rõ ràng là cố ý! nha đầu thối Hoàng Bắc Nguyệt kia, ngươi rõ ràng lên kế hoạch g.i.ế.c c.h.ế.t muội muội ta”

Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng nhìn hắn một cái rồi khinh thường quay mặt đi.

Ta bày mưu g.i.ế.c nàng thì thế nào? Luyện võ trên lôi đài, sống c.h.ế.t không can hệ, đây là quy củ của đại lụcTạp Nhĩ Tháp! Đã lên lôi đài thì trước hết phải tự biết có thể c.h.ế.t.

“Lập kế hoạch g.i.ế.c ả? Hừ, mọi người đều thấy ả là tự mình g.i.ế.c mình”. Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng nhìn lướt qua t.h.i t.h.ể đầy m.á.u của Tiết Mộng.

Thanh d.a.o găm kia vẫn nằm trong tay của Tiết Mộng, chứng cứ rành rành như vậy, sao lại đi trách nàng.

Tiết Triệt nhìn con d.a.o kia, chợt thấy tim đau như bị đao cắt, cả người run rẩy: “Ngươi…”

“Ta làm sao? Ta vốn chỉ là tân sinh năm nay mới nhập học, mà Tiết Mộng là Trung cấp Chiến sĩ cùng ta diễn luyện lại sử dụng v.ũ k.h.í, cuối cùng vẫn là do nàng ta tự gieo gió gặt bão. Chuyện này trách ai được”.

Câu nói kia lập tức làm mọi người nhớ lại chuyện vừa xảy ra.Vị Bắc Nguyệt quận chúa này từ đầu tới cuối đều sử dụng mấy động tác làm mẫu, mà Tiết Mộng lại sử dụng bản lãnh thật sự của Trung cấp Chiến sĩ, từng chiêu đều độc ác tàn nhẫn, lúc cuối thậm chí còn sử dụng v.ũ k.h.í đưa đối thủ vào chỗ c.h.ế.t. Quả thật là khiến người ta xem thường.

Đối phương chỉ là một thiếu nữ bình thường, mà tuổi cùng thực lực của Tiết Mộng đều cao hơn so với Hoàng Bắc Nguyệt, đã không nhường người ta thì thôi, đằng này lại tồi tệ đến mức ức h.i.ế.p người khác. Giờ ả c.h.ế.t thì sao trách người khác được, chỉ có thể trách ả gieo gió gặt bão mà thôi.

Mọi người nghe Hoàng Bắc Nguyệt nói xong đều gật đầu đồng ý, thấp giọng nghị luận, đa số đều là Tiết Mộng thủ đoạn tàn nhẫn như thế nào, ỷ mạnh h.i.ế.p yếu ra làm sao…

Tiết Triệt nghe được, gương mặt lập tức đỏ bừng, một ngụm m.á.u trào lên đến miệng bị hắn cưỡng ép nuốt xuống. Nói như vậy, tuy Tiết Mộng c.h.ế.t t.h.ả.m nhưng Hoàng Bắc Nguyệt không có lỗi, mọi chuyện hợp tình hợp lý? Đã vậy nha đầu ấy còn được khen ngợi là nhạy bén linh hoạt?

Nhìn đám người chung quanh, kể cả bạn bè đi cùng đều mang theo ánh mắt khinh bỉ nhìn hắn, Tiết Triệt cảm thấy trời đất quay cuồng.

Đại lục Tạp Nhĩ Tháp từ xưa đến nay đều lấy võ làm đầu, vô cùng tôn kính các vị cao thủ. Nhưng nếu cao thủ ỷ vào bản lĩnh đi ức h.i.ế.p kẻ yếu sẽ bị tất cả mọi người khinh bỉ.

Anh em nhà Tiết gia vốn là người như thế, ở Học Viện Linh Ương lúc nào cũng hung hãn cuồng vọng, danh sách kẻ yếu bị bọn hắn ức h.i.ế.p kể đến mấy chục tờ cũng chưa hết. Cũng có không ít người ôm một bụng oán khí, hiện tại thấy bọn hắn tự chuốc lấy khổ, nhiều người bỗng nhiên cao hứng.

Có Thái t.ử Chiến Dã ở đây, hơn nữa đám người xem vây quanh chưa tản đi hết, Tiết Triệt dù phách lối cuồng vọng đến mấy cũng chỉ có thể nhịn xuống.

“Hoàng Bắc Nguyệt, mối thù g.i.ế.c muội muội ta sẽ bắt ngươi phải trả giá thật lớn”. Tiết Triệt hung hăng phun ra một câu, từ trên lưng Nhện Đỏ nhảy xuống, ôm lấy di thể của Tiết Mộng trên mặt đất đi về nhà.

Hoàng Bắc Nguyệt trong lòng cười lạnh, đúng là không biết tự lượng sức.

Nàng luôn thích làm việc như vậy. G.i.ế.c c.h.ế.t Tiết Mộng nhưng lại không để cho đám người của Phủ An Quốc Công nắm được cái đuôi, để cho bọn họ chỉ có thể giương mắt nhìn nàng.

Công chúa Anh Dạ chạy lên lôi đài, kéo tay Hoàng Bắc Nguyệt ân cần hỏi: “Ngươi có sao không ? Có bị tên kia dọa sợ hay không?”.

Hoàng Bắc Nguyệt lắc đầu, chỉ bằng con Nhện Đỏ kia, cho dù Thái t.ử Chiến Dã không xuất hiện kịp thời thì nó cũng không dám ra tay với nàng.

Con linh thú kia là do nàng thuần phục. Lúc nãy nó hung hăng làm loạn là vì nàng vẫn chưa để lộ ra khí thế, nếu không cho dù Tiết Triệt có kêu gào đến mức nào thì nó cũng không dám ra ngoài một bước.

Nàng ngẩng đầu nhìn thiếu niên trên lưng T.ử Diễm Hỏa Kì Lân, đây đã là lần thứ ba hắn giúp nàng.

Mặc kệ là thân phận Hí Thiên hay là thân phận của Hoàng Bắc Nguyệt, nàng đều nhìn thấy sự dịu dàng của vị thiếu niên lãnh khốc này.

Không biết có nên vui mừng không đây?

Chiến Dã quay đầu nhìn nàng một cái, khuôn mặt anh tuấn, lãnh khốc không biểu cảm, giống như lúc nào cũng vậy.

“Lần sau đừng mạo hiểm như vậy”.

Trên lôi đài sống c.h.ế.t không ai biết trước. Lần này nàng có vận khí tốt, vậy lần sau thì sao đây? Nàng không thể lần nào cũng may mắn như vậy.

“Hoàng huynh, lần này không phải Bắc Nguyệt sai, là Tiết Mộng khiêu chiến trước, nếu không ứng chiến, về sau người ta sẽ chê cười Hoàng tộc chúng ta”.

Trong lòng Công chúa Anh Dạ, việc bảo vệ mặt mũi của Hoàng tộc là quan trọng nhất. Nàng cảm thấy Hoàng Bắc Nguyệt là cốt nhục của Trưởng công chúa Huệ Văn, cũng chảy huyết mạch giống như nàng, cho nên mới coi nàng như chị em ruột của mình.

Tính cách của nàng đơn thuần thẳng thắn, chỉ cần đã nhận định người nào thì nàng sẽ toàn tâm toàn ý đối xử tốt với đối phương.

Chiến Dã sắc mặt trầm xuống: “Ứng chiến cũng không cần phải lên lôi đài”

Công chúa Anh Dạ rụt cổ, Hoàng Bắc Nguyệt cũng le lưỡi làm mặt quỷ. Nàng đột nhiên nổi tính trẻ con, giống như mình thật sự là một nha đầu mười hai tuổi làm sai đang bị huynh trưởng giáo huấn vậy.

Tình thân, thứ này đã lâu lắm rồi nàng mới có thể cảm nhận được.

Chương 46 Võ Đài Luận Võ (5) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia