Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 47 Ném Đá Giấu Tay (1)

Sự việc Bắc Nguyệt quận chúa đấu võ cùng tiểu thư dòng chính của Tiết gia rất nhanh đã truyền khắp Học Viện Linh Ương.

Tiết Mộng thủ đoạn nham hiểm, giấu diếm hung khí ý đồ g.i.ế.c người, cuối cùng tự tác gây nghiệt, tự g.i.ế.c c.h.ế.t mình. Chuyện này vừa truyền ra, không ít người đã tấm tắc khen hay.

Hoàng Bắc Nguyệt bây giờ lại được tôn xưng là cơ trí trông minh.

Tiêu Vận cùng Tiêu Trọng Kỳ vừa nghe được Tiết Mộng bị Hoàng Bắc Nguyệt g.i.ế.c liền biến sắc, vội vã chạy đi tìm Hoàng Bắc Nguyệt hỏi tội.

Mới ngày thứ nhất khai giảng mà đã xảy ra chuyện lớn như vậy, giáo trường của Võ đạo viện còn bị Nhện Đỏ cùng T.ử Diễm Hỏa Kì Lân phá huỷ một nửa, học viện cũng chỉ còn cách cho đệ t.ử về sớm.

Bởi vậy lúc Tiêu Vận và Tiêu Trọng Kỳ chạy tới, Hoàng Bắc Nguyệt đã đi về nhà. Hai người vội vàng chạy về nhà. Vừa vào cửa, gã gia nhân ra đón nhanh nhảu nói: “Đại thiếu gia, đại tiểu thư, sự việc không ổn rồi. Tam tiểu thư lại dám g.i.ế.c tiểu thư của phủ An quốc công, bây giờ lão gia đang vô cùng tức giận ở bên trong”.

Hai người váng cả đầu. Tiêu Trọng Kỳ thì không sao, Tiêu Vận mới là khổ. Hôn ước của nàng cùng Tiết Triệt đã định ra, ai ngờ lại xảy ra chuyện như vậy, phủ An quốc công làm sao chịu cưới nàng về đây?

“Hoàng Bắc Nguyệt c.h.ế.t tiệt”. Tiêu Vận tức giận c.h.ử.i một tiếng, cất bước đi vào.

Phòng tiền thính phủ Trưởng công chúa. Tiêu Viễn Trình ôm một bụng lửa giận, rít gào với Hoàng Bắc Nguyệt: “Ngươi tự mình đi Phủ An Quốc Công nhận lỗi mau! Dù An quốc công có bắt ngươi làm trâu làm ngựa thì ngươi cũng phải làm cho ta!”

Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng nheo mắt, nhàn nhạt hỏi: “Vì sao ?”

“Vì sao ? Ngươi còn hỏi vì sao? Ngươi gây chuyện chọc giận An quốc công, sau này Tiêu gia làm sao sống tại đế đô đây?” Tiêu Viễn Trình nổi trận lôi đình mà Hoàng Bắc Nguyệt vẫn hờ hững như trước, điều này khiến lửa giận trong lòng hắn liền tăng lên ngùn ngụt.

Nha đầu thối này, một chút cũng không dễ bắt nạt như khi còn bé. Hắn mơ hồ cảm thấy nha đầu này giống như một mãnh thú chưa lộ ra răng nanh.

“Tiêu gia?” Hoàng Bắc Nguyệt nhướng lông mày, vốn đang ngồi chợt đứng bật dậy, nhấc tay chỉ ra ngoài cửa, nói: “Ta nhớ tấm biển bên ngoài cửa lớn là bốn chữ “phủ Trưởng công chúa” do Hoàng Thượng tự tay viết! Cùng Tiêu gia có nào có quan hệ gì? Phò mã gia, ngươi có lầm hay không vậy?”

Tiêu Viễn Trình trừng mắt, sắc mặt tím hồng, cả người phát run: “Ngươi, ngươi…”. Hắn tức giận đến mức không nói nổi một câu.

Hoàng Bắc Nguyệt cười lạnh: “Mẫu thân qua đời, sự việc của phủ Trưởng công chúa tự ta sẽ xử lý, chọc giận An quốc công có hậu quả gì, ta một mình gánh chịu, cùng Tiêu gia không có quan hệ, người có thể yên tâm rồi đó”.

Cầm di nương đang ngồi một bên bỗng nhiên đứng lên, cất giọng the thé: “Bắc Nguyệt quận chúa, cái gì mà phủ Trưởng công chúa, cái gì mà Tiêu gia chứ. Trong phủ này ai cũng là người một nhà, có phúc cùng hưởng có họa cùng chia chứ”.

Đông Lăng vốn đang đứng sau lưng Hoàng Bắc Nguyệt, nghe vậy cười nói: “Di nương nói không đúng rồi. Tiểu thư của chúng ta có huyết mạch Hoàng tộc, mà lão gia cùng các thiếu gia tiểu thư khác tuy đều ở trong phủ, nhưng thân phận rất khác nhau, họ đều mang họ Tiêu, là người của Tiêu thị, còn các di nương thì…”

Đông Lăng dừng một chút, nhìn gương mặt Cầm di nương vì tức giận mà méo mó, thỏa mãn nói: “Các ngươi cũng không phải là do lão gia cưới hỏi đàng hoàng, cũng không được ghi tên trong gia phả của Tiêu thị, cho nên cũng không phải là người một nhà nha”.

“Tiện nha đầu, nơi này có chỗ của ngươi sao?” Cầm di nương bị đ.â.m trúng chỗ đau, liền giơ tay lên định tát Đông Lăng một cái. Ả vẫn cho rằng Hoàng Bắc Nguyệt và Đông Lăng đều là một đôi chủ tớ vô dụng. Đông Lăng từ nhỏ có võ công căn bản, lại được Trưởng công chúa mời lão sư về dạy. Lúc trước nàng nhẫn nhịn là vì bảo vệ tiểu thư, nhưng hiện tại đã không cần nữa rồi.

Đông Lăng vung tay một cái liền bắt được cổ tay của Cầm di nương, lực lượng của nha đầu này không nhỏ khiến Cầm di nương mặt mày nhăn nhúm, đau đến thét lên.

Tuyết di nương ở một bên hả hê nhìn màn kịch trước mắt. Ả tiện nhân này bị người khác giáo huấn, nàng cao hứng còn không kịp nữa là.

Tiêu Viễn Trình vừa thấy cũng có chút kinh hãi, đang định phát tác thì ngoài cửa đã truyền tới giọng nói phẫn nộ của Tiêu Trọng Kỳ: “Nha đầu thối nhà ngươi, ai cho ngươi lá gan to như vậy”.

Thấy hắn xông tới, Hoàng Bắc Nguyệt vội vàng kéo Đông Lăng về phía mình. Nàng biết tên Tiêu Trọng Kỳ này có vài phần thực lực, để Đông Lăng đối đầu hắn chỉ có nước thua thiệt.

“Nha đầu thối”. Tiêu Trọng Kỳ thấy mẹ của mình bị đối đãi như vậy làm sao có thể dễ dàng bỏ qua. Hắn luôn coi mình là trưởng t.ử trong phủ, ngông cuồng tự đại, xưa nay không đặt Hoàng Bắc Nguyệt vào mắt. Hoàng Bắc Nguyệt cùng nha hoàn lại dám bắt nạt mẫu thân hắn, hắn thế nào tha thứ được.

Hoàng Bắc Nguyệt đem Đông Lăng che ở sau lưng, ngẩng đầu nhìn Tiêu Trọng Kỳ quơ quả đ.ấ.m tới, nói: “Đại ca, ngươi đang làm gì đó?”

“Ngươi không dạy dỗ tốt nha đầu này thì để ta giúp ngươi quản giáo lại”

Hoàng Bắc Nguyệt trên mặt vẫn giữ nguyên nét bình tĩnh, cười cười: “Ngươi dù gì cũng có thân phận Cao cấp Chiến sĩ, được Thái t.ử điện hạ coi trọng, trong quân lại có chiến công, nói không chừng Hoàng Thượng sẽ có phong thưởng. Giờ lại động thủ với một nha đầu trói gà không c.h.ặ.t, việc này nếu truyền vào trong quân, Thái t.ử điện hạ hoặc Hoàng Thượng biết, ngươi nghĩ sẽ như thế nào?”.

Tiêu Trọng Kỳ đang hùng hổ xông tới nghe vậy vội vã dừng lại, trên mặt hiện ra chút do dự. Cầm di nương cũng không phải người ngu, biết rõ tiền đồ của con trai mới là trọng yếu nhất, liền nói: “Trọng Kỳ, thân phận của con không cần cùng một tiểu nha đầu tính toán”.

Những lời này chính là bậc thang cho Tiêu Trọng Kỳ leo xuống, hắn vờ tức giận phất tay, trở về bên người Cầm di nương.

Tiêu Vận đi tới nói: “Hoàng Bắc Nguyệt, ngươi hành động như vậy không sợ An quốc công trả thù sao?”.

Tiết Mộng là bạn tốt của nàng, bây giờ hảo hữu c.h.ế.t, nàng tự nhiên có chút đau lòng. Song trọng yếu nhất vẫn là việc đính hôn với Tiết Triệt. Tiết Mộng c.h.ế.t, bên kia chắc chắn sẽ không muốn cưới nàng nữa. Tuy nói vẫn còn có Tiêu Dao vương nhưng nàng không cam tâm.

“Ta ngay cả người cũng g.i.ế.c rồi, còn sợ cái gì nữa?” Ánh mắt Hoàng Bắc Nguyệt đảo qua gương mặt của đám người trong tiền thính: “Trên tay ta đã dính m.á.u người c.h.ế.t, sau này việc gì ta cũng dám làm”.

Lời này vừa nói ra, Cầm di nương nhát gan lập tức lui về phía sau lưng Tiêu Trọng Kỳ.

Những quý phụ nhân như bọn họ nào có thấy qua cảnh g.i.ế.c người đổ m.á.u chứ?

Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng liếc bọn họ một cái rồi dẫn theo Đông Lăng rời đi. Nàng vừa đi, Tiêu Viễn Trình lập tức hung hăng đập bàn một cái.

Cầm di nương vội hỏi: “Lão gia, phải làm sao bây giờ? Thế lực của phủ An quốc công không phải thứ mà chúng ta trêu chọc nổi”.

Tiêu gia mặc dù có Tiêu lão gia t.ử nhưng lão nhân gia không bao giờ can thiệp đến chuyện của phủ Trưởng công chúa. Tiêu Viễn Trình nổi giận đùng đùng, trong khoảng thời gian ngắn cũng không nghĩ ra được biện pháp gì thích hợp.

“Lão gia, chi bằng chút nữa phái người đi gặp Tiền quản gia của phủ An quốc công, mang theo chút lễ vật hướng hắn giải thích rằng sự việc g.i.ế.c người là do Hoàng Bắc Nguyệt gây nên, cùng chúng ta không có liên hệ gì. Hơn nữa như vậy cũng biểu thị sự thương xót của chúng ta đối với Tiết tiểu thư. Chỉ cần cầu hắn nói vài lời trước mặt An quốc công, rũ sạch quan hệ, để An quốc công nếu muốn tính sổ cũng sẽ tìm Hoàng Bắc Nguyệt mà không phải chúng ta”.

Tuyết di nương tâm tư cẩn thận, tính toán chu đáo, Tiêu Viễn Trình đa số cũng nhờ vào mưu trí của nàng mà phát triển. Giờ khắc này nghe nàng nói vậy liền gật đầu, lập tức sai người đi chuẩn bị lễ vật hướng phủ An quốc công tạ lỗi.

Hoàng Bắc Nguyệt trở về Lưu Vân Các, vừa nghĩ vừa cười. Nàng thông qua Băng Vũ đã nghe hết cuộc trò chuyện của bọn họ.

Muốn không quan hệ, điều đó dễ như vậy ư?

Nàng thay một thân trường bào cùng đấu bồng màu đen, dặn Đông Lăng ở nhà cẩn thận rồi vụng trộm chạy ra ngoài.

Đi dạo một vòng xung quanh chợ Bố Cát Nhĩ, nàng đặc biệt lưu ý đến một quán rượu mà những tên dong binh thường xuyên lui tới.

“Yểm, ngươi thật sự cảm giác được tên Tiết Triệt kia tới chỗ này sao?”. Nàng cau mày chất vấn Yểm. Nơi mà dong binh thích đến đa số đều ầm ĩ hỗn loạn, nàng hơi hoài nghi một quý tộc đệ t.ử như Tiết Triệt lại đến nơi này.

“Bên trong Nhện Đỏ có khí tức của hắc ngọc, ta cảm giác được ở gần đây”. Yểm lười biếng nói.

Từ hôm cho hắn ra ngoài vui chơi, hình như tâm tình của hắn rất thoải mái, hai ngày nay tựa hồ khá vui vẻ.

Chương 47 Ném Đá Giấu Tay (1) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia