Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 49 Ném Đá Giấu Tay (3)

Tiết Triệt mừng rơn: “Không dám không dám, Hí Thiên đại nhân đến phủ, phụ thân nhất định sẽ vô cùng cao hứng”.

Vừa nói xong, gương mặt tươi cười của Tiết Triệt trong nháy mắt tối sầm lại: “Chỉ là…”

“Sao vậy?” Hoàng Bắc Nguyệt biết rõ còn cố hỏi.

Tiết Triệt đ.á.n.h một quyền lên bàn, phẫn hận nói: “Hoàng Bắc Nguyệt”.

Hắn khẽ quát một tiếng làm Hoàng Bắc Nguyệt hơi nhướng mày. Trong lòng nàng âm thầm cười lạnh, gọi tên ta cũng vô dụng, ai bảo ngươi xui xẻo chọc phải ta làm chi?

“Sự việc hôm nay trong Học Viện Linh Ương, không biết đại nhân nghe nói chưa? Nha đầu Hoàng Bắc Nguyệt kia tâm địa độc ác, cố tình lập kế hoạch khiến cho muội muội ta c.h.ế.t t.h.ả.m. Phụ thân ta tuổi đã già, hôm nay vì chuyện đó mà thương tâm gần c.h.ế.t, bị bệnh liệt giường, e rằng không thể tự mình chiêu đãi đại nhân được”.

Hoàng Bắc Nguyệt lạnh giọng nói: “G.i.ế.c người đền mạng, đây chẳng phải là nghĩa lý ở đời sao?”.

Tiết Triệt bi phẫn nói: “Đây chính là chỗ giảo hoạt của Hoàng Bắc Nguyệt, ả sắp xếp để muội muội ta lên lôi đài, kết quả… Càng đáng hận là ngay cả Thái t.ử điện hạ cũng che chở cho ả! Ta không có cách nào báo thù”.

Hoàng Bắc Nguyệt đã sớm biết Tiết Triệt nhất định sẽ thêm mắm dặm muối khi kể chuyện để tranh thủ sự đồng tình của nàng, bởi vậy chỉ khẽ mỉm cười: “Nói như vậy, nha đầu Hoàng Bắc Nguyệt kia thật đáng giận”.

“Hừ! Mối thù này ta sẽ ghi nhớ, tuyệt đối sẽ không buông tha cho ả” Tiết Triệt mắt lộ ra hận ý.

“Quân t.ử báo thù mười năm chưa muộn, Tiết công t.ử vẫn nên cân nhắc kỹ càng đi”.

Tiết Triệt thấy Hí Thiên đại nhân đứng về phía hắn, lòng tự tin lập tức dâng cao, chắp tay nói: “Hí Thiên đại nhân thực sự là người hiểu rõ đại nghĩa, Tiết Triệt rất khâm phục ngài”.

Hoàng Bắc Nguyệt tùy ý khoát tay áo: “Tiết công t.ử quá khen”.

Nói chuyện mấy câu, Tiết Triệt đã hoàn toàn xem vị Hí Thiên đại nhân trở thành tri kỷ, trong lòng vô cùng kính phục thực lực cùng tính cách bình dị gần gũi của nàng.

Chỉ cần là cao thủ thì thường sẽ kiêu ngạo. Một tên Cửu Tinh Triệu hoán sư căn bản khinh thường việc uống rượu với Triệu hoán sư cấp bậc thấp hơn.

Giống như Thái t.ử Chiến Dã kia, kiêu căng tự mãn, đối với bất kỳ ai cũng đều xem thường.

Hai người ngồi trong quán rượu một lát, sau đó Tiết Triệt lôi kéo Hoàng Bắc Nguyệt đi xem Tịnh Liên Viêm Hỏa Đỉnh nổi danh của phủ An quốc công.

Hai người một đường đi ra khỏi chợ Bố Cát Nhĩ, Tiết Triệt sai người dắt ngựa đến, hai người song song cưỡi. Tiết Triệt mặc dù hơi say, nhưng đầu óc vẫn còn vài phần tỉnh táo, dọc đường đi hắn liên tiếp giới thiệu đường phố ở đô thành, cười cười nói nói.

Khi đi tới giao lộ trên phố, trước mặt hai người xuất hiện một đội ngũ kỵ binh. Cả đội đều mặc khôi giáp màu đen, mang mặt nạ sắt, hông đeo trường kiếm, cưỡi ngựa màu đen, tỏa ra không khí nghiêm trang lạnh lẽo. Trước đội ngũ, thiếu niên mặc trường bào màu đen tinh xảo, khuôn mặt tuấn mỹ nhưng lãnh khốc dị thường.

Hắc sắc kỵ binh đi đến đâu, mọi người lần lượt né tránh. Bởi trong đội ngũ kỵ binh này đều là cao thủ từ Bạch Ngân chiến sĩ trở lên, phụ trách bảo vệ đế đô cùng hoàng cung.

Tiết Triệt khẽ hừ một tiếng, giục ngựa lùi qua một bên.

Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu, nhìn thiếu niên hắc bào lãnh khốc trước đội ngũ kia. Ánh mắt của hắn cũng nhàn nhạt đảo qua trên người nàng cùng với Tiết Triệt.

Hí Thiên đại nhân thanh danh vang dội ở đế đô lại cùng Thế t.ử của phủ An quốc công đi chung với nhau, chuyện này khiến mọi người suy nghĩ sâu xa.

Thế lực phủ An quốc công khổng lồ, mà An quốc công đương nhiệm có mấy phần dã tâm, những điều này Hoàng Thượng đều biết.

Chiến Dã chỉ liếc mắt một cái rồi bỏ đi, cũng không biết trong lòng hắn có suy nghĩ gì.

Thiếu niên lạnh lùng này sống nội tâm, dù trong lòng có ý kiến gì thì hắn cũng sẽ không biểu hiện ra bên ngoài, hoặc là, hắn tôn trọng quyết định của nàng. Nàng vốn tự do, không thuộc về bất kỳ bên nào. Dù nàng gia nhập phe phái nào thì người khác đều không thể phản đối. Đều là vì chủ của mình mà thôi.

Hoàng Bắc Nguyệt cảm thấy váng đầu. Thực sự nàng chỉ định lợi dụng Tiết Triệt một chút chứ không hề muốn gia nhập phe phái của An quốc công.

Nếu có một Cửu Tinh Triệu hoán sư gia nhập thì thế lực của phủ An quốc công nhất định sẽ cường đại hơn, như vậy cũng khiến đám cao thủ trung lập đều hướng phía bên này mà tới. Nàng đâu phải người tốt lành gì mà lại đi giúp bọn họ làm quảng cáo sống, mời chào nhân tài chứ.

Nhưng lúc này có quá nhiều người, không tiện cùng Chiến Dã nói chuyện nên Hoàng Bắc Nguyệt cũng không phản bác gì, chỉ thúc ngựa đi tới bên người Tiết Triệt.

Tiết Triệt trông thấy hành động này của nàng, trong lòng ngập tràn hưng phấn. Theo hắn, động tác này của Hí Thiên đại nhân chính là muốn gia nhập phủ An quốc công của bọn họ.

“Thái t.ử Chiến Dã luôn kiêu căng tự mãn như vậy đó, hắn không bao giờ thèm đặt anh hùng hào kiệt trong thiên hạ vào mắt”.

Nhìn đội kỵ binh kia dần dần đi xa, Tiết Triệt mới thấp giọng nói. Hắn muốn tận lực bôi xấu hình tượng của Thái t.ử Chiến Dã trong lòng Hí Thiên đại nhân, chỉ có như vậy người ta mới chịu gia nhập vào phe phái của bọn họ.

Huống hồ tính tình kiêu ngạo lãnh khốc của Thái t.ử Chiến Dã là thực, ai sẽ nhìn ra hắn đang nói dối chứ?

Hoàng Bắc Nguyệt không phản bác gì, chỉ yên lặng lắng nghe. Tiết Triệt có ý đồ gì làm sao nàng lại không biết cho được.

Nhưng Tiết Triệt thấy nàng không nói lời nào lại tưởng nàng cũng đồng ý với hắn, trong lòng mừng rỡ.

-------

Phủ An quốc công.

Đại tiểu thư Tiết Mộng đột nhiên c.h.ế.t t.h.ả.m khiến cả phủ An quốc công bao trùm không khí bi thương.

Ai không biết người mà An quốc công sủng ái nhất chính là Tiết Mộng chứ. Nữ nhi này vừa có thiên phú võ đạo cực cao, vừa biết lấy lòng hắn, An quốc công quả thực coi nàng như trân bảo trên tay.

Tiết Mộng vừa c.h.ế.t, An quốc công đã thương tâm đến mức ngã bệnh, mà An quốc công phu nhân cũng thương tiếc khóc đến c.h.ế.t đi sống lại, đại thiếu gia thì ôm phiền muộn đi ra ngoài uống rượu.

Giờ phút này, toàn bộ phủ An quốc công chỉ có quản gia cùng mấy vị thiếu gia thành niên xử lý sự tình. Việc nội bộ cũng chỉ do mấy vị di nương quản lí.

Hoàng Bắc Nguyệt cùng Tiết Triệt đã trở lại phủ An quốc công. Cảnh vật trong phủ được bao trùm bởi một màu trắng, tất cả những cảnh sắc tươi đẹp nay lại mang theo khí tức bi thương nhàn nhạt.

Linh đường được bày biện ở hậu đường, không ảnh hưởng đến tiền viện.

Quản gia vừa thấy Tiết Triệt trở lại đã cung kính chạy ra đón: “Đại thiếu gia, ngài đã trở lại”.

Tiết Triệt vung tay, nói: “Ta có khách quý, có việc gì chút nữa hãy báo lại”.

Vừa nói hắn vừa dẫn Hoàng Bắc Nguyệt đi tới hậu viện, thuận miệng hướng quản gia hỏi: “Phụ thân đâu? Nhanh đi gọi phụ thân ta, nói với ông ấy có Hí Thiên đại nhân đến”.

Quản gia liếc mắt nhìn Hoàng Bắc Nguyệt toàn thân màu đen, khí thế quỷ dị, khiến người khác phát lạnh. Hắn thấy vậy không dám nhìn nữa, lập tức vội vã chạy đi.

Trong thư phòng của phủ An quốc công, bảo vật trân quý nhiều vô kể, xa xỉ đến hoa cả mắt.

Dám trắng trợn bày biện nhiều bảo vật quý như vậy, có thể thấy An quốc công rất tự tin đối với phòng vệ trong phủ của mình.

Hoàng Bắc Nguyệt không có hứng thú với đám bảo vật này, chỉ tùy tiện nhìn lướt qua, làm bộ đ.á.n.h giá kỹ lưỡng một bức họa.

Không lâu sau, bên ngoài thư phòng truyền đến một trận tiếng cười trung khí mười phần, Hoàng Bắc Nguyệt xoay người liền trông thấy An quốc công béo mập bước nhanh tới.

Thịt mỡ chen chúc phì đại cả khuôn mặt, còn mắt, chi bằng nói nó là cái khe đi. Nàng thật sự rất tò mò, không biết hắn có thể nhìn thấy nàng hay không nữa.

“Hí Thiên đại nhân đại giá quang lâm đến hàn xá, là rồng đến nhà tôm!” (hàn xá: nhà cửa nghèo nàn, ý muốn khiêm tốn).

Chương 49 Ném Đá Giấu Tay (3) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia